Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thần Thoại Bản Tam [...] – Chương 26

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

……

“Đúng vậy, ngoại trừ vinh quang tổ tiên để lại, không lâu trước đây ta vẫn chẳng có gì cả, mà hiện tại ta đã có năm ngàn tinh nhuệ, có danh vọng đứng hàng chư hầu, có nền tảng để trợ giúp nhà Hán!” Lưu Bị hơi mang thần sắc ảm đạm, theo giọng nói dần dần phấn chấn lên, hai tròng mắt phảng phất như lóe sáng rọi, nhìn chằm chằm vào Trần Hi.

“Đúng vậy, có nhiều như thế, nhưng những thứ này vẫn chưa đủ, còn xa mới đủ, kém quá xa! Đừng nói là so sánh với Viên gia ‘tứ thế tam công’, dù là so với một số cường hào, ngoại trừ danh vọng ra thì những thứ khác cũng kém xa!” Trên mặt Trần Hi lộ ra một nụ cười lạnh không cách nào tan đi, còn quá non, hiện tại Lưu Bị còn quá non!

“Thỉnh tiên sinh chỉ giáo.” Lưu Bị ngồi dậy, trịnh trọng nói. Kể từ lần Lưu Bị được liệt vào hàng chư hầu đến nay, đây là lần đầu tiên y trịnh trọng nói chuyện với Trần Hi như thế.

“Không cần phải thế.” Trần Hi xua tay nói, “Danh vọng nhìn thì rất quan trọng, trông như có thể đạt được rất nhiều thứ, nhưng danh vọng là hư ảo, chỉ có thực lực mới là quan trọng nhất!”

“Thời Tần Hiếu Công, nước Tần nhỏ yếu, chư hầu hội minh đều chẳng thèm mời dự tiệc, hiền tài thiên hạ cũng không ai nhập Tây Tần. Thế mà Thương Ưởng nhập Tần, đánh bại Ngụy Võ tốt ở Hà Tây, xây dựng cường quân cho Tây Tần, từ đó thiên hạ gọi là bạo Tần! Nhưng từ đó về sau, hiền tài thiên hạ nhập Hàm Dương nhiều vô kể! Chư hầu Quan Đông sợ Tần như sợ hổ!” Trên mặt Trần Hi lộ ra một vẻ cuồng nhiệt.

“Chư hầu tranh đỉnh, cầu thực mà không cầu danh. Tung hoành Xuân Thu ba trăm năm không có nghĩa lý gì cả, chỉ có lợi ích mà thôi!” Trần Hi cười lạnh liên tục, loạn thế tranh đoạt cái gì, lịch sử ngàn năm sớm đã viết rõ ràng trước mắt hắn.

Lưu Bị lặng im không nói, chậm rãi nhắm mắt lại, sau đó khi mở mắt ra lần nữa thì không còn chút dao động nào: “Tử Xuyên, nói thật, ta chưa bao giờ nghĩ tới có người lại nhìn thấu mọi chuyện rõ ràng và sáng tỏ đến thế!”

“Không có gì, những thứ này đều rất đơn giản. Làm một quân chủ, đế vương tâm thuật có thể không cần biết, nhưng có một điều bắt buộc phải có, đó chính là làm sao để bản thân có thực lực. Khi thực lực của chính mình mạnh đến một trình độ nhất định, mọi quy tắc đều sẽ thay đổi theo từng lời nói cử động của quân chủ.” Trên mặt Trần Hi mang theo một vẻ mê hoặc, “Quân chủ dựa vào đế vương tâm thuật để khống chế thủ hạ chỉ có thể nói là không đủ tư cách, quân chủ chân chính căn bản khinh thường chơi mấy thứ này!”

“Tử…… Tử Xuyên.” Lưu Bị như bị dọa sợ, cứng đờ nhìn Trần Hi. Đế vương tâm thuật a, loại đồ vật này lại bị nói toạc ra, hơn nữa còn với ánh mắt khinh thường như thế.

“Huyền Đức công, sợ cái gì?” Trần Hi bình tĩnh hỏi, “Nếu đúng như những gì viết trên ngọc tỷ: 『 Thụ mệnh vu thiên, ký thọ vĩnh xương 』, thì làm sao có chuyện Đổng Trác chi loạn? Chỉ có thể nói là ban đầu vâng mệnh với bách tính, sau đó thoát ly bách tính, cuối cùng lại bị bách tính hủy diệt. Dân như nước, quân như thuyền, nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền, đó là luân hồi từ xưa đến nay không bao giờ thay đổi.”

Lời nói của Trần Hi như tiếng chuông sớm trống chiều vang vọng trong tâm trí Lưu Bị, rất nhiều vấn đề trước kia y không nghĩ ra nay đều đã hiểu rõ. Chứng kiến cảnh năm thiên tai bách tính đổi con cho nhau ăn, chứng kiến cảnh nhà cao cửa rộng ở Lạc Dương sống mơ mơ màng màng, chứng kiến cảnh sĩ tốt vì một bữa ăn no mà huyết chiến sa trường, cũng chứng kiến cảnh tướng soái trong doanh trại rượu nhạc xập xình, những việc này cứ thế diễn ra ngay trước mắt y.

“Tử Xuyên, những lời này về sau ngàn vạn lần không được nói nữa!” Lưu Bị định thần lại, nhìn sâu vào Trần Hi rồi trịnh trọng nói.

“Ta đã nói gì sao?” Trần Hi ợ một tiếng rượu, “Huyền Đức công có gì muốn hỏi thì cứ hỏi đi.”

“Làm sao để chiếm lấy Thái Sơn quận, làm sao để biến cường, làm sao……” Lưu Bị nghiến răng, “Làm sao để bình định loạn thế!”

Trần Hi hơi mỉm cười: “Bình định loạn thế không phải việc hiện tại có thể làm được. Trước đó, việc cần làm là biến cường, trở nên đủ mạnh. Thái Sơn quận là một nơi tốt, Thanh Châu cũng là một nơi tốt. Ba triệu bọn phỉ, ba bốn phần mười là thanh tráng, bắt được những người này, huấn luyện một chút, tuy không thành được thế Tây Tần, nhưng cũng có thể như Điền Tề ngồi xem thiên hạ khói lửa!”

“Nếu như vậy thì quả là một nơi tốt, chỉ là muốn bình định thì thực sự rất khó khăn.” Lưu Bị thở dài nói.

“Trái lại, muốn bình định bọn họ không hề khó khăn. Chỉ cần Huyền Đức công có thể thuyết phục Đào Cung tổ mượn lương, chiếm lấy Thái Sơn quận, sau đó nuốt chửng Thanh Châu cũng không phải quá khó. Những người đó nếu có một đường sống thì sẽ không làm phỉ. Điểm quan trọng nhất nằm ở chỗ, ngoại trừ Tịnh Châu và Thanh Châu đã bị Khăn Vàng cùng bọn phỉ đánh nát, thì những nơi khác, cường hào cùng thế gia không phải là thứ Huyền Đức công có thể đối phó.” Trần Hi nheo mắt nói. Hướng đi đại khái để xử lý Thanh Châu hắn biết rất rõ, thậm chí có thể nói, hướng đi đại khái để xử lý mười ba châu Đại Hán, hắn đều rất rõ ràng!

“Nếu Tử Xuyên có lòng tin như vậy, Bị nguyện thử một lần!” Lưu Bị gần như không cần suy nghĩ nhiều sau khi nghe Trần Hi nói liền hạ quyết tâm. Hơn ba mươi năm trải đời khiến Lưu Bị hiểu rõ một điều: thời đại này, thế gia và cường hào có thực lực vô cùng mạnh mẽ, mạnh đến mức đủ để thao túng hoàng quyền, căn bản không phải là tiểu chư hầu chưa thành hình như y có thể đụng vào. Dắt một sợi tóc động cả thân mình, nếu vô duyên vô cớ dẫn tới sự căm thù của thế gia cường hào, thì con đường sau này sẽ rất khó đi.

“Được thôi, thử xem thì thử xem, luôn phải thử một chút mới biết được. Nếu không thử thì làm sao biết có thành công hay không? Trước khi Hạng Vũ phá Chương Hàm, có ai biết trận chiến ấy có thể thắng? Luôn là phải thử một phen mới được.”

“Thế gia, cường hào, ai……” Lưu Bị thở dài một hơi, cũng không biết đang suy nghĩ điều gì.

“Những người đó cũng là căn cơ, tuy nói trong đó quả thực có một ít cặn bã, nhưng không thể phủ nhận chín phần mười tinh nhuệ Đại Hán đều đến từ tầng lớp này. Trước khi chưa có ưu thế tuyệt đối, vẫn là đừng nên nghĩ tới việc đối phó với tầng lớp này.” Trần Hi lắc đầu nói. Nói thật lòng, hắn đối với thế gia, cường hào cũng không có quá nhiều ác cảm, dù sao ở thời đại này, ngoại trừ việc thôn tính ruộng đất, tầng lớp này đối với toàn bộ quốc gia mà nói vẫn là có lợi.

Việc quản lý cơ sở nhất đều dựa vào những cường hào cắm rễ tại mảnh đất này. Không thể phủ nhận trong đó có một ít bại hoại, nhưng vơ đũa cả nắm thì rõ ràng là sai lầm nghiêm trọng hơn. Nếu thực sự nhổ tận gốc những thế gia cường hào này để tạo dựng lại một hệ thống mới, Trần Hi nghĩ tới thôi đã thấy đau đầu.

Chính vì lý do này, đối với thế gia cường hào, những gì Trần Hi có thể nghĩ đến cũng chỉ là hạn chế, lôi kéo một nhóm, đánh một nhóm. Thật sự muốn tiêu diệt thế gia cường hào, Trần Hi cảm thấy nên tiêu diệt gia tộc mình trước đã. Nếu nói công bằng, Trần gia cũng có một số thứ hắn không vừa mắt.

Nếu không thể làm gương tốt, Trần Hi cũng dập tắt ý tưởng đối chiến với thế gia. Tuy nhiên, để tránh việc thế gia cường hào thừa dịp Lưu Bị nhỏ yếu mà nắm thóp, ép Lưu Bị đến cuối cùng không thể không ra tay tàn độc, Trần Hi ngay từ đầu đã chọn Thanh Châu, nơi mà thế gia cường hào cơ bản đã bị thanh tràng!

Đây cũng là lý do tại sao khi Lưu Bị hỏi, Trần Hi gần như không cần suy nghĩ, bởi vì cho dù Khổng Dung và Đào Khiêm có khó giữ được đất, sau khi cần vương, Trần Hi cũng sẽ để Lưu Bị dâng biểu tự tiến cử làm Thanh Châu Thứ sử! Tự nhiên mọi vấn đề đều đã được cân nhắc từ trước!

Ps: Thư hữu nhóm, ta là Mồ Thổ Cỏ Hoang, đề cử một ứng dụng tiểu thuyết miễn phí, hỗ trợ tải xuống, nghe sách, linh GG, nhiều hình thức đọc. Xin quý vị chú ý WeChat công chúng hào: dazhuzaiyuedu (nhấn giữ ba giây để sao chép). Các thư hữu mau chú ý đi nào!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...