Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Tạp Dịch Ma Tu – Chương 49

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Vào trong sơn động, chính là đại sảnh.

Giữa đại sảnh có một cái bàn đá lớn, bàn đá này vốn được thiết kế để cho nhiều người cùng ăn cơm nên rất rộng. Hiện tại trên bàn không có đồ ăn, mà bày đầy Ngũ Sắc Hoa.

Ngũ Sắc Hoa cần phải hong khô sau mới có thể cất giữ.

Viên Hỏa Linh Thạch trên nóc nhà tỏa ra ánh sáng vô cùng dịu nhẹ, phóng thích hỏa linh khí rất thích hợp để hong khô hoa.

Trương Bình An mở Linh Nhãn, nhìn chằm chằm vào đống Ngũ Sắc Hoa trên bàn, hắn cẩn thận phân loại chúng thành nhiều phần.

Một đống là Ngũ Sắc Hoa chỉ mới sinh trưởng được một ngày.

Một đống sinh trưởng hai ngày.

Một đống sinh trưởng ba ngày.

……

Còn có một đống sinh trưởng suốt mười lăm ngày, là thời gian dài nhất.

……

Sau đó, mỗi đống lại được chia nhỏ hơn, dựa theo thời gian hong khô khác nhau, có phần hong khô lâu, có phần hong khô nhanh hơn một chút.

Hắn đang làm một cuộc thí nghiệm.

Trương Bình An bắt đầu dùng Linh Nhãn để kiểm tra những đóa Ngũ Sắc Hoa này.

Chúng được sinh trưởng ở nơi linh khí nồng đậm, nên dù là số lượng hay độ tinh khiết của linh khí ẩn chứa bên trong đều mạnh hơn nhiều so với những đóa Ngũ Sắc Hoa mà Hàn Hiểu từng tìm thấy ở ngoài Đại Diêu Trấn.

Từng phần, từng phần Ngũ Sắc Hoa được rà quét qua.

Linh lực, vẫn ổn……

Độ tinh khiết, bắt đầu giảm xuống rồi……

……

Vừa xem, hắn vừa lẩm bẩm để ghi nhớ.

Sau khi kiểm tra xong toàn bộ Ngũ Sắc Hoa, cuối cùng hắn cũng tìm ra quy luật!

Ngũ Sắc Hoa sinh trưởng năm hoặc sáu ngày thì linh khí bên trong tinh khiết nhất, thời kỳ sinh trưởng quá dài hay quá ngắn đều không được.

Quá ngắn thì linh khí không đủ nồng đậm, độ tinh khiết cũng không tốt.

Quá dài thì linh khí tuy nồng đậm nhưng độ tinh khiết lại càng ngày càng kém, lợi bất cập hại.

Ngược lại, thời gian hong khô lại không ảnh hưởng quá lớn.

Chỉ cần hong đến mức vừa phải là được, không nên để lửa quá lớn.

Đặc biệt là những đóa mới hong khô một ngày thì chất lượng tốt hơn cả, nhưng nếu thời gian chênh lệch một chút cũng không quá đáng ngại.

Hắn lấy ra tất cả những đóa Ngũ Sắc Hoa đạt yêu cầu. Độ tinh khiết linh khí bên trong cực cao.

Trương Bình An cảm thấy, dùng những đóa Ngũ Sắc Hoa này luyện đan, rất có khả năng tiếp cận, thậm chí đạt tới tiêu chuẩn của Tụ Khí Đan.

Hắn vô cùng tâm động.

Nhưng một vấn đề khác lại nảy sinh: luyện đan ở đâu?

Tiền thuê phòng luyện đan thực sự quá đắt đỏ.

Nhìn quanh bốn phía, Trương Bình An để mắt tới thạch thất trong huyệt động này, thạch thất sơn động này vô cùng kiên cố.

Liệu có thể xây dựng một phòng luyện đan ngay trong sơn động của mình không?

Chỉ là, lò luyện đan giá trị xa xỉ, mình lấy đâu ra một cái?

Còn nữa, củi lửa thì sao? Đan đồng đâu?

Ít nhất cũng phải có một tên đan đồng chứ, chẳng lẽ lại phải đi thuê?

Nghĩ đến thôi đã thấy đau đầu. Tất cả đều cần tiền!

Không có tiền thì đừng tu đạo, nếu không chết cũng không biết chết thế nào.

Trương Bình An thở dài.

Mặc kệ, cứ trữ hàng Ngũ Sắc Hoa trước đã, những việc này cứ gác lại, đợi sau này rồi tính.

Hắn cẩn trọng làm việc.

Trong núi không biết năm tháng, chớp mắt mùa thu đã tới, linh điền một mảnh kim hoàng, mắt thấy thời gian thu hoạch linh gạo đã gần kề.

Ngày hôm đó, Phương Tiểu Béo đột nhiên chạy tới.

“Bình An!”

Thấy Trương Bình An đang làm cỏ ngoài ruộng, hắn đứng bên bờ ruộng lớn tiếng gọi.

“Di, Tiên sư, ngài sao lại rảnh rỗi ghé qua đây?”

Phương mập mạp nhìn thoáng qua ruộng lúa, lúa mọc cực tốt, bông lúa nặng trĩu, vừa nhìn là biết được mùa, trong lòng yên tâm được một nửa, cười nói: “Bình An à, ngày mai Linh Mộc trưởng lão muốn tới đây thị sát, ngươi xử lý cho sạch sẽ một chút, ngàn vạn lần phải nhớ kỹ đấy.”

“Được rồi, ta đã biết!”

Thông báo xong, hai người hàn huyên vài câu, Phương Tiểu Béo liền trực tiếp bay đi, tên này cũng không biết bận rộn chuyện gì mà lúc nào cũng vội vội vàng vàng.

Nhận được tin, Trương Bình An suy nghĩ, lúa tuy mọc khả quan, nhưng Ngũ Sắc Hoa trong ruộng hình như hơi nhiều.

Liệu có để lại ấn tượng không tốt với Linh Mộc trưởng lão không?

Cắn răng một cái, hắn vội vã làm việc cả ngày, dứt khoát nhổ bỏ hơn phân nửa Ngũ Sắc Hoa, sau đó đem những đóa Ngũ Sắc Hoa non chất lượng tốt nhất giấu vào nơi âm u.

Làm màu vẫn rất quan trọng, không thể để trưởng lão bắt bẻ được!

Sáng sớm hôm sau, Trương Bình An đã sớm có mặt ở linh điền, kích hoạt linh thạch, trận pháp ầm ầm khởi động.

Khí xanh lam tràn ngập trên cánh đồng.

Sau đó, hắn tự mình mô phỏng buổi thị sát, đi quanh ruộng lúa vài vòng, thấy không còn Ngũ Sắc Hoa nào lọt vào mắt, mới hài lòng gật đầu.

Hắn kiên nhẫn chờ đợi Linh Mộc trưởng lão tới kiểm tra.

Giờ Thìn trung khắc.

Linh Mộc trưởng lão dưới sự tháp tùng của Phương Tiểu Béo cuối cùng cũng tới linh điền.

Linh Mộc trưởng lão mặt không biểu cảm tham quan một vòng.

Sắc mặt ông dần hòa hoãn, gật đầu nói: “Mấy tháng nay, Trương Bình An làm rất tốt! Vượt ngoài dự tính của ta.”

Ông lấy từ trong túi trữ vật ra một thanh phi kiếm ném cho Trương Bình An: “Đây là lão phu ban thưởng cho ngươi.”

Đó chỉ là một thanh phi kiếm bình thường, cấp Bạch dành cho đệ tử ngoại môn, nhưng nếu mua ở Linh Bảo Các cũng tốn ba ngàn tiên tệ. Trương Bình An vui mừng quá đỗi, kích động đáp lễ: “Đa tạ trưởng lão đại nhân!”

Bên cạnh, Phương Tiểu Béo nở nụ cười cổ vũ.

“Ân……” Linh Mộc trưởng lão ho nhẹ một tiếng, chậm rãi nói: “Ruộng lúa này sắp thu hoạch, đây là phân đoạn quan trọng nhất, nhưng lão phu có việc phải rời tông môn một thời gian. Trong khoảng thời gian này, ngươi phải xử lý tốt khâu thu hoạch cuối cùng, ta đã bảo Phương Tiểu Béo giúp ngươi một tay.”

“Chờ lúa thu hoạch xong, mùa đông cũng sắp tới rồi. Nếu thu hoạch không có vấn đề gì, trong suốt mùa đông, ngươi có thể tự do hoạt động, đã rõ chưa?”

“Rõ!” Trương Bình An chắp tay.

Linh Mộc lại nói: “Tuy nhiên, số linh gạo này không thể cứ để ở chỗ ngươi mãi, để lâu sợ sinh chuyện.”

“Lão phu cũng không biết khi nào mới trở về.”

“Như vậy đi, Tiểu Béo à, đến lúc đó thu hoạch xong, ngươi dẫn Trương Bình An tới Đại Diêu Trấn, tìm chưởng quầy Thiên Bảo Các, giao toàn bộ linh gạo cho hắn là được.”

Nhắc tới chưởng quầy Thiên Bảo Các, lòng Trương Bình An thắt lại.

Nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, cùng Phương Tiểu Béo chắp tay nói: “Rõ……”

Linh Mộc trưởng lão dặn dò xong liền ngự phi kiếm rời đi, bay về phía ngoài sơn môn.

Chỉ còn lại Trương Bình An và Phương Tiểu Béo.

Phương Tiểu Béo chỉ dẫn thêm cho Trương Bình An cách thu hoạch linh gạo, rồi cũng vội vã quay về núi.

Trương Bình An đã sớm nhịn không nổi nữa.

Chờ Phương Tiểu Béo vừa đi, hắn liền chạy ngay về sơn động.

Đóng chặt cửa đá, khóa lại, dùng bàn đá chặn cửa.

Lại vào phòng mình, khóa cửa cẩn thận.

Từ trong túi trữ vật lấy ra Ma Quỷ Tế Đàn.

Sau đó đặt phi kiếm lên trước tế đàn.

Lẩm bẩm vài câu.

Chỉ chốc lát sau, nghi thức hiến tế hoàn thành.

Phi kiếm biến mất.

Một cái chậu rửa mặt màu đen xuất hiện trước tế đàn.

Trương Bình An trợn mắt há hốc mồm, bưng chậu lên nhìn hồi lâu, nó rất nhẹ, cầm lên không tốn chút sức lực nào, hơn nữa còn rất tinh xảo.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...