Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thần Thoại Bản Tam [...] – Chương 89

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Không biết lần này có thể xem được không……

Trần Hi lau đi thứ không rõ là mồ hôi hay nước mưa trên mặt, trong lúc lơ đãng, tinh thần lực vốn dùng để che mưa đã tản đi. Xem ra, đoán được chân tướng sự việc thật đúng là khiến Trần Hi giật mình một phen.

“Tử Xuyên, sao ngươi lại tới đây, lại còn không bung dù!” Lưu Bị nhìn thấy Trần Hi đứng trong mưa, không bung dù cũng không triển khai tinh thần lực, liền hoảng sợ. Trong mưa mang theo chút hàn ý, nếu thấm vào người, với thể chất của Trần Hi, e là sẽ phải nằm rên hừ hừ trong nhà.

“Không tới thì sẽ xảy ra chuyện mất. Trọng Khang, trước tiên trói Cam Ninh lại, đừng để hắn chết, đó là một nhân vật rất quan trọng.” Lưu Bị vừa dứt lời, Trần Hi mới cảm thấy trên người hơi lạnh, lập tức căng tinh thần lực bao bọc lấy bản thân, ngày mai có thể nằm cuộn trong chăn ở nhà rên hừ hừ, khỏi phải tới Chính vụ thính làm việc.

“Quận thủ cứ yên tâm, loại cao thủ này không yếu ớt đến thế đâu.” Nói đoạn, y bước tới ngồi xổm xuống, túm lấy cổ áo Cam Ninh, sau đó trực tiếp phong cấm nội khí của hắn rồi xách lại.

“Tử Xuyên, sao ngươi biết tên tặc thủ kia gọi là Cam Ninh? Văn Tắc phải bắt hết đám tặc phỉ mới biết được kẻ đại chiến với Trọng Khang tên là Cam Ninh.” Lưu Bị kéo Trần Hi tới dưới mái hiên, tò mò hỏi.

“Thứ này chính là tiêu chí.” Trần Hi lấy ra chiếc kim linh, vẻ mặt sượng sùng cười nói, “Gã này vốn là ta định phái người mời chào, là một viên can tướng, cũng là người ta chuẩn bị giới thiệu cho Huyền Đức công làm Thủy quân thượng tướng. Chỉ là ta chỉ biết gã này làm thủy tặc ở trung du Trường Giang, không rõ vị trí chính xác, không ngờ giờ lại chạy tới địa bàn của chúng ta, chắc là giữa chừng có chút hiểu lầm!”

“A?” Lưu Bị ngẩn người, một lát sau mới phản ứng lại, vẫy tay gọi Vu Cấm tới, “Văn Tắc, đi, gọi quản sự của Lục gia tới đây cho ta, hỏi cho rõ xem chuyện này là thế nào.”

Rất nhanh, một người vận nho trang, sắc mặt hơi tái nhợt là Lục Tuấn đã đi tới, “Giang Đông Lục gia, Lục Tuấn, tự Quý Mới, bái kiến Huyền Đức công, bái kiến Trần Quận thủ.”

Trần Hi khẽ gật đầu, có Lưu Bị ở đó, hắn không cần phải nói gì, nhưng cũng không thể đánh giá người khác một cách vô lễ, nên chỉ khẽ gật đầu tỏ ý kính cẩn, cũng để người khác không nhìn ra thần sắc của mình, sau đó cẩn thận quan sát Lục Tuấn. Theo ghi chép thì gã này hẳn là cha của Lục Tốn, cũng là một nhân vật rất lợi hại, chỉ tiếc vì thân thể không tốt nên mất hơi sớm.

“Miễn lễ.” Lưu Bị vẫy tay ý bảo Lục Tuấn không cần khách khí, “Quý Mới, việc thương nghiệp chỉ cần phái vài quản gia tới là được, sao Quý Mới lại phải đích thân tới đây? Hơn nữa vật phẩm này Thái Sơn ta cũng không thiếu.”

Lục Tuấn cười khổ, tuy rằng hắn bị bắt cóc tới Thái Sơn, nhưng dọc đường không hề chịu khổ, nên cũng coi như hiểu biết đôi chút về Thái Sơn. Vị Trần Tử Xuyên đứng sau lưng Lưu Bị khẽ gật đầu kia chính là người lập kế hoạch và thực thi việc tái thiết Thái Sơn, tự nhiên cũng đoán được vì sao Lưu Bị lại cẩn trọng như vậy, Tiềm Long tại uyên, đang tích lũy thế bay lên!

Cũng may Lục gia của hắn không hề có ý đồ với Thái Sơn, ngược lại vì những gì tận mắt chứng kiến dọc đường, Lục Tuấn rất kỳ vọng vào Thái Sơn. Hơn nữa vì Lục gia con cháu khá ít, không tồn tại chuyện tông tộc khó dời, cũng không phải gia đại nghiệp đại, có thể phân gia đặt cửa ở vài nơi.

Lục gia và Mi gia đều là những gia tộc kỳ lạ, sản nghiệp tuy nhiều nhưng tông tộc dòng chính chỉ có vài mống, chọc giận thì bỏ mặc sản nghiệp, thu dọn đồ đạc là đi ngay, không cần chuẩn bị gì cả!

Cũng chính vì thế, Lục Tuấn ngồi trên xe ngựa cẩn thận quan sát tình thế Thái Sơn. Nhìn thấy trạng thái Thái Sơn phồn vinh hưng thịnh, Lục Tuấn cảm thấy nhà mình cần đầu tư vào Thái Sơn nhiều hơn, hay nói cách khác là cần thử nước. Tuy người ít một chút, nhưng thỏ khôn có ba hang vẫn là cần thiết! Biết đâu có ngày dùng tới, hơn nữa nghe Mi Trúc nói, Lưu Huyền Đức người này cũng rất khá.

Lục Tuấn chậm rãi kể lại toàn bộ sự việc, thuần túy đứng ở góc độ người thứ ba, không hề có ý thiên vị bên nào.

Lưu Bị và Trần Hi nhìn nhau, Trần Hi khẽ gật đầu, chuyện này thuần túy là ngoài ý muốn, nhưng sau khi xảy ra thì lại trở nên cực kỳ hợp lý.

“Là hiểu lầm rồi, Quý Mới chớ trách, ở đây thay mặt Hưng Bá bồi tội với ngươi.” Lưu Bị trực tiếp đứng ra gánh vác, sau đó lén đưa tay về phía Trần Hi.

“Quý Mới chớ trách, chúng ta cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện này. Nếu Hưng Bá chưa làm tổn thương ai, thì việc này tạm thời bỏ qua. Về phần tổn thất, cứ để Thái Sơn ta gánh vác, Quý Mới đừng từ chối. Chúng ta gây phiền toái cho Lục gia, tất nhiên cần bồi thường, mong Quý Mới không chê.” Trần Hi tiếp lời, mỉm cười nói. Hắn nhìn ra được Lục Tuấn không định nhận bồi thường, nhưng đôi khi đưa ra bồi thường là để kéo gần khoảng cách.

Vẫy tay ý bảo Vu Cấm lại đây. Hắn biết trên người Vu Cấm có một cuốn “Tam Thập Lục Kế” do chính hắn mượn danh Thanh Khê Tôn Tẫn biên soạn, hơn nữa Vu Cấm coi cuốn sách này như mạng sống, nên lúc nào cũng mang theo bên người. Hắn muốn Vu Cấm đối chiếu “Tam Thập Lục Kế” để làm ra một bản thiếu, cắt bớt chương hồi mới khiến người ta mơ màng về nội dung phía sau...

Cam Ninh rất nhanh đã tỉnh lại, không thể không nói, những võ tướng này chỉ cần không chết thì phục hồi rất nhanh. Vừa mở mắt thấy Lưu Bị, hắn liền phẫn nộ quát: “Uổng cho ta Cam Hưng Bá một đời anh danh, không ngờ lại dễ tin tiểu nhân! Muốn giết muốn xẻo tùy ý!” Nói đoạn, hắn quay đầu đi, bộ dạng ngẩng cổ chờ chém.

“……” Trần Hi cạn lời nhìn Cam Ninh, gã này đúng là quá cá tính, “Huyền Đức công, Hưng Bá cứ giao cho ta, ta sẽ làm hắn hiểu rõ tình huống thực tế và những tình tiết hắn tự tưởng tượng ra khác biệt thế nào.”

“Tử Xuyên cẩn thận một chút, Trọng Khang!” Lưu Bị gật đầu, sau đó để Hứa Chử ở lại.

“Giờ chỉ còn ba người chúng ta. Hưng Bá này, ngươi nói ngươi cướp ai không cướp, lại đi cướp tài sản riêng của Huyền Đức công, đúng là lũ lụt tràn miếu Long Vương! Được rồi, cướp thì cướp, ngươi làm gì phải kéo người Lục gia vào, khiến chúng ta kinh hồn táng đảm! Ngươi dọc đường không đối chiếu sự khác biệt giữa Thái Sơn và Dự Châu sao? Khi quân đội chưa đủ, chúng ta chính là miếng mỡ lớn. Lục gia vì muốn rũ bỏ quan hệ thì căn bản không nên tới, ngươi nói xem hắn tới thì chúng ta nghĩ thế nào?” Trần Hi không khuyên giải Cam Ninh, chỉ nói ra những điều cần nói!

Tuy Cam Ninh chửi ầm lên nhưng cũng không hoàn toàn tuyệt vọng, dù sao hắn còn trẻ, thanh xuân tốt đẹp chưa hưởng hết, chết như vậy thì không cam tâm. Nghe xong lời Trần Hi, Cam Ninh cũng suy ngẫm theo. Hắn là cuồng ngạo chứ không ngu, suy nghĩ một chút liền hiểu ý Trần Hi.

“Ngươi là nói các ngươi coi ta như hòn đá dò đường của kẻ có ý đồ với Thái Sơn?” Cam Ninh chằm chằm nhìn Trần Hi, hy vọng nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn.

“Ngươi đã biết rồi thì còn hỏi chúng ta làm gì. May mà có cái này, không thì Trọng Khang đã chém ngươi thành hai nửa rồi!” Trần Hi lắc lắc chiếc kim linh, “Chúng ta phái người đi mời chào ngươi mà không tìm thấy, không ngờ ngươi lại tự chạy tới Thái Sơn. Quả nhiên ngươi rất có duyên với Thái Sơn chúng ta. Thế nào, gia nhập chúng ta đi, ngươi sẽ trở thành Thủy quân thống lĩnh dưới trướng Huyền Đức công! Ta biết ngươi không phục vì Trọng Khang đánh bại ngươi, cũng biết ngươi am hiểu thủy chiến, thế nào?”

Ps: Thư hữu nhóm, ta là mồ thổ cỏ hoang, đề cử một khoản miễn phí tiểu thuyết app, duy trì tiểu thuyết download, nghe thư, linh GG, nhiều loại đọc hình thức. Thỉnh ngài chú ý WeChat công chúng hào: dazhuzaiyuedu ( trường ấn ba giây phục chế ) thư hữu nhóm mau chú ý đứng lên đi!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...