Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thái Hoang Thôn Thiên [...] – Chương 90

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Mặc kệ Tất Cung Vũ vì mục đích gì, lần này hắn đã giúp Liễu Thiên Chân một ân tình lớn.

Ngược lại, Liễu Thiên Chân giành được quán quân tại Luận Đan Đại Hội, không chỉ có được danh vọng mà còn thu hút sự chú ý của tổng bộ, giữa hai người không nhất định nói ai nợ ai, nhưng lời cảm kích vẫn nên nói.

“Thiên Chân, ngươi thực sự tính toán đi đến Đế Đô Thành sao?” Tất Cung Vũ lộ vẻ lo lắng.

Chuyến đi này, Tiết gia nhất định sẽ thiết lập mai phục trùng trùng trên đường, muốn đến nơi an toàn không phải chuyện dễ dàng.

“Thương Lan Thành cách cục quá nhỏ, chỉ có Đế Đô Thành mới có thể có sự phát triển tốt hơn!” Liễu Thiên Chân gật đầu.

Căn phòng rơi vào trầm mặc trong chốc lát, Tất Cung Vũ hiểu rất rõ, với thiên phú của Liễu Thiên Chân, Thương Lan Thành không thể giam cầm được hắn, kim long há là vật trong ao, rời đi chỉ là chuyện sớm hay muộn.

“Trên đường ta khá quen thuộc, đến lúc đó ta cùng ngươi đi, lẫn nhau có thể chiếu ứng.” Trầm ngâm một chút, Tất Cung Vũ bày tỏ thái độ.

Hắn nguyện ý cùng Liễu Thiên Chân đến Đế Đô Thành, tuy không thể giúp được gì nhiều, nhưng thắng ở chỗ quen thuộc địa hình, thuận tiện cho Liễu Thiên Chân lên đường.

“Đa tạ các chủ hảo ý, đan dược mới đưa ra thị trường, rất nhiều việc cần bận rộn, mấy ngày nay Đan Bảo Các chắc hẳn rất bận, ta cũng không muốn quấy rầy. Lúc lâm hành, các chủ cũng đừng tới tiễn, ta muốn tự mình lên đường.” Liễu Thiên Chân nói xong đứng dậy.

Nói xong hắn hướng ra ngoài đi tới, ân tình đã trả, con đường phía sau cần chính hắn đi xông pha.

Kéo theo một xe đầy dược liệu trở về Từ gia, hắn toàn tâm toàn ý đầu nhập vào luyện đan.

Thời gian Đế quốc Học viện tuyển chọn học viên đang ngày càng gần.

Hằng năm định vào tháng cuối cùng của năm, từ Thương Lan Thành đi đến Đế Đô Thành cần khoảng 5 ngày lộ trình, Liễu Thiên Chân vẫn còn năm ngày để chuẩn bị.

Tiêu tốn ba ngày ba đêm, hắn luyện chế được chừng mấy ngàn viên Nguyên Dương Đan.

Đây là đan dược tam phẩm cấp thấp, bên trong ẩn chứa lượng tinh khí dồi dào, mỗi ngày nuốt phục không những có thể gia tốc hấp thu linh khí, mà quan trọng hơn là cố bổn bồi nguyên.

Nguyên liệu cho Kim Linh Đan quá đắt đỏ, Liễu Thiên Chân không gom đủ một lúc, đợi đến Đế Đô Thành rồi tính sau, số Nguyên Dương Đan này đủ cho hắn dùng trong vài tháng.

Hắn để lại một ngàn viên cho nhạc phụ, tranh thủ sớm ngày đột phá Tẩy Tủy Cảnh nhị trọng, như vậy dù đối mặt với Thành chủ phủ cũng có thể ung dung đối phó.

Trong phòng!

Linh khí ngưng tụ mờ mịt, bao phủ trên đỉnh đầu Liễu Thiên Chân, hắn nuốt một hơi mười viên Thiên Linh Đan, mười viên Nguyên Dương Đan, Quá Hoang Đan Điền hình thành một luồng lực xung kích khủng bố.

Hắn tính toán trước khi rời đi sẽ đột phá đến Tiên Thiên ngũ trọng cảnh, như vậy khi tiến vào Đế Đô Thành, xác suất sống sót sẽ cao hơn.

Quá Hoang Thôn Thiên Quyết tựa như mãnh thú gầm thét, mở ra cái miệng khổng lồ ngập trời, cắn nuốt linh khí nồng đậm giữa trời cao.

Những linh khí này tụ tập lại, hình thành một tầng mờ mịt dày đặc, trong phòng như hạ linh vũ, rơi trên thân thể Liễu Thiên Chân.

Sau khi luyện hóa hai tôn Tẩy Tủy Cảnh, lại hóa giải oán niệm trong lòng, cảnh giới của hắn đã kẹt ở đỉnh phong Tiên Thiên tứ trọng, tùy thời có thể đột phá Tiên Thiên ngũ trọng cảnh.

Thiên Linh Đan hóa thành linh dịch từ Thôn Thiên Thần Đỉnh tràn ra, theo sau là Nguyên Dương Đan hóa thành thuần dương chi khí, bổ sung khắp toàn thân.

Có được Thôn Thiên Thần Đỉnh, thời gian luyện hóa đan dược của Liễu Thiên Chân được rút ngắn, chỉ mất một canh giờ, hai mươi viên đan dược đã được luyện hóa sạch sẽ.

Nếu là người thường, hai mươi viên đan dược cần mười ngày nửa tháng mới có thể hoàn toàn hòa tan hấp thu.

Chừng mấy trăm giọt chất lỏng khủng bố vô cùng, cùng đổ vào Quá Hoang Đan Điền.

Một màn đáng sợ xuất hiện, trên thân thể Liễu Thiên Chân nổ bắn ra kim quang chói mắt, phảng phất như mỗi một tấc lỗ chân lông đều đang cắn nuốt linh khí, hấp thụ tinh hoa trong thiên địa.

Mỗi một đường gân mạch giống như loài sâu tham lam, hấp thu năng lượng trong linh dịch, khuếch trương gân mạch, một vài khiếu huyệt ẩn giấu cũng thoắt ẩn thoắt hiện.

Nhân thể tổng cộng có 108 chỗ khiếu huyệt, nếu có thể mở ra toàn bộ, có thể hoàn thành Tẩy Tủy Cảnh.

Tẩy tủy, còn được gọi là thoát thai hoán cốt.

Liễu Thiên Chân vẫn còn ở Tiên Thiên Cảnh, vậy mà các khiếu huyệt ẩn giấu đã có dấu hiệu hiện ra, loại tình huống này trước kia chưa từng xảy ra.

Một luồng khí lãng khủng bố hất văng bàn ghế trong phòng, khí thế đột nhiên tăng vọt, phá tan Tiên Thiên ngũ trọng cảnh.

Giống như hạt mè nở hoa, khí thế càng lúc càng mạnh, mơ hồ có xu thế vượt qua Tẩy Linh Cảnh.

Quá Hoang Thôn Thiên Quyết quá mức mạnh mẽ, mỗi một lần cảnh giới đột phá mang đến hình ảnh khủng bố khiến Liễu Thiên Chân kinh hãi không thôi.

Hắn vốn đã biết Quá Hoang Thôn Thiên Quyết bất phàm, nhưng không ngờ lại lợi hại đến mức độ này.

Theo tu vi không ngừng tăng lên, tệ đoan cũng càng ngày càng rõ ràng, tài nguyên yêu cầu thực sự quá khủng bố.

Khí mờ mịt trên đỉnh đầu bị Thôn Thiên Thần Đỉnh cắn nuốt không còn, hóa thành đại lượng chất lỏng bổ sung vào Quá Hoang Đan Điền, cây non thần bí lại cao thêm một đoạn lớn.

Linh khí phía trên Từ gia đã sớm bị cắn nuốt sạch sẽ, mọi người đã sớm thấy nhiều không trách, chuyện này không phải lần đầu xảy ra, đã tập mãi thành thói quen.

Nhiều nhất là liếc nhìn sân của Liễu Thiên Chân một cái, sau đó bĩu môi, làm ra vẻ bất đắc dĩ rồi tiếp tục bận rộn.

Một ngày một đêm, Liễu Thiên Chân đều đắm chìm trong tu luyện, tiêu hao 50 viên Nguyên Dương Đan, mười viên linh thạch, cảnh giới cuối cùng ổn định tại Tiên Thiên ngũ trọng trung kỳ.

Mở hai mắt ra, tựa như hai đạo lôi điện lóe lên, trong đôi mắt phóng ra năng lượng dao động cực mạnh, chấn động không gian run rẩy.

Tốc độ mở rộng của Quá Hoang Đan Điền đã chậm lại, nhưng những dãy núi non không ngừng cao lên, sông ngòi hồ hải càng ngày càng rộng lớn, toàn bộ đại địa đang ở giai đoạn thức tỉnh.

Còn sáu ngày cuối cùng trước khi Đế quốc Học viện tuyển chọn học viên, thời gian đã bước vào đếm ngược, đội ngũ Tùng gia đã lên đường trước.

Mỗi năm Đế quốc Học viện tuyển chọn đệ tử, tứ đại gia tộc đều sẽ đi trước, vận khí tốt thì sẽ có đệ tử gia tộc được chọn, ví như Vạn Lỗi Lạc của Vạn gia, hẳn là đã biết tin tức gia tộc bị hủy diệt.

“Chỉ dựa vào Quỷ Đồng Thuật thì quá đơn điệu, còn phải tu luyện một môn hộ thân thuật cực mạnh mới được!” Liễu Thiên Chân thầm nghĩ.

Lần này đi đến Đế Đô Thành có thể nói là cửu tử nhất sinh, hơi có sai sót liền sẽ hôi phi yên diệt.

Tệ đoan của Quỷ Đồng Thuật quá rõ ràng, mỗi một lần thi triển hồn lực đều khô kiệt, nếu đối phương phái hai tên cao thủ, dựa vào Quỷ Đồng Thuật chỉ có thể tru sát một người, khi hồn lực hao hết, chỉ có thể mặc người xâu xé.

Võ kỹ cường đại căn bản không thi triển ra được, cho dù là bản rút gọn, uy lực cũng cực kỳ to lớn, đủ để xé nát thân thể hắn.

Lục soát khắp ký ức, cuối cùng hắn tìm được một bộ quyền pháp.

“Không tồi, bộ quyền pháp này có thể tiến hóa, bản sơ cấp miễn cưỡng có thể tu luyện.”

Một bộ quyền pháp xuất hiện trong hồn hải của Liễu Thiên Chân, lượng lớn văn tự đan xen, bản hoàn chỉnh căn bản không thể tu luyện, điểm tốt của bộ quyền pháp này là có thể thăng cấp, theo tu vi ngày càng cao, cấp bậc quyền pháp cũng có thể tăng lên.

“Bá Quyền!”

Không có chiêu thức hoa lệ, giống như Huyết Hồng Đao Pháp, đơn giản mà trực tiếp.

Điều động toàn bộ chân khí, hội tụ thành Bá Quyền chí cao vô thượng, quét ngang chư thiên.

Hắn vẫn luôn tu luyện cơ sở quyền pháp, chính là đợi ngày này, đợi khi thân thể tôi luyện đến trình độ đủ mạnh mới có thể thi triển loại võ kỹ bá đạo như Bá Quyền.

Đi vào sân, nắm đấm phải giơ lên, khí lãng mạnh mẽ ấp ủ xung quanh hắn, gân mạch cổ động như một con sông đang lao nhanh, đổ dồn vào nắm đấm.

“Phá!”

Nắm đấm hạ xuống, một luồng khí lãng dài từ trước mặt Liễu Thiên Chân lao ra, tường viện không chịu nổi sức ép, ầm ầm sụp đổ, dư lực vẫn không ngừng đánh tới.

Liễu Thiên Chân đã đánh giá thấp sự cường đại của Bá Quyền, uy lực thậm chí còn trên cả Huyết Hồng Đao Pháp, lực lượng có chút không khống chế được.

Quá Hoang Đan Điền một trận khô kiệt, chỉ một quyền mà tiêu hao mất ba thành chân khí.

Toàn bộ Từ gia gà bay chó sủa, cứ ngỡ bị người ngoài tập kích, những mảng lớn phòng ốc sụp đổ đều bị quyền kình của Liễu Thiên Chân chấn vỡ.

Từng hạ nhân mặt xám mày tro chạy ra khỏi phòng, tưởng rằng đã xảy ra động đất.

Vừa rồi vẫn bình yên vô sự, vì sao nhà cửa lại đổ sập.

Từ Nghĩa Lâm đang ở đại điện thương nghị sự việc, tiếng gầm rú kịch liệt kinh động rất nhiều người, họ vội vã chạy tới.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, hắn đầy đầu hắc tuyến, không biết nên nói gì.

Một thông đạo chân không dài 50 mét, trên mặt đất để lại rãnh sâu nửa thước, hủy diệt năm tòa sân, may mắn không gây ra thương vong vì là ban ngày, mọi người đều đang bận rộn.

“Kẻ điên!”

“Quái thai!”

“Yêu nghiệt!”

……

Các loại ngôn ngữ từ bốn phía tụ lại, nhưng không phải là tức giận, ngược lại rất vui mừng, Liễu Thiên Chân càng mạnh, Từ gia mới có thể càng an ổn.

“Thiên Chân, đây là do ngươi gây ra?” Từ Nghĩa Lâm giẫm lên phế tích đi tới, không dám tin nhìn những gì đang diễn ra trước mắt.

Phòng ốc sụp đổ thì xây lại là được, Từ gia hiện tại ngày ngày hốt bạc, căn bản không thiếu tài nguyên.

“Khụ khụ… Tu luyện vô ý, lần sau ta sẽ chú ý, không thi triển trong gia tộc nữa.” Liễu Thiên Chân ho khan vài tiếng, vẻ mặt xấu hổ.

Mọi người lần lượt rời đi, rất nhanh đã có người tới dọn dẹp phế tích, Liễu Thiên Chân đành phải dọn vào sân mới, dù sao ngày mai hắn cũng phải rời khỏi Thương Lan Thành.

Kiểm tra thân thể, gân mạch truyền đến một tia cảm giác xé rách, có chút đau đớn, hẳn là tệ đoan do thi triển Bá Quyền mang lại.

Vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng, nghỉ ngơi một chút là có thể khôi phục.

Đây chỉ là Bá Quyền sơ giai, đợi đến cao giai, cần thân thể đủ cường đại mới có thể thi triển bản cao giai.

“Quá mạnh, e là Tẩy Linh Cảnh thông thường cũng không thể thi triển ra được.” Liễu Thiên Chân thầm nghĩ.

Rút ra ba thành Quá Hoang chân khí, loại tiêu hao khủng bố này, nếu là Tẩy Linh Cảnh đỉnh phong chưa thi triển ra đã chân khí hao hết mà chết rồi.

Ngày cuối cùng, các chấp sự cao tầng của Từ gia đều đã trở về để tiễn Liễu Thiên Chân.

Từ Nghĩa Lâm muốn đích thân đưa Liễu Thiên Chân đến Đế Đô Thành, kết quả bị Liễu Thiên Chân từ chối, hắn tính toán một mình lên đường.

“Sư phụ…”

Hồ Thích đột nhiên chạy vào, quỳ trước mặt Liễu Thiên Chân, khóc rối tinh rối mù.

Từ trước đến nay, mọi người không biết thuật luyện khí của Hồ Thích truyền từ ai, hôm nay mới biết được, không ngờ là cô gia đã sớm âm thầm truyền thụ cho Hồ Thích, giúp Từ gia vượt qua hết lần này đến lần khác nguy cơ.

“Đứng lên đi, đại nam nhân khóc sướt mướt còn ra thể thống gì, ta chỉ là rời khỏi Thương Lan Thành một thời gian, lại không phải không trở lại.”

Liễu Thiên Chân lộ vẻ ôn giận, hắn không thích sinh ly tử biệt, cho nên luôn tỏ ra lạnh nhạt, tận khả năng không để bản thân thương tâm.

Hôm qua Từ Nghĩa Lâm đưa tới một cái túi trữ vật, lục soát được từ trên người Vạn Vinh Triết, bên trong rộng khoảng mười mấy mét vuông, đưa cho Liễu Thiên Chân, đến Đế Đô Thành có túi trữ vật sẽ tiện hơn.

Đồ đạc đều đã thu xếp xong, mọi người tụ tập ngoài cổng lớn Từ gia, từ cao tầng đến người hầu bình thường đều lộ vẻ không nỡ.

Rất nhiều người lặng lẽ lau nước mắt, ai có thể ngờ, chỉ hơn một tháng thời gian, kẻ phế vật từng bị họ trào phúng lại trở thành đại nhân vật giống như anh hùng của Từ gia.

Bước ra khỏi cổng lớn Từ gia, Liễu Thiên Chân không quay đầu lại, hắn sợ nước mắt sẽ rơi xuống.

Cho nên!

Hắn bước nhanh lên đường, không muốn chậm trễ một khắc nào, mỗi người trong lòng đều có một mặt mềm yếu, hắn cũng không ngoại lệ.

Hơn một tháng qua, hưởng thụ sự ấm áp mà người nhà mang lại, hưởng thụ tình nghĩa của bằng hữu, những thứ này hắn sẽ luôn lặng lẽ đặt trong lòng.

Chương hồi về Thương Lan Thành đã kết thúc, nhưng không có nghĩa là câu chuyện đã dừng lại, lúc này chỉ mới bắt đầu mà thôi, chương mới sắp sửa mở màn!

()

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...