Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
……
“Huyền Đức công quả là tâm tính rộng rãi, phải biết Tuân Úc kia chính là vương tá chi tài, có thể so với Lưu Hầu Trương Lương, còn Tuân Du chính là mưu chủ hiếm thấy trên đời.” Trần Hi cười đùa nói.
“Thì đã sao? Không chiếm được người tài giỏi cũng không bằng chính mình tự tay bồi dưỡng, Tử Xuyên nói có phải không?” Lưu Bị quay đầu, nghiêm nghị nhìn Trần Hi.
Trần Hi trầm mặc hồi lâu, rồi mở miệng: “Ta sẽ không để ngươi thất vọng. Ít nhất ta không cho rằng mình sẽ thua kém bọn họ. Đi thôi, nếu thế gia không chào đón chúng ta, vậy chúng ta hãy lấy ra thực lực khiến thế tộc thiên hạ phải ghé mắt, khiến thiên hạ này phải run rẩy dưới tay chúng ta, khiến bọn họ phải hối hận vì lựa chọn ngày hôm nay.”
Lưu Bị nhìn Trần Hi, hắn có thể cảm nhận được sự tự tin mãnh liệt tỏa ra từ người Trần Hi, cái loại tự tin bễ nghễ thiên hạ ấy, một luồng ngạo khí bừa bãi lan tỏa, nhuộm đẫm cả những người xung quanh.
“Hảo! Hãy để chúng ta lấy ra thực lực khiến thế tộc thiên hạ phải ghé mắt, khiến thiên hạ phải run rẩy dưới tay chúng ta, khiến bọn họ phải hối hận vì lựa chọn ngày hôm nay!” Lưu Bị vươn tay, hào khí ngất trời nói, đám người Triệu Vân, Quan Vũ đều là vẻ mặt hừng hực.
Trần Hi hiểu rõ lời nói lúc này chắc chắn sẽ truyền tới tai tất cả thế gia ở Dĩnh Xuyên, nhưng hắn chính là muốn hiệu quả này. Đối phương đã cho mặt mà không biết xấu hổ, Lưu Bị đã đích thân tới cửa bái phỏng, dù không định xuất sĩ ít nhất cũng nên gặp mặt một lần, kết quả lại bày bộ mặt kiêu ngạo, vậy thì cứ đập nát bộ mặt đó đi!
Nguyên bản Trần Hi định một mình gánh lấy những lời này, không ngờ Lưu Bị lại lặp lại một lần, sau đó vươn tay về phía hắn.
“Đi thôi, Huyền Đức công. Dĩnh Xuyên không còn chỗ cho chúng ta dung thân, đã nói ra lời này, vậy thì thế gia cứ chờ xem chúng ta làm trò cười. Tin ta đi, nhiều nhất ba năm, chúng ta sẽ lại bước lên nơi này, nhưng lần đó tất cả mọi người sẽ phải cúi đầu trước ngài.” Trần Hi mang theo một nụ cười trên mặt, nhưng lại không che giấu được vẻ âm hàn trong đó. Kiêu ngạo của người xuyên việt, các ngươi sẽ không hiểu đâu.
“Hảo, chúng ta đi!” Lưu Bị không nói nhiều, xoay người lên ngựa, giục ngựa vung roi hướng về phía cửa đông Dĩnh Xuyên phóng đi. Nếu Dĩnh Xuyên đã không còn chỗ cho hắn dung thân, vậy hắn cũng chẳng cần phí công vô ích.
Lưu Bị thậm chí không tham gia yến tiệc tiễn đưa, trực tiếp rời khỏi Dĩnh Xuyên, mang theo đại quân và cả ký ức sâu sắc rời khỏi nơi này.
“Huyền Đức công, lần này là ta sai. Thế gia đại tộc tuy có đủ nhân tài, nhưng chúng ta hiện tại chỉ có thể tranh thủ nhân tài hàn môn, đối với bọn họ mà nói, chúng ta chưa đủ tư cách!” Trần Hi cười lạnh, sau đó lại nghĩ đến việc Lưu Bị chiêu mộ được vài sĩ tử ở Dĩnh Xuyên, nghĩ thầm thà rằng có còn hơn không.
“Nga, nhắc tới chuyện này, ta lại nhớ ra một chuyện thú vị. Có một gã du hiệp muốn đến cậy nhờ ta, nói là muốn làm chủ bộ dưới trướng ta. Ta khảo sát một chút, phát hiện gã này cái gì cũng không biết. Hỏi thăm hương lão bốn phía mới biết, kẻ trang điểm thư sinh này lại là một gã du hiệp, hơn nữa còn là du hiệp có tiếng ở địa phương. Lúc ấy ta không biết nghĩ gì liền nói với hắn: 『 Ngươi hãy đọc nhiều sách thêm, chờ thục đọc Xuân Thu cùng Tôn Ngô binh pháp rồi hãy đến tìm ta, lúc ấy ta nhất định sẽ trưng dụng ngươi 』.” Nói xong Lưu Bị cười lớn, “Tử Xuyên, ngươi biết tên đó phản ứng thế nào không?”
Trần Hi nhướng mày, thầm nghĩ sẽ không trùng hợp đến thế chứ, nhưng ngoài miệng vẫn tiếp lời: “Tên đó nhất định nói là hắn nhất định sẽ thục đọc Xuân Thu, hiểu rõ Tôn Ngô binh pháp, còn bảo Huyền Đức công hãy giữ lại vị trí đó, hắn nhất định sẽ đến, nhanh thì một hai năm, chậm thì ba năm đúng không, Huyền Đức công?”
Lưu Bị sửng sốt, nhìn Trần Hi đầy kỳ quái: “Tử Xuyên lúc ấy không lẽ ở ngay bên cạnh, sao lại biết rõ ràng như vậy.”
“Gã đó tên là Đơn Phúc hay là Từ Thứ?” Trần Hi ôm trán nói.
“Từ Thứ sao?” Lưu Bị khó hiểu hỏi, “Ngươi lúc ấy không có ở đó à?”
“Thật đúng là hắn.” Trần Hi đảo mắt, cái này coi như mất cái này được cái khác đi, Từ Thứ mới là món ngon của Lưu Bị, mấy kẻ như Tuân Úc, Tuân Du, Trần Quần là tử đệ thế gia, làm sao có thể coi trọng Lưu Bị.
“Xảy ra chuyện gì, hắn có vấn đề gì sao?” Lưu Bị tò mò hỏi.
“Huyền Đức công hãy cứ vì vị kia mà lưu lại một vị trí chủ bộ đi. Hắn đã vất vả lắm mới bỏ võ theo văn, hạ quyết tâm đi trên một con đường khác. Người này tâm tính kiên nghị, đã quyết định thì sẽ không thay đổi. Nếu đã bỏ võ theo văn, vài năm sau tất nhiên là mưu thần kiệt xuất đương thời.” Trần Hi trịnh trọng nói, hắn không hy vọng Lưu Bị coi Từ Thứ như trò đùa. Nếu là vậy, lỡ Từ Thứ đầu óc nóng lên mà vứt Ngọa Long, Phượng Sồ cho kẻ khác thì thật không vui chút nào.
“Ân? Tử Xuyên rất quen thuộc người này?” Lưu Bị trước tiên gật đầu đồng ý với Trần Hi, sau đó lại tò mò hỏi.
Trần Hi trong lòng cảm khái, Lưu Bị không hỏi gì thêm, thậm chí chưa nói nếu Từ Thứ sau này không thành tài thì phải làm sao, mà trực tiếp đáp ứng hắn.
“Không thể nói là quen thuộc, hắn vốn là một du hiệp ở Trường Xã. Trước kia vì bạn mà giết người, rút kiếm chạy khắp phố, sau khi bị bắt, mọi người vì sợ khí thế của hắn mà không ai dám báo cho nha dịch danh tính. Sau lại có người cứu đi, việc này cũng không giải quyết được gì. Nhưng hắn đã nói là muốn bỏ võ theo văn, vậy tuyệt đối sẽ làm như vậy. Nhắc đến người này, hắn quả là kẻ nói một không hai.” Trần Hi cực kỳ trịnh trọng nói.
Trần Hi khó mà nói rằng Từ Thứ thực tế hiện tại chỉ là một tên côn đồ, vài ngày trước mới vứt kiếm theo văn, sau đó trải qua nỗ lực học tập nhiều nhất là 5 năm, tâm tính đại biến. Đầu tiên là bản tính thích tranh đấu tàn nhẫn hoàn toàn bị tiêu ma, sau đó cả người cũng trở nên nho nhã. Quan trọng nhất là gã này chỉ dùng 5 năm là có thể so tài cùng những mưu thần đứng đầu thế giới này, thiên phú nghịch thiên đến mức khiến người ta phát điên.
Là một khách khanh ngày ngày múa thương lộng kiếm, sau khi giác ngộ vào một ngày nọ, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã đạt tới trình độ mưu sĩ hàng đầu thế giới. Hãy nghĩ xem Quách Gia, Tuân Du phải mất bao nhiêu thời gian để đạt tới trình độ đó, rồi nghĩ xem Từ Thứ mất bao lâu, ngươi sẽ hiểu thiên phú của Từ Thứ mới là khủng khiếp nhất, chỉ tiếc là hắn giác ngộ quá muộn.
Không thể không nói, côn đồ mãi mãi là tiểu đạo. Muốn hỗn cho tốt, nhất định phải làm được: văn có thể cầm bút an thiên hạ, võ có thể lên ngựa định càn khôn. Như vậy thì đen cũng có thể nói thành trắng, trắng cũng có thể đánh thành đen, nói gì là nấy, ai dám không phục? Nghĩ đến việc Từ Thứ bỏ võ theo văn chín phần là ôm ấp cái mộng tưởng vĩ đại này.
“Nga, thì ra là thế.” Lưu Bị gật đầu, “Đã như vậy ta liền lưu lại vị trí chủ bộ đó cho hắn, nhưng đến lúc đó chờ hắn tới, ta nhất định phải khảo giáo một phen.”
“Ân, đến lúc đó ngài hãy kéo tất cả văn thần võ tướng có thể lấy ra tay dưới trướng ngài đi khảo giáo, tên kia tuyệt đối chống đỡ được.” Trần Hi cười nói. Nếu đã nhặt được bảo bối Từ Thứ này, những cái khác cũng không là gì. Tuy nói Từ Thứ vẫn là một quả táo chưa chín, nhưng nếu hắn còn treo trên cây, sớm muộn gì cũng sẽ chín, đến lúc đó chắc chắn vẫn là của bọn họ, hơn nữa còn kéo được cả hai chiến hữu của hắn tới.
Ps: Thư hữu nhóm, ta là Mồ Thổ Cỏ Hoang, đề cử một khoản miễn phí tiểu thuyết app, hỗ trợ download tiểu thuyết, nghe thư, linh GG, nhiều hình thức đọc. Xin ngài chú ý WeChat công chúng hào: dazhuzaiyuedu (nhấn giữ ba giây để sao chép) thư hữu nhóm mau chú ý đi nhé!
Bạn thấy sao?