Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thái Thượng Võ Thần [...] – Chương 1

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Vân Nguyệt đế quốc, Tinh Vũ thành, hậu sơn Ngô gia, tại Vọng Cảnh Đình.

Một thiếu niên chừng mười sáu mười bảy tuổi, một mình ngồi tựa trên ghế đá, ánh mắt xa xăm trông về phía chân trời. Dáng vẻ hắn có chút hiu quạnh, nhưng trong đôi mắt lại tràn đầy vẻ chờ mong.

“Ngày mai, ngày mai Tuyết Yến liền từ Phi Vân tông trở về, không biết hai năm qua nàng có phải chịu khổ sở gì không.”

Thiếu niên thấp giọng tự nhủ, trong lòng khó nén được niềm vui sướng.

Thiếu niên tên là Ngô Vân, là nhi tử duy nhất của Ngô gia gia chủ Ngô Thiên. Bởi vì thân phận đặc thù, từ khi sinh ra tới nay, hắn luôn là tâm điểm chú ý của mọi người.

Mà hắn cũng không phụ sự kỳ vọng, thiên phú dị bẩm, tốc độ tu luyện vượt xa người thường. Năm mười bốn tuổi đã đạt tới võ đạo thất trọng thiên, áp đảo quần hùng, trở thành thiên kiêu đệ nhất thiếu niên của Tinh Vũ thành.

Ba năm trước, Ngô Vân tại Tinh Vũ thành có thể nói là vạn chúng chú mục, hào quang tỏa sáng.

Cùng năm đó, Tiêu Long, gia chủ của Tiêu gia – một đại gia tộc khác tại Tinh Vũ thành, đã đích thân tới cửa, đem con gái là Tiêu Tuyết Yến đính hôn cùng Ngô Vân, định ra hôn ước cho hai người.

Ngô Vân cùng Tiêu Tuyết Yến vốn là thanh mai trúc mã, cho nên bản thân cả hai đều không có ý kiến gì với cuộc hôn nhân này.

Sau khi quan hệ được xác định, tình cảm giữa Ngô Vân và Tiêu Tuyết Yến tiến triển vượt bậc, gần như gắn bó không rời.

Nửa năm sau, Tiêu Tuyết Yến đột nhiên mắc trọng bệnh, đan điền bị tổn hại, cần gấp một đan điền mới để thay thế, nếu không tính mạng khó giữ.

Thế nhưng vào lúc ấy, chẳng có một ai nguyện ý hiến tặng đan điền của mình cho Tiêu Tuyết Yến.

Bởi lẽ đối với một tu luyện giả, đan điền còn quan trọng hơn cả tính mạng.

Chứng kiến cảnh đó, Ngô Vân không chút do dự quyết định hiến tặng đan điền của chính mình, chỉ vì muốn cứu lấy tính mạng của mối tình đầu chí ái – Tiêu Tuyết Yến.

Đương nhiên, quyết định này bị người nhà Ngô gia phản đối kịch liệt.

Ai cũng hiểu rõ tầm quan trọng của đan điền đối với tu luyện giả, đặc biệt là với một thiên chi kiêu tử như Ngô Vân, đó càng là thứ trọng yếu nhất.

Đan điền của Ngô Vân khá đặc thù, to rộng hơn đại đa số người thường, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến tốc độ tu luyện của hắn vượt xa kẻ khác.

Nếu mất đi đan điền, Ngô Vân sẽ hoàn toàn rơi xuống khỏi thần đàn, từ một thiên chi kiêu tử trở thành kẻ phế nhân.

Mặc dù vậy, Ngô Vân vẫn bất chấp sự phản đối của người nhà, nghĩa vô phản cố để người Tiêu gia đào đan điền của mình ra, cấy vào trong bụng Tiêu Tuyết Yến.

Một tháng sau, thân thể Tiêu Tuyết Yến hoàn toàn bình phục.

Còn Ngô Vân, tuy miễn cưỡng bảo toàn được tính mạng, nhưng vì mất đi đan điền, tu vi của hắn tụt dốc không phanh. Chỉ sau một tháng, hắn đã hoàn toàn trở thành một phế nhân trói gà không chặt.

Nửa năm sau, nhờ sự phụ trợ của đan điền Ngô Vân, tu vi Tiêu Tuyết Yến tiến bộ vượt bậc. Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, nàng đã trực tiếp từ võ đạo lục trọng thiên tăng lên tới cảnh giới thất trọng thiên.

Nàng hoàn toàn thay thế vị trí của Ngô Vân, trở thành đệ nhất nhân trong lớp trẻ tại Tinh Vũ thành.

Một năm sau, Tiêu Tuyết Yến lại đột phá, đạt tới tu vi võ đạo bát trọng thiên, phong thái tại Tinh Vũ thành có thể nói không ai sánh bằng, danh tiếng thậm chí còn truyền tới một số thành trì lân cận.

Còn thiên chi kiêu tử Ngô Vân năm nào, thì dần dần bị người đời lãng quên.

Thậm chí, có kẻ đã bắt đầu trào phúng Ngô Vân quá ngu ngốc, gán cho hắn cái danh phế nhân.

Cũng chính vào năm Tiêu Tuyết Yến đạt tới võ đạo bát trọng thiên, Phi Vân tông – tông môn lớn nhất Vân Nguyệt đế quốc, thánh địa tu luyện mà mọi tu luyện giả hằng mơ ước – đã gửi thư mời, hy vọng Tiêu Tuyết Yến có thể gia nhập.

Từ đó, Tiêu Tuyết Yến hoàn toàn trở thành nhân vật nhà nhà đều biết tại Tinh Vũ thành, ngay cả quân chủ Vân Nguyệt đế quốc khi nghe tới tên nàng cũng không khỏi gật đầu khen ngợi.

Người Ngô gia lúc đó có thể nói là uất ức đến mức gan ruột run rẩy, ngay cả Ngô Vân trong lòng cũng không khỏi có chút chua xót.

Đây vốn dĩ là vinh quang thuộc về hắn, tất cả những thứ này vốn nên là của hắn.

Thế nhưng hắn không hề hối hận, bởi nếu lúc trước hắn không làm như vậy, Tiêu Tuyết Yến sẽ chết. Nếu không cứu được Tuyết Yến, đó mới là điều khiến hắn hối hận cả đời.

Ngô Vân nhớ rất rõ, trước khi chia tay, Tiêu Tuyết Yến đã nói với hắn những lời này:

“Cảm ơn huynh, Vân ca ca, nếu không có huynh, muội tuyệt đối sẽ không có ngày hôm nay. Tất cả những gì muội có đều là do huynh ban tặng, cả đời này muội đều cảm tạ huynh. Đợi muội từ Phi Vân tông trở về, muội sẽ gả cho huynh.”

Nghĩ đến đây, tâm trí Ngô Vân dần dần thoát khỏi dòng hồi ức.

“Một năm rồi, Tuyết Yến, nàng cuối cùng cũng sắp trở về. Nàng sẽ thực hiện lời hứa gả cho ta đúng không? Ta nhớ nàng lắm.”

Trên mặt Ngô Vân hiện lên nụ cười hạnh phúc, sau đó, hắn bắt đầu khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển gia tộc công pháp, thử thăm dò hấp thụ thiên địa linh khí.

Tuy đã không còn đan điền, nhưng hắn chưa bao giờ từ bỏ. Mặc dù lần nào cũng kết thúc trong thất bại, nhưng điều đó tuyệt đối không phải là lý do để đánh gục hắn.

Như thường lệ, hắn kết ấn, gia tộc công pháp – Võ Nguyên Quyết chậm rãi vận chuyển. Thiên địa linh khí dần dần được hút vào cơ thể, thông qua kinh mạch toàn thân, vận chuyển hai mươi bốn chu thiên rồi bắt đầu hội tụ về phía đan điền.

Nhưng đan điền của hắn sớm đã bị đào đi, căn bản không thể ngưng tụ linh khí. Nhìn linh khí vất vả lắm mới tụ lại được đang dần dần tiêu tán, Ngô Vân không tránh khỏi chút hụt hẫng.

“Kết thúc rồi sao? Lại thất bại rồi ư?”

Ngô Vân thấp giọng tự nhủ.

Hắn chậm rãi mở mắt, đang định đứng dậy rời khỏi ghế đá.

Đột nhiên, bầu trời quang đãng vang lên một tiếng nổ lớn.

Ầm vang một tiếng, một đạo sấm sét giữa trời quang xé toạc hư không.

Ngô Vân kinh hãi ngẩng đầu, chỉ thấy bầu trời vừa mới sáng sủa không một gợn mây, giờ phút này đã mây đen cuồn cuộn.

Từng đạo lôi đình xẹt qua bầu trời, tiếng sấm rền vang khiến mặt đất rung chuyển nhẹ.

Ngay sau đó, Ngô Vân chỉ thấy trong hư không mây đen bao phủ, một đạo kim quang chợt lóe lên. Hắn chỉ cảm thấy trán nóng lên, tựa như bị thứ gì đó đánh trúng, trước mắt tối sầm lại, mất đi ý thức.

Sau khi Ngô Vân hôn mê, bầu trời lại khôi phục vẻ bình lặng, mây đen tan đi, tiếng sấm biến mất, vạn vật trở lại tĩnh mịch.

Một lát sau, Ngô Vân mở mắt, trước mắt hắn lại xuất hiện một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Nơi đây một mảnh mờ mịt, tựa như bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc, vô biên vô tận.

Phóng tầm mắt nhìn xa, Ngô Vân phát hiện ở phía trước vài trăm mét, dường như có một cái ao hồ.

Tiến lại gần, Ngô Vân kinh hãi phát hiện, đây đâu phải là ao hồ, mà là một mảnh linh khí hải!

Cuồn cuộn vô biên, sâu không thấy đáy, hoàn toàn được hội tụ từ linh khí, như một đại dương mênh mông không bờ bến.

“Đây, đây lại là một mảnh linh khí hải dương?”

Ngô Vân kinh hô: “Linh khí hải khổng lồ như vậy, sợ rằng mấy chục triệu tu luyện giả tới đây tu luyện mấy chục vạn năm cũng chưa chắc đã hấp thu hết.”

Rốt cuộc đây là nơi nào?

Ta đã chết rồi sao?

Đây là địa phủ, hay là thiên đường?

Đúng lúc này, ở cuối mảnh linh khí hải mênh mông vô tận kia, từng đợt kim quang nổi lên. Không lâu sau, từng đạo thiền âm như tiếng Phật lâm thế chậm rãi truyền đến.

Tiếng âm vang dội mà xa xăm, từng tiếng truyền vào tai Ngô Vân.

Ngô Vân như vừa trải qua một lần gột rửa vận mệnh, trong đầu chợt vang lên những tiếng ầm ầm. Những tiếng Phật âm này như muốn truyền đạt một tin tức gì đó cho hắn, nhưng hắn nhất thời không thể lý giải.

Dưới sự gột rửa của Phật âm, Ngô Vân vô thức khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tĩnh tâm lắng nghe chân lý ẩn giấu trong đó.

Nhắm mắt ngưng thần, tận hưởng sự gột rửa của Phật âm.

Nội thị bên trong, Ngô Vân kinh ngạc phát hiện, đan điền vốn dĩ rỗng tuếch của mình lúc này thế mà lại xuất hiện một viên kim châu lớn bằng quả trứng gà.

Viên châu tỏa ra ánh sáng rực rỡ, từng đạo quang hoa thần bí lưu chuyển xung quanh.

Đột nhiên, Ngô Vân cảm thấy bụng nóng lên, kim châu kia đột ngột phát lực, từng đạo linh khí bàng bạc cuồn cuộn điên cuồng tuôn ra từ bên trong, trực tiếp đổ vào kinh mạch toàn thân Ngô Vân.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...