Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 78: Trợ thủ của Chung gia
Giang Phàm khẽ gật đầu.
Nếu không, linh căn chẳng lẽ lại như hành lá, tự mình mọc ra được sao?
Xác định chính là viên đan dược của Giang Phàm.
Trần Nghĩ Linh cảm động đến hai mắt đỏ hoe: “Vì sao ngươi lại đối với ta tốt như vậy?”
Đan dược có thể cải tạo linh căn, không cần nghĩ cũng biết, tuyệt đối là tồn tại nghịch thiên cải mệnh.
Giá trị vô cùng vô tận!
Bao nhiêu tiền cũng không mua nổi.
Nàng và Giang Phàm còn chưa có quan hệ da thịt, vậy mà y đã đưa nó cho nàng.
Giang Phàm cầm bút viết: “Nàng đã có danh phận với ta, đưa cho nàng chẳng phải là hợp tình hợp lý sao?”
Nhưng ta chỉ là tiểu thiếp mà thôi.
Cảm nhận được sự trân trọng của Giang Phàm dành cho mình, Trần Nghĩ Linh càng thêm cảm động, vội vàng sà vào lòng y, nói: “Cám ơn ngươi, Giang Phàm.”
“Đời này Nghĩ Linh tất không phụ quân ân, chỉ một lòng trung trinh với một mình ngươi.”
Người đàn ông có thể thay đổi vận mệnh cho mình.
Dù có báo đáp thế nào cũng không đủ.
Cảm nhận được sự mềm mại ấm áp trong lòng, mặt Giang Phàm hơi ửng đỏ, không biết phải làm sao.
Trần Vũ Thu cũng vui mừng khôn xiết, liếc nhìn hai cha con Chung Lương Bằng với sắc mặt khó coi: “Thế nào? Bây giờ đã phục chưa?”
“Còn một năm nữa, nếu biểu hiện tốt, ta sẽ cân nhắc giúp con gái ngươi trở thành đệ tử ngoại môn của Thanh Vân tông.”
“Không có ý tứ, cái gọi là ‘gặp dịp’ này, các ngươi Chung gia tự mình giữ lấy đi.”
“Có Giang Phàm ở đây, con gái ta trực tiếp có thể tiến vào nội môn Thanh Vân tông rồi.”
Thốt ra những lời này, trong lòng Trần Vũ Thu nghẹn một cỗ ác khí xem như đã được giải tỏa.
Nhưng, lại khiến Chung Lương Bằng nhục nhã khó đương.
Lão siết chặt hai nắm đấm, trợn mắt trừng trừng: “Trần Vũ Thu! Ngươi nhiều lần vũ nhục Chung gia ta, thật sự tưởng rằng ta không có cách trị ngươi sao?”
Đúng lúc này.
Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, một cỗ xe lao thẳng vào trong phủ.
Một bóng hình thanh tú xoay người xuống ngựa.
Lại chính là Diệp Tình Tuyết, sắc mặt nàng vội vàng chạy tới, phát hiện trong sảnh đường vẫn chưa có dấu hiệu đánh nhau, không khỏi thở phào một hơi.
“Còn may là tới kịp lúc.” Diệp Tình Tuyết nói.
Chung Lương Bằng nói: “Cháu gái, con đến thật đúng lúc!”
“Trần gia này vô pháp vô thiên, căn bản không đặt nhà cậu vào trong mắt.”
Cái gì?
Gia tộc Diệp của Thành chủ, cùng Chung gia lại có tầng quan hệ tiềm ẩn này?
Chung Kỳ Chân cười lạnh nói: “Không nghĩ tới sao, hai nhà chúng ta là biểu thân?”
“Nếu không ngươi tưởng rằng, vì sao sư tôn đến Độc Cô Thành, lại mang theo ta trước, thay vì mang theo các đệ tử khác?”
“Tự nhiên là vì thân phận của ta, làm việc tại Độc Cô Thành sẽ thuận tiện hơn nhiều.”
Diệp Tình Tuyết đôi mày thanh tú cau lại, nói: “Cậu, người và Trần gia chủ có hiểu lầm gì chăng?”
Mặc dù nàng tuổi còn nhỏ, lại rất hiểu đại nghĩa.
Nàng không hề vì lời nói một phía của cậu mình mà thiên vị.
Chung Lương Bằng nói: “Hiểu lầm? Trần Vũ Thu cái lão thất phu này, thà đem con gái gả cho một tên phế vật vô dụng làm tiểu thiếp, cũng không gả cho con trai ta, đây chẳng phải là nhục nhã sao?”
“Ta tới cửa đòi một lời giải thích, hắn còn dùng tên phế vật này để nhục nhã ta!”
Phế vật?
Diệp Tình Tuyết lộ vẻ nghi ngờ.
Trần gia dù sao cũng là đại gia tộc truyền thừa nhiều đời, sao có thể đem độc nữ duy nhất gả cho người làm tiểu thiếp?
Nàng ngước mắt nhìn lại.
Nhìn thấy Trần Nghĩ Linh đang ngồi trong lòng một người, vừa vặn che khuất khuôn mặt của y.
Không khỏi đỏ mặt thầm nghĩ: “Ban ngày ban mặt, cũng không biết kiêng dè chút nào.”
Nàng nhìn về phía Trần Vũ Thu, chắp tay nói: “Trần bá phụ, người nói xem?”
Trần gia dù sao cũng là đại gia tộc có thứ hạng cao tại Độc Cô Thành.
Gần đây lại càng như diều gặp gió, thế lực cực mạnh, có hy vọng trở thành gia tộc số một số hai.
Phủ Thành chủ vẫn cần phải tôn trọng.
Trần Vũ Thu hừ lạnh: “Ta không có gì để nói, chỉ một câu thôi!”
“Trần gia ta gả con gái, liên quan gì đến người ngoài?”
Lời này... cũng đúng.
Ngươi quản Trần gia đem con gái gả cho ai làm gì?
Dù là gả cho kẻ ăn mày ngoài đường, đó cũng là tự do của Trần gia.
Tổng không thể vì không gả cho Chung gia mà coi là vũ nhục Chung gia được?
Cậu vì chuyện này mà chuyên trình tới cửa đòi lời giải thích, thật sự có chút bá đạo rồi.
Hơn phân nửa là vì muốn trút giận cho Chung Kỳ Chân thôi!
Diệp Tình Tuyết liếc mắt nhìn Chung Kỳ Chân, lộ ra vẻ khó chịu.
Chính mình tranh giành phụ nữ không lại, liền gọi người lớn đến, thật là hết nói nổi.
Bất quá, thể diện của cậu, nàng cũng không thể xóa bỏ.
Chỉ đành nhẹ nhàng quở trách: “Trần gia chủ, gia tộc của cậu ta là đại gia tộc, vinh dự lớn tựa trời cao.”
“Khi người xử lý hôn nhân của con gái, nên cân nhắc một chút cảm xúc của Chung gia.”
“Nếu con gái lấy chồng quá kém, cũng nên biết giữ lại chút thể diện cho Chung gia.”
Quở trách nhẹ nhàng như vậy, xem như cho cậu một chút thể diện.
Sau đó hai bên cứ thế bỏ qua.
Đây là phương thức xử lý tốt nhất rồi.
Trần Vũ Thu hừ lạnh, không phản bác lại.
Ông cũng nghe ra ý của Diệp Tình Tuyết.
Sự việc có thể kết thúc như vậy, bị Diệp Tình Tuyết quở trách một chút cũng chẳng sao.
Chỉ là.
Giang Phàm lại không vui.
Y nhẹ nhàng vỗ vai Trần Nghĩ Linh, nàng đỏ mặt e thẹn đứng dậy.
Lộ ra khuôn mặt của Giang Phàm.
Y cầm bút viết một đường: “Diệp cô nương, Nghĩ Linh gả cho ta, liền khiến người ủy khuất như vậy sao?”
Diệp Tình Tuyết lúc này mới nhìn thấy chân dung Giang Phàm.
Không khỏi kinh ngạc: “Giang Phàm? Là ngươi? Ngươi... ngươi nạp Trần Nghĩ Linh làm thiếp?”
Nàng không thể tin nổi vào mắt mình: “Ngươi như vậy, Hứa Du Nhiên biết không?”
Giang Phàm nhếch mép, viết: “Chính là nàng ấy làm chủ!”
Cái này...
Diệp Tình Tuyết sững sờ tại chỗ, nhất thời câm nín.
Chỉ có thể cảm thán, Hứa Du Nhiên thật là rộng lượng!
Còn chưa chính thức thành hôn, đã giúp Giang Phàm nạp thiếp rồi.
Sau đó, nàng nhận ra mình vừa nói lời không nên nói, kinh ngạc thốt: “Hóa ra con rể Trần gia là ngươi!”
“Vậy thì không có gì lạ nữa.”
Giang Phàm là ảnh vệ lừng danh, thực lực cao cường không nói, còn lĩnh ngộ được thân phận.
Điểm này, Chung Kỳ Chân có đuổi ngựa cũng không kịp.
Nàng không khỏi cười khổ nói: “Cậu, Trần gia đem con gái gả cho Giang Phàm làm thiếp, vậy thì không phải là nhục nhã các người rồi.”
“Cháu gái nói lời thật lòng, về tiềm lực võ đạo, biểu ca quả thực không bằng Giang Phàm, hắn thua cũng không oan.”
Cái gì?
Điều này làm Chung Kỳ Chân tức đến mức lông mày dựng ngược.
“Biểu muội, mắt ngươi bị mù sao? Ta ở đâu không bằng hắn?”
Diệp Tình Tuyết lại gật đầu nói: “Biểu ca, ánh mắt nhìn người của ta vẫn luôn chuẩn xác.”
“Ngươi thực sự không bằng Giang Phàm.”
Chung Lương Bằng tức giận nói: “Sao ngươi lại giúp người ngoài nói chuyện?”
“Chẳng lẽ ngươi cũng nhận đan dược nâng cao linh căn của tên tiểu tử này rồi?”
Lão gọi Diệp Tình Tuyết đến là để chống lưng cho hai cha con.
Nàng lại phá đám, còn quay sang nói con trai lão không bằng Giang Phàm.
“Đan dược nâng cao linh căn?” Diệp Tình Tuyết mắt lộ vẻ mơ hồ, trên đời này có loại linh đan nghịch thiên như vậy sao?
Trần Nghĩ Linh vì muốn bảo vệ Giang Phàm.
Nàng mỉm cười cầm lấy pháp khí kiểm tra, nói: “Diệp tiểu thư, người xem.”
Thuận theo ánh sáng bắn ra giữa không trung, đôi mắt đẹp của Diệp Tình Tuyết trợn tròn, thất thanh kinh hãi: “Lục phẩm linh căn?”
Trước đây.
Lục phẩm linh căn duy nhất của Độc Cô Thành cũng chỉ có Hứa Di Ninh, là cao nhất toàn thành.
Bây giờ, Trần Nghĩ Linh lại kiểm tra ra lục phẩm linh căn.
Không đúng, nếu nàng có linh căn như vậy, đã sớm người người đều biết.
Khoan đã!
Đan dược nâng cao linh căn?
Ánh mắt nàng rực cháy nhìn về phía Giang Phàm, lộ vẻ khát khao, nhẹ nhàng nuốt nước miếng.
Bạn thấy sao?