Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Tạp Dịch Ma Tu – Chương 61

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Hỏng rồi!

Nguyên lai trong Ma Chiểu không chỉ ẩn giấu một con Ma Xà, mà còn có những ma vật khác.

Có nên đi bẩm báo với tiên sư hay không?

Ân, không được, tuyệt đối không được.

Đừng nói là Luyện Khí tầng năm, nghe nói dù là đại năng Kim Đan, thần thức cũng không thể xuyên thấu Ma Chiểu, bản thân mình sở dĩ không bị Ma Chiểu bài xích là do tu luyện ma công mà thôi.

Nếu tự mình đi báo cáo.

Kẻ chết đầu tiên chưa chắc là ma vật, mà khả năng cao chính là mình.

Trương Bình An nhíu mày.

Ma vật kia cảm nhận được thần thức của mình, dường như…… truyền đến một tín hiệu cổ quái…… Đó là…… đang cầu cứu mình sao?

Nó coi mình là đồng loại?

Trương Bình An trong lòng thấp thỏm bất an.

Mặc kệ.

Quyết không thể nhúng tay.

Thứ nhất: Tuyệt đối không báo cáo với tiên sư.

Thứ hai: Cũng tuyệt đối không thể giúp đỡ ma vật này, nói đùa, bản thân mình còn khó bảo toàn, lấy gì mà giúp ngươi?

Nghĩ thông suốt điểm này, cuối cùng hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.

Bế quan đã lâu, cũng nên ra ngoài hít thở không khí.

Chỗ tránh nạn này cái gì cũng tốt, chỉ là quá mức ngột ngạt, ở lì mấy tháng trời, tinh thần cũng bắt đầu có chút vấn đề.

Khó khăn lắm mới ra ngoài hít thở không khí.

Đã là tiết trọng xuân, gió xuân ấm áp, hắn đi tới bờ sông, dọc theo con sông nhỏ tản bộ, rồi tìm đến một tiểu điếm ven đường, tốn hai phần tiên tệ, mua một bát mì.

Thật thơm!

Húp sùm sụp, húp sùm sụp!

Trương Bình An đang ăn ngấu nghiến, chợt nghe thấy trong góc có hai người đang thì thầm to nhỏ.

Thính giác của hắn hiện tại vô cùng nhạy bén.

Dẫu không cố tình nghe, âm thanh vẫn truyền vào tai, nếu không thấy hứng thú thì sẽ tự động lọc đi.

Nhưng cuộc đối thoại của hai người kia hiển nhiên đã thu hút hắn.

“Lại đến kỳ tuyển chọn ngoại môn đệ tử, mười năm một lần, ngươi phải trân trọng cơ hội này.”

“Phụ thân đại nhân yên tâm, con khổ tu hơn mười năm, đã đạt Luyện Khí tầng năm, đủ ngưỡng cửa báo danh, chắc chắn sẽ toàn lực ứng phó.”

Ân?

Tuyển chọn ngoại môn đệ tử?

Mười năm một lần?

Báo danh?

Trương Bình An vô cùng kinh ngạc, lập tức đứng dậy, đi đến bàn của hai người kia. Hai cha con này hiển nhiên từ nơi khác tới, ăn mặc xa hoa, không phải phục sức bản địa ở Đại Diêu.

“Hai vị hảo, không biết tại hạ có thể nói chuyện vài câu không?” Trương Bình An chắp tay.

Thanh niên kia mặc áo gấm, thấy Trương Bình An lễ phép, cũng vội vàng đứng dậy chắp tay đáp: “Huynh đài mời ngồi, tâm sự cũng không sao.”

Tiểu ca này cũng là người có nhãn lực, nhìn khí độ của Trương Bình An, biết ngay không phải người thường, tu hành sợ là không dưới mình.

“Nghe nói, ngoại môn đệ tử báo danh là chuyện thế nào?” Trương Bình An không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề hỏi.

“Ai, xem ra tiểu ca là người địa phương Đại Diêu, sao lại không biết chứ? Chân Võ Kiếm Tông cứ mười năm một lần, vào mùa xuân sẽ tiến hành tuyển chọn, đủ tư cách là có thể trở thành ngoại môn đệ tử.”

Trương Bình An sửng sốt: “Không giấu gì hai vị, ta mới tới Đại Diêu không lâu, nên thực sự không biết, việc báo danh này có yêu cầu gì không?”

Thanh niên áo gấm cười nói: “Trách không được huynh không biết, báo danh rất đơn giản, chỉ có một yêu cầu duy nhất là Luyện Khí tầng năm trở lên, nhưng sau khi báo danh vẫn phải qua khảo hạch, còn việc có thông qua được hay không thì phải xem bản lĩnh, chi tiết cụ thể đều có niêm yết tại nơi quản lý ở Đại Diêu.”

Trương Bình An chắp tay tạ ơn, vội vàng rời đi, thẳng hướng nơi quản lý Đại Diêu mà tới.

Chờ Trương Bình An rời khỏi tiểu điếm, lão nhân bên cạnh ánh mắt thâm trầm, nói: “Nhi tử à, người này sợ rằng sẽ là một đối thủ cạnh tranh của con.”

Thanh niên áo gấm mỉm cười: “Hắn ngay cả việc báo danh cũng không biết, chứng tỏ trên tay không có thư giới thiệu. Không có thư giới thiệu mà tới báo danh, cơ hội trúng tuyển cực kỳ mong manh, không tính là đối thủ.”

Lão nhân gật đầu: “Lời tuy thế, nhưng trăm triệu lần không được thiếu cảnh giác, một khi được tuyển vào ngoại môn, con không còn là phàm nhân nữa, mà là tiên nhân lão gia, đó chính là một bước lên trời……”

“Phụ thân đại nhân dạy bảo đúng lắm, con xin ghi nhớ!”

……

Trương Bình An vội vã chạy tới nơi quản lý.

Hôm nay nơi quản lý hiển nhiên khác hẳn ngày thường, vô số tu sĩ Luyện Khí tầng năm, sáu, bảy, tám đang vất vưởng bên trong.

Ngày thường tìm đỏ mắt cũng chẳng thấy một người, hôm nay lại như cỏ dại mùa xuân, đột nhiên từ trong đất mọc lên san sát.

Xuyên qua đám đông chen chúc, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy một tấm biển hiệu kim tự to lớn.

【 Nơi báo danh ngoại môn đệ tử 】

Trương Bình An chen vào, nhìn kỹ quy tắc chi tiết trên bảng.

Nội dung đơn giản đến bất ngờ, chính là chiêu mộ ngoại môn đệ tử, Luyện Khí tầng năm trở lên là có thể báo danh, căn bản không có yêu cầu gì khác.

Còn có, chính là số lượng chiêu mộ.

Lần này chiêu mộ ngoại môn đệ tử, tổng cộng tuyển hai mươi sáu người, tức là mỗi tòa sơn phong hai người.

Trương Bình An nhìn sang bên cạnh, người xếp hàng liếc mắt qua cũng phải hơn mấy trăm người, hơn nữa phía sau vẫn cuồn cuộn không ngừng có người từ nơi khác tới.

Rất nhiều người không phải giọng Đại Diêu.

Thậm chí căn bản chính là một vài tán tu.

Gần như một nửa số tu sĩ Luyện Khí ở Tốn Châu đều tới đây, biển người tấp nập.

Trong lòng hắn tức khắc lạnh đi một nửa.

Nhiều người như vậy, thật nhiều kẻ đã đạt đến Luyện Khí tầng tám, mình chỉ là một tu sĩ vừa mới Luyện Khí tầng năm, liệu có thể được tuyển chọn không?

Vậy vấn đề đặt ra là: Có nên báo danh hay không?

Đương nhiên là phải báo danh!

Đây chính là cơ hội một bước lên trời!

Vào được ngoại môn chính là tiên nhân lão gia, không bao giờ phải khúm núm trước các tiên nhân nữa.

Tất nhiên, Trương Bình An cũng đối mặt với một nguy hiểm, một khi tiến vào ngoại môn, mình sẽ ở gần các tiên sư hơn, công pháp và tế đàn sẽ có nguy cơ bại lộ.

Nhưng mà, phú quý hiểm trung cầu.

Trên núi mới có tài nguyên tu luyện chân chính, ở trấn Đại Diêu, đời này muốn đạt tới Trúc Cơ đều rất khó nói.

Hơn nữa, mình có Hắc Phương, thứ này ẩn nấp cực kỳ tốt.

Mấy vị đại lão Kim Đan cũng không nhìn ra.

Trương Bình An vẫn có chút tự tin.

Làm ngoại môn đệ tử còn có thể tham gia các nhiệm vụ và thí luyện do môn phái ban bố, đều có phần thưởng hậu hĩnh.

Lại còn có thể mua được nhiều tài nguyên tu luyện với giá rẻ.

Nghe nói Chân Võ Kiếm Tông còn nắm giữ một bí cảnh viễn cổ, định kỳ sẽ tổ chức mọi người vào đó tìm bảo, thí luyện.

Đây đều là thiên đại cơ duyên.

Đã có cơ hội này, Trương Bình An nhất định phải đánh cược một phen.

Tránh ra!

Hắn đẩy đám người đang tò mò xem náo nhiệt ra.

Cuối cùng cũng chen tới được hàng ngũ, đứng vào vị trí cuối cùng để xếp hàng.

Đội ngũ tiến lên rất nhanh.

Gần đến hoàng hôn, sau khi xếp hàng năm canh giờ, cuối cùng cũng tới lượt Trương Bình An.

Trên một cái bàn xa hoa, đối diện ngồi hai người, mặt mày trầm tư, cứ như người khác nợ họ cả triệu linh thạch vậy, không một chút biểu cảm. Một cao một thấp, mặc đạo bào Chân Võ Kiếm Tông, trên đạo bào thêu vân văn đặc trưng, nhìn là biết ngay là trang phục của cao cấp chấp sự.

Xung quanh lặng ngắt như tờ, những người báo danh không ai dám lớn tiếng trước mặt cao cấp chấp sự.

“Tiên sư!” Trương Bình An cung kính hành lễ.

“Ngồi đi, hiện tại đang trong lúc báo danh, không cần đa lễ.” Vị đạo trưởng cao gầy gật đầu, giọng điệu ngoài ý muốn lại rất ôn hòa: “Ngươi tên là gì, tu luyện hệ linh khí nào?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...