Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Hắn không nhìn thấy nguy hiểm đang ở nơi nào.
Nhưng trực giác mách bảo hắn, nếu không mau chóng rời đi, chỉ sợ ngay lập tức sẽ lâm vào nguy hiểm tính mạng.
Hắn vốn ngày thường đã quen cẩn thận.
Không chút do dự, hắn lập tức nhảy lùi về phía sau.
Dùng hết toàn thân sức lực, hắn đột nhiên nhảy vọt lên, trong nháy mắt đã ở cách đó mấy chục trượng.
Hầu như ngay khi hắn nhảy lên, mặt đất nơi hắn đứng đột nhiên sụt xuống, chín chiếc móng vuốt sắc bén từ dưới đất đâm lên, xé rách không khí tại chỗ đó.
Ầm ầm ầm!
Đất đá văng tung tóe.
Từ dưới đất chui ra một con nhện khổng lồ, khuôn mặt quỷ dị, mọc chín chiếc móng vuốt lớn, khi đứng thẳng lên cao tới chừng ba mét.
Thật khiến người ta kinh hãi.
Đây là…… Huyền Thiên Quỷ Diện Chu?
Thú sủng Trúc Cơ kỳ?
Trương Bình An không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ tại sao quái vật này lại ẩn nấp ở Chính Dương Cung, xoay người bỏ chạy.
Vút!
Một đạo tơ nhện bắn tới.
Tốc độ của Trương Bình An căn bản không thể so với tơ nhện, hắn cũng không rảnh lo việc bại lộ, lập tức thi triển Đại Địa Thần Thuẫn.
Lực lượng của tơ nhện quá lớn, trong nháy mắt đã đánh nát Đại Địa Thần Thuẫn, Trương Bình An bị hất văng, liên tiếp đâm gãy mười mấy gốc đại thụ mới ngã xuống trong rừng cây.
May mà Đại Địa Thần Thuẫn đã chặn được phần lớn lực lượng, nếu không, tơ nhện này suýt chút nữa đã xuyên thấu thân thể hắn.
Quỷ Diện Chu lao tới cực nhanh, tựa như quỷ mị.
Chiếc móng vuốt khổng lồ hung hăng giáng xuống từ trên cao, chém về phía Trương Bình An. Nếu bị đánh trúng, chỉ sợ Trương Bình An sẽ lập tức bị băm vằm thành tám mảnh.
Tật!
Trương Bình An cắn răng, phóng phi kiếm ra, tất nhiên không phải để ngăn cản móng vuốt của con nhện, mà là nhắm thẳng vào đôi mắt của Quỷ Diện Chu.
Quỷ Diện Chu dù có là Trúc Cơ kỳ, đôi mắt vẫn là điểm yếu nhất, nó vội vàng thu hồi cự trảo, đập gãy phi kiếm của Trương Bình An ngay giữa không trung.
Trương Bình An phóng ra ngoài tất nhiên không chỉ có phi kiếm.
Thần Kiếm Thuật bám trên phi kiếm, sau khi phi kiếm gãy nát, đột nhiên bùng phát ánh sáng, thoát ly phi kiếm tiếp tục lao về phía Quỷ Diện Chu.
Thanh tiểu kiếm màu bạc, hoàn toàn ngưng tụ từ nguyên tố linh lực, xé rách không khí, hung hăng đâm tới.
Con nhện cũng kinh hãi.
Nó chưa từng thấy qua loại pháp thuật này, không khỏi lùi lại một bước, sau đó múa may cự trảo, đôm đốp vài tiếng, đập nát thanh tiểu kiếm màu bạc.
Con nhện này động tác quá nhanh.
Thần thức của Trương Bình An bị chấn động mạnh.
Lại phun ra một ngụm máu tươi.
Hắn lập tức thi triển pháp thuật Vạn Vật Sống Lại lên bản thân, rồi xoay người chuẩn bị tiếp tục chạy trốn.
Hắn biết, mình và con nhện cách nhau một đại cảnh giới, tuyệt đối không đấu lại quái vật này, nên đã chuẩn bị sẵn chậu rửa mặt.
Nếu nó còn đuổi theo, hắn sẽ dùng chậu rửa mặt ngăn cản rồi nhanh chóng tháo chạy.
Bại lộ thì cũng đành chịu, bảo mệnh là trên hết!
Quỷ Diện Chu tựa như một đóa mây đen, nhảy vọt từ trên mặt đất lên, hung hăng đập xuống phía Trương Bình An, chín chiếc lợi trảo mang theo lệ phong ập tới.
Trương Bình An lúc này mới chú ý tới, trong chín chiếc móng vuốt, có ba chiếc dường như từng bị bẻ gãy, trên đó có vết rách, độ cong cũng không giống nhau.
Ách.
Chuyện này sợ là năm đó đã bị đồ đệ của Huyền Nhất đánh gãy.
Thời khắc sinh tử tồn vong.
Trương Bình An chuẩn bị tung ra toàn bộ pháp thuật.
Triệu Hoán Ma Long.
Thần Kiếm Thuật.
Đại Địa Thần Thuẫn.
Ma Bồn.
Thậm chí hắn còn muốn trực tiếp phóng thích Thần Lôi, dù cho bản thân có chết, cũng không thể để quái vật này dễ dàng đạt được mục đích.
“Nghiệt súc, sao dám đả thương người!”
Từ xa xa truyền đến một tiếng quát lớn trên không trung.
Trương Bình An lập tức thu hồi toàn bộ pháp thuật đã chuẩn bị, vừa lăn vừa bò, lách sang một bên.
Hắn đã nhận ra giọng nói của ai.
Biết mình không sao rồi.
Nếu đã không sao, vậy tự nhiên không thể để lộ bản thân.
Một đạo quang hoa màu xanh lơ giáng xuống từ trên không, xoay tròn qua lại, trong nháy mắt chặt đứt hai chân trước của Quỷ Diện Chu.
Con nhện đau đớn kêu rên, nó cũng sợ chết, biết không địch lại nên xoay người bỏ chạy.
Đây chính là tuyệt kỹ của Gia Cát Thiên Cao, Tử Mẫu Thanh Quang Kiếm.
Gia Cát Thiên Cao hiện tại là đệ nhất nhân trong đệ tử đời thứ hai, nửa bước Kim Đan. Con nhện này vốn đã bị trọng thương chưa lành, sao có thể ngăn cản được Thanh Quang Kiếm? Đây cũng là một trong ba đại kiếm kỹ của Ngọc Châu, sánh ngang với Sao Băng.
Con nhện kêu ngao ngao bỏ chạy, phát ra tiếng gầm rú khủng bố.
“Sư điệt, xin hãy thủ hạ lưu tình!”
Từ xa truyền đến một giọng nói hoảng loạn, Huyền Thiên cấp tốc bay tới, thấy thú sủng của mình bị Gia Cát Thiên Cao đuổi giết, tức khắc luống cuống.
Gia Cát Thiên Cao nhíu mày, thu hồi Tử Mẫu Thanh Quang Kiếm của mình.
“Đáng chết súc sinh, sao dám thừa dịp lão phu sơ suất mà chạy ra tác loạn?” Huyền Thiên mắng Quỷ Diện Chu một trận, sau đó thả túi thú sủng ra, thu Quỷ Diện Chu vào trong.
Trương Bình An trợn mắt há hốc mồm.
Còn có thể như vậy sao?
“Chuyện này là sao, Trương Bình An, sao ngươi lại không an phận như vậy, thế mà lại đánh nhau với Quỷ Diện Chu của ta?” Huyền Thiên nhìn chằm chằm Trương Bình An, chất vấn.
Ách?
Câu hỏi này khiến Trương Bình An á khẩu không trả lời được.
“Sư thúc, chuyện này nên hỏi chính người mới đúng, con nhện làm sao có thể từ trong cung của người chạy ra đả thương người? Nếu chậm một chút nữa, Bình An sư đệ chỉ sợ đã gặp độc thủ, sao người còn dám quay sang hỏi tội Bình An sư đệ?”
Đây cũng vì là trưởng bối nên Tề Phi mới nói chuyện khách khí một chút, nếu là ngang hàng, y đã sớm mắng té tát lại rồi.
Tốc độ ngự kiếm của Tề Phi chậm, y theo ở phía sau, lúc này mới thở hổn hển đuổi kịp.
Thấy Tề Phi, Trương Bình An lập tức hiểu ra.
Hóa ra là Tề Phi sư huynh gọi Gia Cát Thiên Cao đến cứu người, hắn lập tức cảm thấy vô cùng cảm kích. Vị sư huynh này, trước kia mình giúp hắn không hề uổng phí, thời khắc mấu chốt đúng là cứu mạng thật sự.
“Huyền Thiên sư thúc, tạp dịch bên cạnh đệ tử Ngọc Cơ môn hạ của người, đã gọi Trương Bình An đến đây, ta nhìn thấy rõ ràng rành mạch, người dám nói không biết?”
Huyền Thiên khựng lại, hắn vạn lần không ngờ tới, vậy mà lại bị Tề Phi nhìn thấy.
“Tạp dịch gì chứ?” Ánh mắt Huyền Thiên lóe lên: “Ta sao lại biết được, ngươi đừng có ngậm máu phun người.”
“Tiểu tử, dù sao ta cũng là sư thúc của ngươi, ngươi chớ có oan uổng bổn tọa!”
Tề Phi cười lạnh: “Oan uổng cái gì? Người gọi Ngọc Cơ cùng tạp dịch của nàng ra đây, đối chất một chút là biết ngay. Lượng bọn họ cũng không dám nói dối trước mặt Gia Cát sư huynh. Nếu thật sự không được, cứ mời Chân Ngôn Anh Vũ đến đây, hỏi cho ra nhẽ.”
Gia Cát Thiên Cao cau mày nhìn chằm chằm Huyền Thiên, hắn cũng cảm thấy Huyền Thiên hơi quá đáng, tuy là sư thúc nhưng cũng không thể không kiêng nể gì như thế.
Sắc mặt Huyền Thiên đen lại, vận khởi nội lực, lớn tiếng kêu vào trong núi: “Ngọc Cơ, mau ra đây, rốt cuộc chuyện này là thế nào, ngươi nói cho rõ ràng với Gia Cát sư huynh!”
Đúng lúc này, Ngọc Cơ đã bay tới, trong tay còn xách theo một người. Người còn chưa tới nơi đã la lớn: “Sư phụ…… là Hàn Mai, là nàng ta không cẩn thận thả chạy Quỷ Diện Chu, lại lừa Bình An sư đệ tới đây, lòng mang ý xấu, tất cả đều là nàng làm.”
“Nàng ta có lẽ có xích mích gì với Bình An sư đệ, vì yêu sinh hận, tức giận trong lòng nên mới làm ra loại chuyện này.”
“Ta đã xử tử nàng ta tại chỗ rồi!”
Lời còn chưa dứt, Ngọc Cơ đã bay tới, ném cái xác trong tay xuống, vừa vặn rơi ngay bên cạnh Trương Bình An.
Khiến Trương Bình An giật mình thon thót.
Đúng là cô gái kia, khuôn mặt nhăn nhó, toàn thân đầy lỗ kiếm, chết cực kỳ thê thảm, tựa như trước khi chết đã phải chịu thiên đao vạn quả tra tấn vậy.
Cái này……
Mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối.
Tề Phi vốn là người khéo ăn nói, giờ cũng không biết nói gì cho phải, ngẩn người nhìn cái xác.
Bạn thấy sao?