Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
-> Đứng đầu đề cử:
……
Liên quân cùng quân Đổng Trác mỗi ngày đều diễn ra những trận công phòng lệ thường. Liên quân đánh không hạ được, quân Đổng Trác cũng chẳng muốn đánh, cứ thế giằng co trong trạng thái sống dở chết dở. Xem ra Viên Thiệu đã hoàn toàn quên mất câu nói "thế bất lưỡng lập với Đổng Trác" mà hắn từng tuyên bố trước đó. Hắn hiện tại đã kiếm đủ danh vọng, đương nhiên nếu có thể chiếm được Hổ Lao Quan, binh lâm Lạc Dương, thì đúng là danh truyền thiên hạ.
Trần Hi nhìn Hổ Lao Quan vết máu loang lổ, công thành chiến vốn dĩ tàn khốc như vậy, ngày nào cũng có người ngã xuống.
“Tử Xuyên, ngươi nói cứ tiếp tục như thế này bao lâu nữa chúng ta mới có thể tới Lạc Dương?” Trương Phi vẻ mặt hậm hực hỏi. Lần bị thương nặng trước đó nay đã hồi phục chín phần, hơn nữa theo lời Trương Phi tự nói, lại còn có cảm giác của Quan Vũ và Triệu Vân, sức mạnh của gã này cư nhiên còn tăng thêm một bậc.
“Sắp rồi, Đổng Trác đã vài ngày không xuất hiện trên đầu tường, nghĩ đến quân Đổng Trác cũng muốn bỏ quan mà chạy.” Trần Hi sắc mặt bình tĩnh nói, “Đúng rồi, Tam ca, ngươi cảm thấy Lữ Bố người này thế nào?”
“Lữ Bố?” Trên mặt Trương Phi thoáng hiện vẻ chán ghét, nhưng sau đó lại gãi gãi đầu, “Bình tâm mà xét, hắn đúng là một cao thủ, nhưng nhân phẩm của hắn làm ta rất khó chịu. Có chuyện gì vậy, Tử Xuyên?”
“Ta đang xây dựng một đội hình võ tướng trong mơ, yêu cầu cơ bản ít nhất cũng phải ở trình độ như ngươi.” Trần Hi mặt vô biểu tình nói.
“Hả? Cái này phỏng chừng rất khó đấy, Tam ca ngươi đây dù sao cũng là tuyệt đỉnh cao thủ, đếm trên đầu ngón tay cũng chẳng có mấy người!” Trương Phi ngẩng đầu, làm ra vẻ mặt cao thủ tịch mịch.
“Là kẻ suýt nữa bị Lữ Bố đánh chết……” Trần Hi trợn trắng mắt nói.
“Tử Xuyên, trước không bàn tới phẩm hạnh của Lữ Bố, chỉ riêng thực lực của bản thân hắn thôi cũng đã khiến chúng ta khó lòng chiêu mộ.” Triệu Vân lặng yên không một tiếng động xuất hiện sau lưng Trần Hi nói.
“Nói như vậy là ngươi không ngại chúng ta thử chiêu mộ hắn sao.” Trần Hi nghiêng đầu, phát hiện không chỉ có Triệu Vân, mà cả Quan Vũ và Lưu Bị đều ở đó.
“Lữ Bố người này quả thực là anh hùng cái thế, Tử Xuyên nếu muốn thử chiêu mộ thì có thể thử một lần.” Lưu Bị lên tiếng cho một câu xác nhận. Trong mắt hắn, loại chuyện không đâu vào đâu này, nếu không gây ảnh hưởng quá lớn, chỉ cần Trần Hi nguyện ý làm thì hắn cũng không ngại lãng phí chút thời gian.
Bên kia, Lý Nho đang dựa theo yêu cầu của Đổng Trác mà phê duyệt công văn. Sau khi xử lý xong đống này, theo tính toán của hắn thì dầu trẩu cũng đã bố trí xong xuôi. Việc còn lại chính là cuỗm đi toàn bộ bảo vật, tiền tài, sau đó tung tin đồn dụ dỗ lũ chuột nhắt Quan Đông vào tròng, rồi một mồi lửa thiêu rụi tất cả.
“Di?” Lý Nho nhìn tờ tấu chương này, suy nghĩ một chút rồi lấy từ một bên ra một đạo thánh chỉ trống, tùy ý điền vào vài dòng, sau đó đóng dấu ngọc tỷ lên. Tiếp đó, hắn tùy tay ném tấu chương sang một bên, tiếp tục phê duyệt những tấu chương kế tiếp. Hiện tại, Lý Nho thực sự là đang nắm quyền trong tay.
Dưới ánh đèn, tờ tấu chương kia viết rõ: Bắc Hải Thái thú Khổng Dung, Từ Châu Mục Đào Khiêm liên danh tiến cử Hán thất tông thân, Bình Nguyên tướng Lưu Huyền Đức làm Thái Sơn Quận thủ, theo sau là một tràng những lời khen tặng.
Lý Nho dựa vào hệ thống tình báo trong tay nên biết rõ Triệu Vân đều là thủ hạ của Lưu Bị, tự nhiên đối với loại võ tướng cường lực này cũng có hứng thú chiêu mộ. Mà hiện tại Tướng quốc đã hạ phóng quyền lớn vào tay hắn, hắn tự nhiên phải cẩn trọng suy tính cho Tướng quốc. Có lẽ tuyến này hiện tại chưa dùng tới, nhưng đợi vài năm sau, khi tích tụ thiên hạ chi thế, binh ra Hàm Cốc, những quân cờ nhàn rỗi lúc này đều có thể dùng tới, mà Lưu Bị vừa vặn là quân cờ hắn coi trọng.
“Ngươi là ai?” Lữ Bố nhìn ông lão đang ngồi trong nhà mình uống rượu, kỳ quái hỏi.
“Ta chỉ là một người truyền tin, có người bảo ta đưa phong thư này cho ngài, nói là để cảm tạ việc Lữ tướng quân đã làm ở Tịnh Châu, cho nên giao thư này cho ngài.” Lão nhân đứng dậy, lấy từ trong lòng ra một phong thư đưa cho Lữ Bố.
Lữ Bố mặt vô biểu tình, nhưng trong đôi mắt lại lộ ra vẻ giãy giụa khó lòng che giấu. Hắn hít sâu một hơi, cầm lấy lá thư từ tay lão nhân, rồi nói với tôi tớ phía sau: “Cho hắn chút tiền, đưa hắn ra khỏi Lạc Dương.”
“Đa tạ.” Lão nhân thi lễ rồi bước nhanh ra ngoài.
Mở phong thư ra, Lữ Bố nhanh chóng đọc một lượt, sau đó kinh ngạc khép thư lại. Hắn nắm chặt phong thư, nội tâm chấn động hiện rõ trên mặt. Hắn vung tay chấn nát cả phong thư thành bột phấn, rồi nói với một tên tôi tớ khác: “Gọi Văn Viễn lại đây nghị sự!”
Ngày kế, Lý Nho sai người tới thông báo cho Lữ Bố, bảo hắn đi quật mộ hoàng lăng Lạc Dương để gom góp tài bảo. Lữ Bố cáo bệnh chưa lành nên không đáp ứng.
Lý Nho biết tin này thì khẽ nhíu mày nhưng cũng không ép buộc Lữ Bố quá mức, mà lệnh cho Lý Các đi khai quật hoàng lăng. Đối với Lý Các mà nói, đây chính là một công việc béo bở không hơn không kém!
“Lý Văn Ưu, ngươi cư nhiên thực sự dám đối đãi với ta như vậy!” Lữ Bố nhốt mình trong phòng, phẫn nộ gầm thét. Hắn nhớ tới những gì ghi trong lá thư kia: một khi hắn khai quật hoàng lăng, hắn sẽ hoàn toàn bị đóng dấu là loạn thần tặc tử, không bao giờ có thể tẩy trắng, cả nhà Hán sẽ không bao giờ thực sự tiếp nhận hắn!
Lại nghĩ tới những lời trong thư nói rằng Lý Nho sẽ phóng hỏa thiêu hủy toàn bộ Lạc Dương, ngay cả Lữ Bố cũng cảm thấy kinh hồn táng đảm. Sẽ có bao nhiêu người phải lưu lạc khắp nơi, hắn căn bản không dám tưởng tượng. Ở Tịnh Châu chiến đấu với người Hồ chẳng phải là để bảo vệ một phương bình an sao? Một mồi lửa này xuống, trăm vạn dân chúng Lạc Dương coi như xong đời!
“Tướng quân!” Trương Liêu đứng ngoài cửa lớn tiếng gọi.
“Văn Viễn, việc ta bảo ngươi tra thế nào rồi?” Lữ Bố sắc mặt tối tăm hỏi.
“Toàn bộ Lạc Dương đã bố trí đầy dầu trẩu, nếu không phải ta cố ý đi điều tra thì đến nay vẫn còn bị che mắt.” Trương Liêu vẻ mặt phẫn hận nói, “Hắn Lý Nho muốn làm cái gì!”
“Hắn muốn hỏa thiêu Lạc Dương, dời đô về Trường An.” Lữ Bố bình tĩnh nói.
“Cái gì?” Trương Liêu hét lớn, sau đó mọi sự việc như một sợi dây xâu chuỗi lại với nhau, “Phụng Tiên, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
“Không có cách nào hay cả, phỏng chừng chỉ cần chúng ta có phản ứng quá khích, con cháu Tịnh Châu sẽ tuyệt tích tại Lạc Dương, Từ Vinh cũng đã bị triệu hồi về rồi.” Lữ Bố mặt âm trầm nói, “Hiện tại chỉ có thể đi một bước nhìn một bước. Ta vừa mới từ chối việc khai quật hoàng lăng, Lý Nho trước sau vẫn đang nghi ngờ chúng ta.”
“Phụng Tiên, sau lần này chúng ta hồi Tịnh Châu đi, các huynh đệ đều đang chờ chúng ta. Trở lại nơi đó, chúng ta không quản mấy chuyện chó má này nữa, chúng ta đánh người Hồ của chúng ta, bọn họ tranh đoạt hoàng đế của bọn họ.” Trương Liêu vẻ mặt mong đợi nhìn Lữ Bố nói.
Lữ Bố im lặng không nói. Tịnh Châu à, hắn cũng muốn trở về, nhưng hắn không dám.
Từ khi Đinh Nguyên mang theo một chút quân mã tới Lạc Dương cần vương, từ lần đó Đinh Nguyên mang theo đại bộ phận sĩ tốt Tịnh Châu rời bỏ quê nhà, cũng từ lần đó, vì không đủ sĩ tốt phòng thủ biên tái Tịnh Châu dẫn tới người Hồ tái bắc nam hạ chăn ngựa. Mà lúc đó, kẻ hắn đối mặt lại không phải người Hồ tái bắc, nên hắn cũng chẳng còn can đảm để trở về.
“Phụng Tiên!” Trương Liêu ngắt lời suy tư của Lữ Bố.
“Không thể quay về.” Lữ Bố lạnh lùng nói, “Chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu đi, chúng ta còn một trận ác chiến nữa. Giữ được con cháu Tịnh Châu của chúng ta quan trọng hơn nhiều so với những thứ hư ảo kia!”
Nhanh nhất đổi mới, đọc thỉnh.
Ps: Thư hữu nhóm, ta là Mồ Thổ Cỏ Hoang, đề cử một ứng dụng tiểu thuyết miễn phí, hỗ trợ tải tiểu thuyết, nghe sách, linh GG, nhiều loại hình thức đọc. Mời ngài chú ý WeChat công chúng hào: dazhuzaiyuedu (nhấn giữ ba giây để sao chép). Thư hữu nhóm mau chú ý đi nào!
Bạn thấy sao?