Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
……
“Nếu ta tính toán không sai, Lữ Bố hiện tại hẳn là thiên hạ đệ nhất. Có một kẻ có thể khiêu chiến với hắn đang dần già đi, mà Lữ Bố thì đang bước tới đỉnh cao, ách……” Trần Hi nhún vai nói, nhưng sau đó mới nhớ ra hình như bây giờ mới là năm 190, Hoàng Trung mới 43 tuổi, cũng đang ở thời kỳ đỉnh cao, ai chém ai còn chưa biết được đâu! Vả lại, dựa theo thể chất của những người này mà nói, thời kỳ đỉnh cao hẳn là sẽ không quá ngắn, nghĩ như vậy thì Hoàng lão tướng quân mới là kẻ hung tàn nhất.
“Tử Xuyên sao không nói gì?” Trương Phi càu nhàu hỏi.
“Đang nghĩ vài chuyện. Thọ mệnh của các ngươi đại khái là bao nhiêu, thời kỳ đỉnh cao kéo dài bao lâu, ta nghi ngờ số liệu mình tính toán có chút vấn đề.” Trần Hi sa sầm mặt, nếu thời kỳ đỉnh cao rất dài, thì thực lực của Hoàng Trung, Nghiêm Nhan những người này cần phải đánh giá lại.
“Tử Xuyên hỏi chuyện này làm gì?” Triệu Vân có chút khó hiểu hỏi.
“Có vài chỗ không ổn, biết thì trả lời một chút.” Thần sắc Trần Hi khôi phục bình thường.
“Nói về thọ mệnh, đạt đến trình độ Nội Khí Ly Thể lẽ ra phải có từ 120 đến 150 tuổi. Tuy nhiên, vì tu luyện nội khí khác nhau nên sẽ có sự chênh lệch khoảng 50 năm, thậm chí một số công pháp dưỡng sinh đặc thù có thể kéo dài thọ mệnh đến gần 300 tuổi, nhưng loại này vô cùng hiếm gặp.” Những điều này không phải bí mật gì, Triệu Vân không chút suy nghĩ liền nói cho Trần Hi.
“Nga, vậy thời kỳ đỉnh cao sẽ kéo dài bao lâu?” Trần Hi nhíu mày hỏi, hắn nghĩ tới một vài chuyện không hay.
“Cái này phải xem thể chất cá nhân và công pháp. Thông thường, cương mãnh công pháp trừ khi luyện đến cảnh giới viên mãn, phản bổn hoàn nguyên, tức là nội khí tự thành tuần hoàn, sinh sôi không dứt, nếu không thì sau 70 tuổi sẽ nhanh chóng già đi. Còn tu tập nhu tính công pháp thì tốt hơn nhiều, thông thường cho đến lúc chết vẫn sẽ duy trì ở thời kỳ đỉnh cao.” Triệu Vân có vẻ hiểu biết rất nhiều về phương diện này, giảng giải cực kỳ tinh tế, ngay cả Quan Vũ và Trương Phi cũng không rõ ràng mấy thứ này.
“Phi, tu luyện nhu tính công pháp căn bản không có sức chiến đấu, trên sa trường tu luyện loại đó thì căn bản không sống nổi, đâu ra thời kỳ đỉnh cao lâu như vậy.” Trương Phi khinh thường nói.
Trần Hi nhướng mày, lịch sử trong sách, được rồi, Triệu Vân chín phần mười tu tập nhu tính công pháp, trước khi chết vẫn luôn duy trì trạng thái đỉnh cao, nhìn qua cũng không thấy già lắm.
“Điều này cũng đúng.” Điều khiến Trần Hi cạn lời là Triệu Vân lại phụ họa lời Trương Phi.
“Nga, nếu vậy thì trong lòng ta đã nắm chắc. Lữ Bố xứng đáng là đệ nhất, phương nam có một vị đang ở đỉnh cao, nhưng hiện tại gặp Lữ Bố thì ai thắng ai thua vẫn chưa biết được. Tử Long hiện tại vẫn chưa đạt tới đỉnh cao, hoặc nói cách khác, Tử Long đã đạt tới đỉnh cao hiện tại, trong một thời gian rất dài Tử Long sẽ luôn duy trì trình độ này, cho đến một ngày nào đó……” Trần Hi nghĩ tới một phiên bản kể rằng sau trận Trường Bản, Cửu Trảo Kim Long long hồn phụ thể vào Triệu Vân, thần chắn giết thần, Phật chắn diệt Phật, ma chắn đồ ma!
“Cho đến một ngày nào đó thì sao?” Trần Hi còn chưa kịp mở miệng, Triệu Vân đã khẩn trương nhìn hắn, hy vọng biết được chuyện sau này. Dị sắc trong mắt chợt lóe rồi biến mất, vẻ khẩn trương trên mặt lại bán đứng sự kích động trong lòng y.
“Lúc đó nói thế nào nhỉ? Lữ Bố làm được thì ngươi cũng làm được, Lữ Bố không làm được ngươi vẫn có thể làm được. Thậm chí dựa theo trình độ đó mà tính, Lữ Bố ở thời khắc đó dưới tay ngươi không qua nổi một trăm chiêu, ngươi chẳng khác nào thần linh.” Trần Hi nghĩ đến trận Trường Bản trong diễn nghĩa, phỏng chừng Lữ Bố gặp phải Triệu Vân bạo tẩu cũng có thể bị chém chết……
“Phải không?” Trong mắt Triệu Vân hiện lên một thoáng mất mát.
【 Cuối cùng vẫn phải sử dụng sao? Nhưng như vậy cũng tốt, coi như là hồi kết cuối cùng, tang lễ anh hùng cũng là một quy túc. 】 Nghĩ đến đây, ánh mắt Triệu Vân khôi phục vẻ kiên định, con đường võ giả vĩnh viễn không sợ hãi tử vong.
“Uy uy uy, Tử Xuyên, ngươi tính sai rồi, tên này làm sao có thể lợi hại như vậy, đó chính là Lữ Bố đó!” Trương Phi lớn tiếng xoát sự tồn tại của mình.
“Sự thật chính là như vậy, không còn cách nào khác.” Trần Hi buông tay tỏ vẻ mình cũng bất lực.
“Tiếp theo ở phương bắc còn một người, nhưng không biết ở đâu, thuộc loại mà Nhị gia rất chán ghét. Trời sinh thần lực, đánh giá là có thể bẻ cổ tay với Hạng Vương trên mặt đất, ai thắng ai thua đều chưa biết. Tiếp theo nữa là Nhị gia, rồi đến kẻ chỉ có thể tính đến ở Tây Lương, không tính ra được người……” Trần Hi nhún vai tỏ vẻ năng lực mình có hạn, chỉ có thể như vậy.
“Uy uy uy, Tử Xuyên, còn ta thì sao? Ta đâu? Nhị ca đã xuất hiện rồi, còn ta đâu? Còn nữa, tên này dựa vào cái gì mà đứng trước ta?” Trương Phi lại rống lên bên tai Trần Hi, chấn đến mức tai hắn ong ong.
“Ngươi nói……” Trần Hi cố ý kéo dài giọng trêu chọc Trương Phi.
“Ta ở đâu? Ta ở đâu?” Trương Phi sốt ruột hỏi.
“Tiếp theo chính là ngươi, sau đó còn một vài người chờ ta gặp được rồi nói sau. Dù sao không khớp người rất phiền phức, quan trọng nhất là một vài người còn chưa quật khởi, có kẻ vừa mới quật khởi đã bị người ta đánh chết.” Trần Hi bất đắc dĩ nói, việc khớp người này thật sự rất phiền.
“Uy uy uy, còn ta thì sao?” Hoa Hùng thấy tiểu bạch kiểm, râu xồm, than đen đầu đều có tên trên bảng, thấy ba người đều đã đánh giá xong, đến lượt mình thì Trần Hi lại không nói gì muốn đuổi hắn đi.
“Thật ra ta rất kỳ quái, nếu ta không nói với Nhị gia là không được giết ngươi, liệu ngươi có bị Nhị gia chém chết hay không?” Trần Hi quay đầu nhìn Hoa Hùng bằng ánh mắt nghiên cứu khoa học. Hoa Hùng có bị chém chết hay không thật sự rất có giá trị nghiên cứu, nếu không bị chém chết thì hắn cũng không sao, vậy chỉ có thể nói những người này đều không phải xu hướng tâm lý bình thường.
Trong đầu Hoa Hùng hiện ra quang ảnh của cây Thanh Long Yển Nguyệt Đao cỡ siêu lớn kia, mặt mày tái mét. Kết quả còn chưa kịp mở miệng, Quan Vũ vuốt râu nói: “Chặt đi thôi, so với việc ta phải thay đổi phương hướng phát lực để bắt sống thì bớt việc hơn nhiều. Giống loại không chịu đầu hàng mà lại còn đặc biệt ăn khỏe này, sớm biết vậy ta đã tiện tay……” Nói rồi tay phải Quan Vũ khoa tay múa chân một chút, uy vũ sinh phong!
“Râu xồm, ngươi có cần phải quá đáng thế không? Dù sao ta cũng đã thủ trại cho các ngươi, ngươi lại nói giọng này.” Hoa Hùng khó chịu kêu lên.
“Xem ở ngươi là một trang nam tử hán, không so đo với ngươi.” Quan Vũ ngạo nghễ quay đầu đi, nhìn Trần Hi.
“Trên bảng không có hắn, năng lực hữu hạn chỉ có thể tính ra 24 người đứng đầu, người ta có thể tính ra số Tiểu Chu Thiên, ta chỉ có chút trình độ này thôi. Tuy nhiên, thực lực của hắn hẳn là nằm trong khoảng hai mươi, không có tên trong danh sách là vì trong ấn tượng của ta, ngươi đã bị Nhị gia 『răng rắc』.” Trần Hi làm động tác khoa tay múa chân, được rồi, mọi người đều hiểu ý nghĩa là gì, lập tức Triệu Tam người đồng tình nhìn Hoa Hùng.
Ps: Thư hữu nhóm, ta là mồ thổ cỏ hoang, đề cử một khoản miễn phí tiểu thuyết app, duy trì tiểu thuyết download, nghe thư, linh GG, nhiều loại đọc hình thức. Thỉnh ngài chú ý WeChat công chúng hào: dazhuzaiyuedu ( trường ấn ba giây phục chế ) thư hữu nhóm mau chú ý đứng lên đi!
Bạn thấy sao?