Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thần Thoại Bản Tam [...] – Chương 97

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

……

Kể từ khi thu hoạch lương thực, kế hoạch ngầm chiếm Thanh Châu của Trần Hi chính thức khởi động, Quan Vũ và Trương Phi liền luôn túc trực tại biên giới Thanh Châu và Thái Sơn, hoặc là thu nạp lưu dân, hoặc là thanh trừng giặc Khăn Vàng, hoặc là trợ giúp Triệu Vân khai hoang tại Thanh Châu.

Tóm lại, Quan Vũ cùng Trương Phi vẫn luôn rất bận rộn. Hai người bọn họ dẫn theo số lượng kỵ binh không nhiều lắm, không ngừng trêu chọc giặc Khăn Vàng ở biên cảnh Thanh Châu. Dựa vào ưu thế tốc độ của kỵ binh vượt xa bộ binh, họ nhiều lần thoát khỏi sự truy sát của giặc Khăn Vàng. Sau đó, chờ Quách Gia và Pháp Chính tới Thanh Châu, ngoài việc trêu chọc, suy yếu thực lực đối phương, họ còn thường xuyên dụ địch tấn công, sau đó biến giặc Khăn Vàng thành những lưu dân khỏe mạnh, cuối cùng tiếp tục tăng cường lực lượng khai hoang.

Đương nhiên, loại chuyện này khiến Quan Vũ và Trương Phi không chút yên tâm. Dẫu sao trong đám giặc Khăn Vàng không thiếu những kẻ kiêu ngạo khó thuần, nếu cứ như vậy mà xếp vào đội ngũ khai hoang, chỉ sợ cả đội ngũ sẽ bị những kẻ gian tà này làm cho hỏng bét.

Thế nhưng đối với nỗi lo này, sau khi Quách Gia nói ra những suy xét của mình, đối chiếu giữa tổn thất và lợi ích thu lại được, Quan Vũ cùng Trương Phi cuối cùng vẫn quyết định tiến hành theo sự sắp xếp của Quách Gia. Cùng lắm là tăng cường quản lý, chờ thu thập xong đám Khăn Vàng này, những kẻ gian tà kia tự nhiên sẽ không thể nhảy nhót được nữa, mà hiện tại những kẻ đó vẫn còn giá trị tồn tại.

Đến khi mùa đông tháng mười một ập tới, Quan Vũ, Trương Phi và Triệu Vân mới mỗi người thu xếp hành trang quay về Phụng Cao. Thế nhưng, khác với Quan Vũ và Trương Phi chỉ cần quản tốt bộ đội của mình, Triệu Vân sau khi trở về liền bắt đầu hạng công việc thứ hai.

Chuyện chăm sóc góa phụ cô quả mà trước đó Trần Hi và Lỗ Túc đã bàn bạc, tự nhiên rơi xuống đầu Triệu Vân. Cũng chỉ có hắn là đủ thân dân, hơn nữa cũng chỉ có hắn đã từng chạy khắp toàn bộ Thái Sơn quận. Triệu Vân đi trước khảo sát địa hình, sau đó chờ đến trước tết Trừ Tịch, Lưu Bị đi thị sát thì không cần phải chạy loạn nữa.

Đương nhiên đó chỉ là nhiệm vụ ngoài mặt. Trên thực tế, những việc được sắp xếp cho Triệu Vân, chủ yếu vẫn là điều tra dân số Thái Sơn quận, chuẩn bị cho việc phòng bị các chư hầu khác thẩm thấu vào năm sau, cũng là để tính toán tiềm lực quân sự của Thái Sơn quận, xem thử trong tình huống nào có thể lặng lẽ nuốt trọn Thanh Châu mà không làm tổn hại đến sức dân.

Mà hiện tại, chưa đầy một tháng Triệu Vân đã trở về Thái Sơn. Nghĩ đến Quan Vũ, Trương Phi, Thái Sử Từ đám người đều vì muốn đón gió cho Triệu Vân nên mới tới nhà Lưu Bị, chuẩn bị mở tiệc chiêu đãi một bữa. Không ngờ đồ ăn đã chín sẵn, liền trực tiếp khai tiệc, dù sao nghĩa huynh đệ cũng là chủ nhân.

“Gặp qua chủ công!” Sau khi Lưu Bị đẩy cửa bước vào, tất cả võ tướng văn thần đang ăn uống đều ném đồ trên tay xuống, đứng dậy thi lễ với Lưu Bị.

“Miễn lễ, miễn lễ. Không ngờ Tử Long lại trở về Phụng Cao nhanh đến vậy.” Lưu Bị khom người đáp lễ, coi như là sự công nhận cho sự vất vả nửa năm qua của các tướng lĩnh văn thần, sau đó ngồi xuống nhìn mọi người nói: “Hôm nay bất luận quân thần, chỉ cầu một say!”

“Đêm Chiếu Ngọc Sư Tử. Sao có thể không nhanh, ta cũng muốn một con.” Trương Phi nhỏ giọng lẩm bẩm, nhưng giọng nói sang sảng ấy lại truyền thẳng vào tai mỗi người.

“Bảo mã, rượu ngon sớm muộn gì cũng sẽ có. Ký Châu, Tịnh Châu, Lương Châu đều có ngựa tốt, Bắc Địa con ngựa hoang vô số, Xích Thố còn có lúc bị thương, còn sợ phương Bắc không có ngựa tốt sao? Tam ca quá nóng vội rồi.” Trần Hi cười nói.

“Chờ có bảo mã, ta nhất định phải lấy một con màu đen!” Trương Phi hung hăng cắn một miếng thịt dê, “Còn nữa, ta nhất định phải cùng cái gã Lữ Bố kia đơn đấu thêm vài lần!” Nói đoạn, Trương Phi như thể nhìn thấy cảnh tượng đó, hưng phấn múa may nắm đấm.

“Nhị gia, ngài có chí hướng gì không?” Trần Hi đối với tính cách thẳng thắn của Trương Phi cũng không còn lời nào để nói. Đại khái là dù Lữ Bố có chết, Trương Phi cũng sẽ phiền muộn vì sao mình không nhân lúc Lữ Bố còn sống mà đâm hắn thêm vài mâu, rồi sau đó rầu rĩ không vui.

“Phò tá nhà Hán!” Quan Vũ uy nghiêm phun ra mấy chữ kết thúc cuộc đối thoại với Trần Hi, thói quen này vẫn chưa sửa được.

Dọn dẹp lại tiệc rượu bị đám người Trương Phi làm cho bừa bãi, mọi thứ được bày biện lại từ đầu. Cũng may trong nhà Lưu Bị gia nhân không ít, người nấu cơm cũng nhiều. Chờ Lưu Bị phái người đưa Tang Bá đang ở bên ngoài chịu lạnh về, tiệc rượu đã được bày lên lần nữa.

Phòng khách bốn phía đốt chậu than, đương nhiên phía sau Lỗ Túc có tới bốn cái. Nhìn tên kia nướng đến đổ mồ hôi đầm đìa mà vẫn hứng thú bừng bừng, Trần Hi liền cảm thấy một loại quỷ dị. Chẳng lẽ nhiệt độ tăng lên, Lỗ Túc đã bắt đầu hưng phấn rồi? Nhìn tình hình này thật sự có khả năng, Trần Hi lặng lẽ kéo giãn khoảng cách.

Tiệc rượu linh đình, Lưu Bị từng người ban rượu, mọi người cảm thấy mỹ mãn, tự nhiên không tránh khỏi nhắc đến Hoa Hùng đang trúng gió ở Ung Châu, cùng với Cam Ninh đang huấn luyện thủy quân ngoài biển. Hai kẻ xui xẻo này hiện tại đại khái đều không dễ chịu gì. Phải biết rằng Ung Châu nơi đó lạnh hơn Thái Sơn nhiều, mà gió ngoài biển cũng mạnh hơn Thái Sơn không ít, làm không khéo hai vị này hiện tại vẫn đang trong cảnh bi kịch.

Đối với cảnh ngộ của hai tên gia hỏa này, Trần Hi ngược lại biết một vài điều. Hoa Hùng hiện tại đã thành thủ lĩnh một toán đạo phỉ lớn nhất Ung Châu, không cướp bóc bá tánh, chỉ chuyên chơi trò "hắc ăn hắc". Lần đầu tiên làm vậy còn bị đám đạo phỉ khác đánh chủ ý, nói là vượt quá quy củ, sau đó tên đạo phỉ nói câu đó cũng bị Hoa Hùng "ăn" sạch.

Tự nhiên làm như vậy khiến Hoa Hùng bị tập thể công kích. Ba bốn vạn đạo phỉ tụ tập lại chuẩn bị xử lý toán phỉ của Hoa Hùng, không ngờ lại bị Hoa Hùng dễ dàng đánh tan. Sau đó, Hoa Hùng trở nên có danh tiếng trong giới đạo phỉ Ung Châu, thậm chí Lý Giác còn từng tới chiêu mộ Hoa Hùng, nhưng bị Hoa Hùng từ chối.

Sau đó liền đơn giản, quy tắc đều do kẻ mạnh viết ra. Hoa Hùng tuyên bố đạo phỉ trên địa giới Ung Châu đều phải nộp phí bảo kê cho hắn, lời này là Trần Hi dặn dò. Mà đạo phỉ nộp phí bảo kê nếu bị kẻ khác hoặc quân đội tấn công, toán phỉ của Hoa Hùng nguyện ý cung cấp bảo hộ. Không muốn nộp thì không còn cách nào, đột nhiên bị người đánh thì cũng không liên quan gì tới Hoa Hùng.

Trên thế giới này luôn không thiếu những kẻ cứng đầu, Hoa Hùng tự nhiên cần mục tiêu để lập uy. Dùng thủ đoạn sấm sét xử lý mấy nhóm đạo phỉ đó, hiện tại toàn bộ đạo phỉ Ung Châu đã bị Hoa Hùng chỉnh đốn thành một khối, thủ hạ có ba bốn vạn tên phỉ, Hoa Hùng tỏ vẻ mình đã có thể dựa theo yêu cầu của Trần Hi mà đưa Hiến Đế về Thái Sơn.

Đương nhiên lời này cũng chỉ là nói vậy thôi. Trần Hi lúc ấy cấp cho Hoa Hùng đủ nhân thủ chính là vì muốn thu phục tặc phỉ Ung Châu, dù sao Hoa Hùng cũng cần một nơi đặt chân. Trước khi Đổng Trác chết, đem Giả Hủ và Lý Nho ra ngoài, sau đó chờ Lữ Bố giết Đổng Trác, Hiến Đế cầm quyền, Hoa Hùng thân đi dâng lễ vật, sau đó kiêu căng nói ra tình thế hiện tại, mời Hiến Đế di giá về Thái Sơn.

Đương nhiên lúc này tuyệt đối không có ai đồng ý, Vương Duẫn đang bạo liệt cùng Lữ Bố chắc chắn sẽ không tin. Đây cũng chỉ là nói cho có, tự nhiên Hoa Hùng lưu lại lương thảo là có thể quay về Thái Sơn. Chờ Lý Giác, Quách Dĩ cưỡng bức Trường An, Hoa Hùng có thể dùng đám đạo phỉ xung phong liều chết một trận, tỏ vẻ mình đã tận lực vì nhà Hán, sau đó bất đắc dĩ bại lui. Đến nỗi điểm này rất dễ giải thích, Lữ Bố đều bại, hắn có thể không bại sao?

Như thế này, chờ đến vài năm sau Hán Đế bỏ trốn, Lưu Bị cùng Tào Tháo tới đón tiếp, đám trọng thần nhà Hán tự nhiên không kéo nổi mặt mũi để tới Thái Sơn. Dù là nói Trần Lưu mới là trung tâm thiên hạ, hay nói Thái Sơn xa xôi, không đủ phồn hoa, khó thừa kế cơ nghiệp nhà Hán, vân vân và vân vân, sau đó trộn lẫn cái danh Hoàng thúc, cho chút quan chức tước vị tống cổ ngươi về.

Tóm lại chính là Hoàng thúc Lưu Bị đem tâm ý đã tận, sau đó các ngươi không tới, đi chỗ Tào Tháo, sau đó chứng minh các ngươi là kẻ mù mắt, chỉ đơn giản như vậy thôi. Sau đó đỉnh lấy cờ hiệu tông thân nhà Hán, chơi bài “Thân sinh ở bên trong mà chết, Trọng Nhĩ ở bên ngoài mà an”, thật là một cục diện tốt! Cây cờ lớn nhất của nhà Hán tự nhiên rơi xuống đầu Lưu Bị, đường về sau liền càng dễ đi hơn.

Ps: Thư hữu nhóm, ta là Mồ Thổ Cỏ Hoang, đề cử một khoản miễn phí tiểu thuyết app, duy trì tiểu thuyết download, nghe thư, linh GG, nhiều loại đọc hình thức. Thỉnh ngài chú ý WeChat công chúng hào: dazhuzaiyuedu (trường ấn ba giây phục chế) thư hữu nhóm mau chú ý đứng lên đi!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...