Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 53: Có bệnh thì phải chữa
Chu gia.
Trương Ngọc Tú biết được tin tức, đã sớm chờ đợi từ lâu.
Chỉ là, nhìn thấy Diệp Tình Tuyết dẫn tới lại là một người đeo mặt nạ vô cùng trẻ tuổi, bà không khỏi nhíu mày.
“Tình Tuyết, đây chính là thần y mà ngươi nói sao? Có phải quá mức trẻ tuổi rồi không?”
Có sự lo lắng như vậy cũng không kỳ lạ.
Y thuật cần tích lũy, tuổi càng lớn, kinh nghiệm mới càng phong phú.
Diệp Tình Tuyết kiên nhẫn đáp: “Bá mẫu, chuyện của Trần gia ngày hôm qua, Chu công tử chẳng lẽ không có mặt ở đó sao?”
“Trần gia chủ vốn đã hạ quan tài, vậy mà đều được Ảnh vệ Sơ Nhất cứu sống đó thôi.”
Trương Ngọc Tú nhíu mày, nói: “Nhưng, Kiến Thâm nói, Trần gia chủ căn bản không chết, không tính là khởi tử hồi sinh.”
Diệp Tình Tuyết và Giang Phàm trong lòng kinh ngạc.
Chu Kiến Thâm làm sao biết Trần gia chủ căn bản không chết?
Khi ấy, Chu Kiến Thâm cùng Trần Bất Tật kia đều nhất trí đoạn định Trần gia chủ đã chết, đồng thời ngăn cản Giang Phàm bắt mạch.
Chờ đã!
Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được nghi vấn trong mắt đối phương.
Trần Bất Tật lúc chết, là bị người sau lưng sát hại.
Mà khi ấy, Chu Kiến Thâm cũng có mặt.
Là một tu sĩ Trúc Cơ cảnh, hắn là số ít kẻ có thực lực diệt khẩu mà không để lại dấu vết.
Liên tưởng tới đây, gần như có thể khẳng định, Chu Kiến Thâm cùng Trần Bất Tật kia đã hợp mưu muốn hại chết Trần gia chủ!
“Đừng có biểu lộ ra mặt.”
Diệp Tình Tuyết hạ thấp giọng nhắc nhở.
Giang Phàm gật đầu.
Bọn họ chỉ là suy đoán, không hề có chứng cứ, mạo nhiên nói ra, ngược lại dễ dàng bị Chu Kiến Thâm cắn ngược lại.
Bất quá, điều này cũng không có nghĩa là Giang Phàm sẽ bỏ qua như vậy.
Dù sao, Trần Vũ Thu cũng là cha của Trần Nghệ Linh.
Nói gì cũng phải đòi lại cho Trần Vũ Thu một chút lợi tức.
Y nhìn về phía Trương Ngọc Tú đang nghi vấn mình, quan sát khí sắc của bà một chút, liền nói: “Chu phu nhân, những vật bổ khí dưỡng huyết trước đây vẫn thường dùng, đều dừng hết đi.”
“Hoàn Nhan Đan đã khiến cơ thể bà đủ trẻ trung rồi, tiếp tục phục dụng dược vật trước kia, ngược lại là bổ quá mức.”
Trương Ngọc Tú không cho là đúng: “Nhưng ta cảm thấy rất tốt.”
Giang Phàm lạnh nhạt nói: “Sớm tối đều bị chảy máu mũi, cũng cảm thấy rất tốt sao?”
Trương Ngọc Tú kinh ngạc: “Sao ngươi biết gần đây sớm tối ta đều chảy máu mũi?”
Giang Phàm cười mà không nói.
Diệp Tình Tuyết mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Chu phu nhân, bây giờ đã tin y thuật của Ảnh vệ Sơ Nhất chưa?”
“Trần gia chủ bị bệnh gì, hắn cách không cũng chẩn đoán ra được mạch tượng.”
Đến lúc này, Trương Ngọc Tú nào còn dám nghi ngờ y thuật cao siêu của Ảnh vệ Sơ Nhất.
Vội vàng nói: “Nhanh, mau dâng trà cho thần y đại nhân, lấy loại trà ngon nhất!”
Đợi sau khi ngồi xuống.
Trương Ngọc Tú lại dò hỏi bệnh tình của Chu Kiến Thâm: “Thần y đại nhân, ngài thật sự có nắm chắc chữa khỏi âm độc cho hắn sao?”
Thấy bà vẫn còn đang giả vờ giả vịt.
Giang Phàm nói thẳng không kiêng dè: “Thứ lỗi cho ta nói thẳng, đây không phải âm độc, mà là thi độc.”
“Chu phu nhân tốt nhất nên quản giáo con trai mình cho tốt, chớ có lại đâm đầu vào mấy ả đàn bà tà đạo kia.”
“Lần này hắn chỉ là lây nhiễm thi độc, đã là vận may rồi.”
“Đám nữ nhân đó lâu ngày tiếp xúc với thi thể độc trùng, trên thân còn vô số kịch độc lấy mạng người.”
Sắc mặt Trương Ngọc Tú lập tức trở nên mất tự nhiên.
Hiển nhiên bà cũng biết độc trên người Chu Kiến Thâm từ đâu mà ra.
Bị người điểm phá, thật khó xử.
Nhưng đồng thời, cũng rất cảm thấy kinh hỉ.
Những kẻ được gọi là thần y khác, ngay cả chẩn đoán cũng không cách nào xác định là loại độc gì.
Trước mắt Ảnh vệ Sơ Nhất, chỉ dựa vào vài câu miêu tả bệnh tình, liền xác nhận được độc tính chân chính!
Nếu như ngay cả hắn cũng không trị được bệnh cho con trai bà.
Trên đời này, chắc chắn không còn ai khác làm được nữa.
“Thần y đại nhân, bệnh của nhi tử ta, đành nhờ cả vào ngài!” Trương Ngọc Tú kích động nói.
Giang Phàm mở hai tay ra, nói: “Thi độc, ta có thể trừ bỏ.”
“Bất quá, ta muốn Hỏa Linh Châu của Chu gia các người.”
Cái gì?
Trương Ngọc Tú lộ vẻ do dự.
Dường như rất khó xử.
Chần chờ hồi lâu bà mới nói: “Thần y đại nhân, có thể dùng vật khác thay thế được không?”
“Bảo khố Chu gia ta, ngài có thể tùy ý lựa chọn.”
“Duy chỉ có Hỏa Linh Châu, là chuẩn bị hiến cho đệ tử nội môn Thanh Vân Tông.”
Giang Phàm lắc đầu: “Ta chỉ cần Hỏa Linh Châu, thứ khác không ham.”
“Nếu Chu gia các người không cho, vậy ta xin cáo từ.”
Nói xong lập tức đứng dậy, vô cùng dứt khoát.
Điều này khiến Trương Ngọc Tú cuống lên, ném ánh mắt cầu cứu về phía Diệp Tình Tuyết.
Diệp Tình Tuyết cũng chỉ biết nhún vai: “Các người có thể cho, Trần gia nếu có thể cho, hơn nữa Trần gia là ân cứu mạng, tin rằng đã cho nhiều hơn rồi.”
“Ảnh vệ Sơ Nhất không thiếu những thứ tầm thường đó.”
“Bá mẫu nếu không nỡ đưa Hỏa Linh Châu, thì coi như chúng ta chưa từng tới.”
“Sau này, các người tự mình liên hệ với Ảnh vệ Sơ Nhất đi, ân tình này ta đã trả xong rồi.”
Nếu không phải Diệp gia từng thiếu Chu gia một ân tình.
Diệp Tình Tuyết mới không rảnh lo chuyện bệnh tình của Chu Kiến Thâm, chuyên tâm mời Ảnh vệ Sơ Nhất tới giúp đỡ.
Bây giờ ân tình đã giải quyết xong.
Sau này nàng cũng sẽ không quản nữa.
Trương Ngọc Tú nhất thời sốt ruột, để Ảnh vệ Sơ Nhất đi rồi, thi độc trên người con trai bà sợ là không còn ai cứu được nữa.
“Được! Ta đáp ứng!”
Bà cắn răng nói: “Bất quá, mấy năm gần đây, giếng lửa trong tộc sinh ra Hỏa Linh Châu càng ngày càng ít.”
“Ta cũng không xác định, mười năm sau hôm nay, trong giếng còn lại bao nhiêu.”
“Ta chỉ có thể đáp ứng, cho ngươi xuống dưới hái lượm một lần.”
“Có thể tìm được hay không, thì xem vận may của ngươi rồi.”
Giang Phàm hơi nhíu mày.
Số lượng không đảm bảo?
Nhưng cơ hội đang ở trước mắt, tổng không thể bỏ lỡ?
Cân nhắc một lúc, nghĩ đến bản thân ngay cả tiền thuốc men cũng không lấy, mình chỉ cần tốn chút sức lực là đủ.
Liền sảng khoái đồng ý.
“Được!”
“Bây giờ các người bắt đầu dựa theo dặn dò của ta, làm chuẩn bị chữa bệnh đi.”
Dưới sự chỉ đạo của y.
Gia nhân Chu gia khiêng tới một cái giá sát heo.
Đồng thời chuẩn bị mười chậu than củi đang cháy đỏ rực.
Trương Ngọc Tú có chút ngẩn người: “Thần y đại nhân, như thế này là chữa bệnh sao?”
Sao nhìn qua, giống như muốn sát heo vậy?
Giang Phàm nhắc nhở: “Quá trình trừ bỏ thi độc sẽ rất thống khổ.”
“Lát nữa mong Chu phu nhân giữ bình tĩnh, nếu nửa đường ngăn cản, ta nghĩ, thi độc của lệnh công tử sẽ triệt để không thể trị được nữa.”
Trương Ngọc Tú gật đầu nói: “Chỉ cần có thể chữa khỏi, nó chịu chút đau đớn thì có đáng là gì?”
Giang Phàm không khỏi lắc đầu.
Bà ta đối với sự đau đớn khi trừ bỏ thi độc, căn bản không biết gì cả.
Không lâu sau.
Chu Kiến Thâm trở về.
Trương Ngọc Tú vội vã nói: “Kiến Thâm, mau tới bái kiến thần y, vị này chính là đại thần y mà Diệp cô nương đã khuyên bảo.”
Tối hôm qua hắn đã nghe nói, hôm nay sẽ có một vị thần y tới chẩn trị.
Là Diệp Tình Tuyết đích thân tiến cử.
Hắn bị thi độc quấn thân nửa năm, thân thể càng ngày càng kém, nếu không kịp thời trừ bỏ, mạng nhỏ cũng khó bảo toàn.
Hắn không dám thất lễ, tiến lên chắp tay: “Tại hạ Chu Kiến Thâm, bái kiến... là ngươi?”
Nhận ra cái gọi là thần y, lại chính là Ảnh vệ Sơ Nhất.
Nhất thời nhíu mày không thôi, nói: “Nương, sao người lại mời hắn tới?”
“Để hắn cút, ta không muốn để hắn trị.”
Trương Ngọc Tú quát lớn: “Im miệng, sao dám đối với thần y thất lễ?”
“Ngoại trừ hắn, không còn ai có thể trị thi độc cho con!”
Chu Kiến Thâm nhìn Ảnh vệ Sơ Nhất thế nào cũng thấy khó chịu.
Huống chi, hai người vừa mới có chút tranh chấp, sao dám để hắn trị?
Hắn hừ lạnh một tiếng: “Ai thích để hắn trị thì cứ việc.”
“Ta không cần.”
Nói xong nhấc chân liền chuẩn bị đi.
Trương Ngọc Tú nổi giận, nói: “Người đâu, trói nó lại cho ta.”
Bệnh nặng như thế này, sao có thể tùy hứng như vậy?
Mấy tên gia đinh lập tức vây lại.
Nhưng bọn họ sao có thể là đối thủ của Chu Kiến Thâm?
Chỉ hai ba cái đã bị đánh ngã.
“Một đám chó nô tài, dám động thủ với ta?”
Chu Kiến Thâm phẫn nộ quát.
Nhưng ngay tại lúc này.
Trước mắt hắn hoa lên, Ảnh vệ Sơ Nhất đã cầm mộc kiếm đâm tới.
Chu Kiến Thâm cười giận dữ: “Một kẻ Luyện Khí cửu tầng rác rưởi, cũng dám ra tay với ta?”
Hắn vồ một cái về phía mộc kiếm.
Thật tình không biết, mộc kiếm này tuyệt đối không thể dùng thân thể đụng vào.
Bạn thấy sao?