Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Táng Thần Quan – Chương 85

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Trần Trường An lúc này mới buông nàng ra, bước tới trước mặt Phí Tâm Tư đang bùng nổ toàn bộ khí thế, “Phí tỷ tỷ, nàng ta đã xin lỗi rồi, không cần phải tức giận.”

Trần Trường An nói xong, lại nhìn về phía gã trung niên nam tử của Lâm gia, “Thứ ngậm mao đó, ngay cả xách giày cho ngươi cũng không xứng, vậy mà còn muốn ngươi trở thành tiểu thiếp của hắn? Thiết!”

Nghe vậy, Phí Tâm Tư đại hỉ, “Ha ha, ngươi nói đúng lắm!”

Sau đó nàng thu hồi khí thế, nhưng vẫn gắt gao che chở trước người Trần Trường An.

“Lâm Hàn, Cố Nhu, quản cho tốt cái miệng thối của con gái các ngươi, nếu còn có lần sau, ta sẽ đập nát nó!”

Đôi vợ chồng trung niên không để tâm đến lời Phí Tâm Tư, hai người vội vàng ôm lấy đứa con gái đầy máu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Trần Trường An.

“Tiểu tử, ngươi được lắm!”

Lâm Hàn giận dữ hét lên.

Trần Trường An không đáp, đạm nhiên đối diện với hắn.

Cố Nhu đầy mặt đau lòng ôm lấy con gái, “Thanh Nhu, con sao rồi? Con không sao chứ?”

Con gái nàng tên là Lâm Thanh Nhu, giờ phút này toàn thân run rẩy, mặt đầy hoảng sợ.

Nàng ta đã bao giờ gặp phải chuyện như thế này?

Cổ đã bị cứa sâu một phân, nếu chậm thêm chút nữa, cái đầu này đã rơi xuống rồi.

Đúng lúc này, mấy chục đạo hơi thở cường đại đột nhiên từ xa ập tới.

Nhìn thấy cảnh này, vô số người vây xem lập tức tản ra.

Người của Lâm gia tới!

Trong đó còn có ba gã cường giả Thánh Hoàng cảnh hậu kỳ!

Dẫn đầu là một lão giả tóc ngắn, hơi thở của hắn vô cùng hồn hậu, thậm chí còn mạnh hơn cả Phí Tâm Tư.

Phí Tâm Tư là Thánh Hoàng cảnh thất cấp.

Lão giả kia có lẽ là Thánh Hoàng cảnh cửu cấp!

Lão giả áo xám bước vào giữa sân, ánh mắt dừng trên người Lâm Thanh Nhu đầy vết máu, âm trầm nói: “Ai làm?”

“Gia gia.”

Nhìn thấy người tới, đôi môi tuyết trắng của Lâm Thanh Nhu hơi hé mở, lộ ra vẻ mặt ủy khuất.

“Cha, là tên nhãi ranh đó!”

Cố Nhu đầy mặt dữ tợn chỉ thẳng vào Trần Trường An.

Nghe vậy, lão giả trực tiếp tung một quyền oanh thẳng về phía đầu Trần Trường An!

Hơi thở Thánh Hoàng cảnh cửu cấp ầm vang bùng nổ, uy áp bát phương.

Thấy lão ra tay, mọi người trong sân sắc mặt đại biến, vội vàng lui về phía sau.

Trần Trường An đang định chống cự, Phí Tâm Tư đã chắn trước người hắn, “Hừ, lão già bất tử kia, dám ra tay với hậu bối!”

Phí Tâm Tư cũng tung một quyền oanh ra!

Trong nháy mắt, hai đạo nắm đấm lớn mấy trượng hình thành trước người, mãnh liệt va chạm vào nhau.

Oanh!!

Tiếng nổ chói tai vang lên, hai bên cấp tốc lùi lại vài chục trượng!

Lão giả áo xám nhìn về phía Phí Tâm Tư, đầy mặt âm trầm, “Phí gia, làm tốt lắm, vậy mà bồi dưỡng ra được nhân tài như ngươi!”

“Hừ, Lâm gia cũng làm tốt lắm, ỷ lớn hiếp nhỏ!”

Phí Tâm Tư hừ lạnh nói.

“Gia gia, giết hắn! Giết hắn cho con!” Lúc này, Lâm Thanh Nhu đầy mặt oán độc nhìn Trần Trường An, gào thét.

Nhìn thấy cháu gái như vậy, lão giả áo xám đau lòng cực độ!

Trong mắt lão sát khí bùng nổ, “Phí Tâm Tư, tiểu tử này, lão phu hôm nay sát định rồi, dù cho gia chủ Phí gia ngươi có tới, cũng không cứu được hắn!”

“Hừ!”

Phí Tâm Tư hừ lạnh, “Vậy thì bước qua xác ta trước đã!”

Cơ Huyền Cốc không nói gì, đứng cùng một chỗ với Phí Tâm Tư, chiến ý ngập trời!

“Hảo, hảo lắm!”

Lão giả áo xám nghiến răng thốt ra lời, khinh thường châm biếm, “Lão phu dù có giết ngươi, Phí gia các ngươi cũng chẳng dám hé răng, ngươi tin không!”

Dứt lời, đám cường giả Lâm gia liền vây lấy ba người Trần Trường An.

Trần Trường An nhìn về phía Phí Tâm Tư, nghi hoặc hỏi: “Phí tỷ, vì sao tỷ lại che chở đệ như vậy?”

“Hừ, chỉ bằng câu tỷ tỷ này của ngươi, hôm nay ta cũng bảo vệ ngươi đến cùng!”

Phí Tâm Tư kiên định nói.

Đúng lúc này, lại có một đám người cấp tốc tới.

Nhìn thấy nhóm người này, mọi người lộ ra ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.

Phí gia!

Phí gia chỉ là một gia tộc nhị lưu, căn bản không thể nào chống lại một trong tứ đại gia tộc là Lâm gia!

Mà người tới chính là gia chủ Phí gia, Phí Sài.

“Ha ha, Phí Sài, việc hôm nay, ngươi định ra mặt cho con gái mình sao?”

Lão giả áo xám khinh thường nói.

“Ai nha, Lâm trưởng lão, hiểu lầm, hiểu lầm cả thôi!”

Phí Sài bước tới trước mặt mọi người, vội vàng lớn tiếng nói: “Ta tới đây là để tuyên bố với mọi người một việc, sớm từ nửa tháng trước, Phí Tâm Tư đã thoát ly gia tộc, điều đó có nghĩa nàng không còn là người của Phí gia ta nữa!”

Nói đoạn, lão lại đầy mặt lấy lòng nhìn về phía lão giả áo xám tên Lâm Thông, “Lâm tộc trưởng, nàng ta đắc tội với ngài là chuyện của riêng nàng ta, ngài ngàn vạn lần đừng liên lụy đến toàn bộ Phí gia chúng ta a!”

Vô số người trong sân tức khắc thổn thức.

Không ngờ gia chủ Phí gia không phải tới chống lưng, mà là tới để đá Phí Tâm Tư ra khỏi gia tộc!

Phí Tâm Tư ánh mắt lạnh băng, không chút biểu cảm.

Đối với người phụ thân này, nàng đã sớm thất vọng tột cùng.

“Ha ha ha ha, Phí Sài, coi như ngươi thức thời!” Lâm Thông nheo mắt, sau đó nhìn về phía ba người Trần Trường An, “Sát!”

Trong thoáng chốc, sát khí của đám người Lâm gia xung quanh sôi trào.

“Trường An đệ đệ, lát nữa tỷ cùng lão già thúi Tiểu Huyền Tử này sẽ ngăn bọn họ lại, ngươi mau chóng trốn đi!”

Phí Tâm Tư trầm thấp nói.

“Có thể chết cùng nàng, ta cũng không hối tiếc.” Cơ Huyền Cốc ngược lại vẻ mặt thản nhiên.

Sau đó khí thế trên người y điên cuồng bạo trướng!

Trần Trường An không nói gì, chỉ nắm chặt bảo kiếm trong tay, gắt gao nhìn chằm chằm ba người nhà Lâm Hàn, Cố Nhu, Lâm Thanh Nhu.

Nếu đã đánh tới mức này, kẻ hắn muốn giết nhất chính là ba tên đầu sỏ gây tội này!

Bốn thanh phi kiếm cũng huyền phù sau lưng hắn, vận sức chờ phát động.

Ong!

Đúng lúc đại chiến sắp bùng nổ, một tiếng kiếm minh bỗng vang vọng cả phương thiên địa.

Mọi người đều cảm thấy đau nhói lỗ tai, đầy mặt hoảng sợ nhìn lên vòm trời.

Phanh!

Một thanh mộc kiếm đột nhiên cắm xuống giữa ba trận doanh Trần Trường An, Lâm gia và Phí gia!

Khiến cho toàn bộ sát khí trong sân nháy mắt bị áp chế.

“Nha, náo nhiệt thật đấy, các ngươi bắt nạt đồ nhi của ta, đã hỏi qua ta chưa?”

Mọi người nghe tiếng nhìn lại.

Một trung niên nhân chậm rãi bước tới.

Y mặc một bộ bố y sạch sẽ, giặt đến trắng bệch.

Gương mặt y nho nhã, khóe môi treo nụ cười nhàn nhạt.

Theo bước chân y, trong tay còn cầm một bầu rượu hình hồ lô.

Thỉnh thoảng y lại uống hai ngụm, rượu tràn ra khóe miệng, lộ ra vẻ thỏa mãn.

Nhìn thấy người này, ánh mắt Lâm Thông nheo lại, trở nên ngưng trọng, “Bố Y Thư Sinh, là ngươi!”

“Ha ha, không ngờ vẫn còn người nhớ tới ta.”

Bố Y Thư Sinh cười như không cười, sau đó đi đến bên thanh mộc kiếm đang cắm dưới đất, một tay vịn lấy chuôi kiếm.

Y nhìn về phía Phí Tâm Tư, “Đồ nhi ngoan của ta, con đã lâu không tới thăm vi sư, vi sư nghèo đến mức không còn tiền mua rượu, ngay cả kiếm cũng bán rồi, chỉ còn lại thanh mộc kiếm này thôi.”

Nói xong, y lại nhìn về phía Cơ Huyền Cốc, đầy vẻ ghét bỏ, “Chậc chậc, lão già thúi này chính là kẻ mà năm đó con tâm tâm niệm niệm sao? Nhìn cũng quá khái sầm đi!”

“Ực.”

Giữa sân yên tĩnh vô cùng.

Cơ Huyền Cốc mặt đầy chua xót, khó khăn nuốt nước bọt, y ngơ ngác nhìn về phía Phí Tâm Tư, “Hắn… hắn… hắn vậy mà lại là sư tôn của nàng?”

Lời y nói cũng khiến mọi người trong sân bừng tỉnh.

“Cái gì? Sư tôn của Phí Tâm Tư, vậy mà là Bố Y Thư Sinh?”

Tê!

Vô số người hít một hơi lạnh.

Bởi vì, Bố Y Thư Sinh, chính là một vị Kiếm Quân!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...