Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thái Thượng Võ Thần [...] – Chương 38

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Lý Kiếm Phong đi rồi, Nhị trưởng lão quay đầu nhìn chằm chằm Ngô Vân một lúc, hỏi: “Ngươi có nắm chắc không?”

“Không biết.”

Nhị trưởng lão nhíu mày, xoay người rời đi nơi này.

Chờ hắn vừa đi xa, Lý Đao cùng bọn họ lập tức vây quanh lại đây.

Mập mạp là người đầu tiên lên tiếng: “Ngô Vân huynh đệ, ngươi vừa rồi là bị làm sao vậy? Ngươi có biết hay không, đừng nhìn Lý Kiếm Phong tuy rằng chỉ xếp hạng Thiên Địa Bảng thứ 8, nhưng hắn tuổi tác lại là nhỏ nhất, hắn mới hai mươi tuổi, mà người đứng đầu Thiên Địa Bảng đã 26 tuổi rồi. Nếu lại cho Lý Kiếm Phong thêm 6 năm, không chừng có thể đạt tới cảnh giới nào, ngươi có phải điên rồi không, ba tháng đuổi theo Lý Kiếm Phong, sao có thể chứ.”

Lý Đao cũng thò qua nói: “Ngô Vân huynh đệ, lần này ta đồng ý với quan điểm của Mập mạp, tên Lý Kiếm Phong kia xác thật không đơn giản như vậy.”

Mà Đỗ Tuyết Bay vốn ít nói cũng mở miệng: “Ngô Vân sư đệ, hay là ngươi chạy đi thôi, nếu ba tháng sau ngươi thật sự rơi vào trong tay hắn, không biết hắn sẽ tra tấn ngươi thế nào.”

Ngô Vân cười lắc đầu, nói: “Yên tâm, ta có chừng mực.”

Lời tuy nói nhẹ nhàng, nhưng trong lòng Ngô Vân áp lực cũng không nhỏ, thời hạn ba tháng mà hắn vừa nói ra đúng là thuận miệng thốt lên, chưa hề suy nghĩ kỹ càng.

Hắn chỉ là không muốn tiếp tục bị Lý Kiếm Phong dây dưa không dứt.

Nhưng hắn lại xem nhẹ một điều, cũng là điều hắn không biết, đó là Lý Kiếm Phong năm nay mới hai mươi tuổi.

Thảo nào Tiếu Tuyết Yến 17 tuổi đạt tới Hóa Hải cảnh mà vẫn chưa gây ra oanh động quá lớn ở Phi Vân Tông, so với Lý Kiếm Phong, thiên phú của Tiếu Tuyết Yến vẫn còn kém hơn không ít.

Mà đây mới chỉ là ngoại môn Phi Vân Tông thôi, không biết nội môn Phi Vân Tông còn cất giấu bao nhiêu thiên tài kinh thế hãi tục.

Ngô Vân không khỏi có chút tò mò về nội môn trong truyền thuyết, nhưng đồng thời hắn cũng không thể không xem xét lại thực lực tổng thể của Lý Kiếm Phong.

Bất quá, lời đã nói ra thì dù thế nào cũng phải làm tới cùng, đối với chính mình, Ngô Vân vẫn có sự tự tin tuyệt đối.

Dẫu sao thứ vận chuyển trong thân thể hắn chính là công pháp của Thượng Cổ Võ Thần rong ruổi thiên địa, Quá Thượng Võ Thần Quyết.

Cũng không biết là ai để lộ tin tức, một ngày sau, chuyện Ngô Vân ước chiến Lý Kiếm Phong với thời hạn ba tháng đã nhanh chóng truyền khắp toàn bộ ngoại môn.

Nhưng đại đa số mọi người không biết Ngô Vân là ai, chỉ nghe nói hắn là một đệ tử Thập Trọng Thiên.

Đối với chuyện này, ngoại môn bàn tán xôn xao, khen chê không đồng nhất.

Tất nhiên, người ủng hộ Lý Kiếm Phong chiếm đại đa số.

Dù sao cái tên Lý Kiếm Phong đã vang danh ngoại môn nhiều năm rồi.

Trong khoảng thời gian này, Ngô Vân đóng cửa không ra, tốn hai ngày thời gian, cuối cùng cũng đột phá tu vi tới Hóa Hải cảnh nhị trọng.

Sau khi hấp thụ cạn kiệt linh khí trong Linh Thủy Trì, hắn đã đạt tới giới hạn đột phá, chỉ thiếu một cơ hội.

Mà để tìm kiếm cơ hội này, Ngô Vân đã tiêu tốn gần hai ngày, có thể thấy con đường tu luyện càng về sau càng khó khăn.

Sau khi đột phá, Ngô Vân không tiếp tục ở trong phòng tu luyện, thời hạn đã định, hắn không thể chờ đợi như vậy được.

Hiện giờ Linh Thủy Trì đã không dùng được nữa, cần phải tìm lối tắt.

Tại ngoại môn này, ngoài Linh Thủy Trì ra, nếu muốn nhanh chóng tăng lên tu vi thì còn một nơi nữa.

Tên là Hóa Long Đàm.

Mang ý nghĩa niết bàn trọng sinh.

Tương truyền, dưới địa tâm Hóa Long Đàm có một vũng Dục Linh Tuyền Thủy chưa hoàn toàn thành hình.

Dục Linh Tuyền Thủy vô cùng trân quý, nó thuộc về sức mạnh tự nhiên, được hình thành từ sâu trong lòng đất.

Chỉ là, Dục Linh Tuyền Thủy chưa thành hình này, tác dụng nhỏ hơn rất nhiều.

Nhưng tuy nó không bằng những loại Dục Linh Tuyền Thủy đã trưởng thành, song công hiệu vẫn mạnh hơn Linh Thủy Trì ít nhất gấp mười lần.

Chính vì Dục Linh Tuyền Thủy dưới Hóa Long Đàm chưa hoàn toàn thành hình nên mới không bị Phi Vân Tông thu vào nội môn.

Điều này mới cho đệ tử ngoại môn một cơ hội hưởng thụ Dục Linh Tuyền Thủy.

Nhưng bất cứ bảo vật nào trên thế gian này cũng không dễ dàng có được như vậy.

Ngoại môn Phi Vân Tông có mấy vạn người.

Người cuối cùng từng tiến vào Hóa Long Đàm đã là một thiên kiêu của Phi Vân Tông từ hai trăm năm trước.

Kể từ đó, suốt hai trăm năm qua tuy thỉnh thoảng có người thử nghiệm, nhưng chưa ai thành công cả.

Dục Linh Tuyền Thủy tuy là vật tốt nhưng không phải vô tận, nếu Phi Vân Tông hoàn toàn mở cửa Hóa Long Đàm, e rằng chưa đầy mười năm, Hóa Long Đàm sẽ dần khô cạn.

Chính vì lý do đó, Phi Vân Tông mới xây một tòa Hộ Long Tháp trước Hóa Long Đàm.

Hộ Long Tháp tổng cộng bảy tầng.

Mỗi tầng leo lên đều là một khảo nghiệm cực lớn đối với người tu luyện.

Nói cách khác, người có thể vượt qua bảy tầng Hộ Long Tháp, ít nhất đã là thiên kiêu hàng đầu thế gian.

Mà chỉ có thiên kiêu như vậy mới xứng đáng có tư cách hưởng thụ Hóa Long Đàm.

Nhờ có sự tồn tại của Hộ Long Tháp mà Hóa Long Đàm mới không có ai hỏi thăm suốt hai trăm năm qua.

Thế gian này không có sự công bằng tuyệt đối, chỉ có cường giả mới có thể hưởng thụ tài nguyên tốt hơn.

Điểm này Ngô Vân hiểu rất rõ.

Mà chuyện càng khó khăn, Ngô Vân lại càng cảm thấy hứng thú.

Nếu không, hắn đã chẳng cùng Lý Kiếm Phong lập ra cái ước hẹn ba tháng nhìn như không thể hoàn thành này.

“Hộ Long Tháp, ta muốn xem thử rốt cuộc ngươi khó vượt qua đến mức nào.”

Tự nhủ một tiếng, Ngô Vân vừa ra khỏi cửa phòng lại đụng phải ba người Lý Đao đang đi tìm mình.

“Ngô Vân huynh đệ, ngươi muốn đi đâu?”

Mập mạp hỏi.

“Ta muốn đi tìm một chỗ bế quan một thời gian, mấy ngày này các ngươi cứ tu luyện cho tốt, trở về ta sẽ đi tìm các ngươi.”

Ngô Vân tùy tiện nói dối, sau khi cáo biệt Lý Đao và bọn họ, Ngô Vân lập tức chạy về hướng Hộ Long Tháp.

Hộ Long Tháp này nằm ở một nơi khá hẻo lánh trong ngoại môn.

Bốn bề núi vây quanh, dưới chân núi một tòa bảo tháp sừng sững uy nghiêm.

Thân tháp tổng cộng bảy tầng, phía trên khắc ba chữ lớn Hộ Long Tháp, trông rất uy phong.

Nơi này vốn đã hẻo lánh, hơn nữa nhiều năm không có ai xông qua, bình thường căn bản không có ai tới đây.

Ngô Vân đi tới dưới tháp, ngước mắt nhìn lên, phía trước là một cánh cửa đá.

Bước vào cửa đá chính là bắt đầu xông quan.

Không có quá nhiều do dự, Ngô Vân nhẹ nhàng đẩy, cánh cửa đá kia tự động mở ra.

Cùng với một tiếng ầm vang, bên trong trống trải một mảnh, nhìn qua chỉ là một thạch thất bình thường.

Bước qua cửa đá, phía sau vang lên một tiếng ầm ầm, cửa đá tự động đóng lại.

Đột nhiên, sắc mặt Ngô Vân thay đổi hẳn.

Thạch thất này không tầm thường chút nào, Ngô Vân chỉ cảm thấy như có hàng vạn cân trọng lượng đè xuống người, hô hấp khó khăn.

Cùng lúc đó, tại đường của trưởng lão ngoại môn.

Ba vị trưởng lão đang tu luyện trong chủ điện, đột nhiên, Đại trưởng lão mở bừng hai mắt, nhìn về phía dãy thủy tinh cầu bên cạnh.

Dãy thủy tinh cầu này tổng cộng có bảy cái, liên kết với bảy tầng của Hộ Long Tháp.

Một khi có người tiến vào Hộ Long Tháp, thủy tinh cầu bên này lập tức sẽ phát ra ánh sáng trắng.

Giờ phút này, thủy tinh cầu vốn ảm đạm đột nhiên bộc phát ra một luồng ánh sáng trắng.

“Có người tiến vào Hộ Long Tháp, không biết hai vị sư đệ có biết là ai không?”

Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão nhìn nhau, đều lắc đầu.

Tam trưởng lão nói: “Ngoại môn Phi Vân Tông mấy vạn người, ngoài năm người đứng đầu Thiên Địa Bảng ra thì còn ai có tư cách tiến vào Hộ Long Tháp chứ?”

Nhị trưởng lão trầm tư một lát, như nhớ ra điều gì, đột nhiên trừng lớn hai mắt: “Liệu có phải là hắn không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...