Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 12: Học trận
Lương Ngôn chọn một gian phòng ở góc bên phải trong viện, bụi bặm trong phòng đã tích tụ khá dày. Lương Ngôn quét dọn sơ qua, đặt hành lý xuống, đang định ngồi xếp bằng vận công thì chợt thoáng thấy hai người đi tới từ con đường nhỏ phía xa, một béo một gầy, đều mặc y phục màu xám giống hệt nhau.
Lương Ngôn vận công tra xét, liền phát hiện tu vi hai người đều chỉ là Luyện Khí tầng một, hơn nữa linh lực trong cơ thể cạn kiệt, gần như chỉ hơn võ giả bình thường một chút mà thôi.
Hai người đi vào trong viện, thấy có thêm một người thì tỏ vẻ kinh ngạc. Lương Ngôn ra khỏi phòng, chắp tay hành lễ nói: “Tại hạ Lương Ngôn, là đệ tử tạp dịch mới nhập môn, sau này mong hai vị sư huynh chiếu cố nhiều hơn.”
Vị sư huynh béo mỉm cười hiền lành: “Nguyên lai là sư đệ mới nhập môn, ha hả, sư đệ không cần đa lễ. Ta tên Lý Mạnh, hắn là Tôn Tiền Lý, ngươi cứ gọi chúng ta là Lý huynh, Tôn huynh là được, ngày thường mọi người đều xưng hô như vậy.”
Còn chưa đợi Lương Ngôn đáp lời, Tôn Tiền Lý đã ngắt lời: “Có gì thì từ từ nói sau đi, ta về trước đây.” Dứt lời, y tự mình đi về phía phòng mình, đóng sầm cửa lại.
Lý Mạnh cười ngượng ngùng: “Lương huynh đệ, ngươi đừng để ý, thân thể Tôn huynh vốn không tốt, đệ tử tạp dịch chúng ta làm việc lại nặng nhọc, ngày thường y luôn trong bộ dạng mệt mỏi, chỉ cần tan làm về đến nơi là lăn ra ngủ.”
Lương Ngôn mỉm cười, tỏ ý không bận tâm, lại cùng Lý Mạnh trò chuyện vài câu rồi mới về phòng riêng.
Một đêm đả tọa vận công, ngày hôm sau khi trời vừa tờ mờ sáng, Lương Ngôn đã mặc y phục chỉnh tề. Y theo bản đồ Chu sư thúc đưa đến Lễ Các cùng Pháp Các báo danh, nhận lấy tông môn pháp lệnh cùng một bộ y phục đệ tử tạp dịch màu xám.
Khi y vội vã chạy về gác mái ở Hạnh Lâm Trung, Lý Mạnh và Tôn Tiền Lý đều đã tới, duy chỉ có Vương Xa là chưa thấy bóng dáng. Lương Ngôn bước tới đứng cùng hai người, Lý Mạnh cười thân thiện với y, còn Tôn Tiền Lý vẫn giữ vẻ xa cách như cũ.
Ba người đợi thêm một nén nhang nữa, Vương Xa mới vừa ngáp vừa xuất hiện trên con đường nhỏ, chậm rãi đi tới. Lý Mạnh và Tôn Tiền Lý dường như đã quen với việc này, không hề tỏ ra dị sắc.
Vương Xa lười biếng liếc nhìn Lương Ngôn, nói: “Ngươi, đi khu Linh Mộc phía Nam, đốn 50 bó linh sài, rồi đến suối linh ở Cẩm Tú Phong gánh mười lu nước. Nhớ kỹ, vận chuyển tất cả đến khu tạp vật, đăng ký dưới danh nghĩa trận mạch của ta. Làm xong thì tới Tàng Thư Các quét dọn.”
Nói đoạn, hắn quay sang Lý Mạnh và Tôn Tiền Lý: “Còn hai người các ngươi, vẫn như cũ, biết việc rồi thì đi làm đi.”
Ba người nhận nhiệm vụ, đi lấy công cụ ở khu tạp vật rồi tách ra đi về phía khu vực làm việc của mình.
Lương Ngôn dựa theo bản đồ, đi về phía khu Linh Mộc. Chẳng bao lâu sau, y đã thấy một rừng cây xanh mướt, cây cối xanh um tươi tốt, độ cao đều trên năm trượng.
Y chọn một cây linh thụ tương đối thấp bé, vung rìu chém tới. “Ca” một tiếng, lưỡi rìu chỉ mới lún sâu bảy tấc.
Lương Ngôn thấy vậy không khỏi thầm tặc lưỡi: “Công pháp mình tu luyện vốn giúp thân thể cường tráng, vậy mà chém linh mộc này còn vất vả đến thế. Nếu là tu vi của hai người kia, e rằng phải mất cả ngày mới làm xong. Xem ra cuộc sống đệ tử tạp dịch này quả thực gian khổ.”
Nghĩ đoạn, Lương Ngôn lặng lẽ vận chuyển vô danh pháp quyết mà lão tăng truyền lại, dồn sức vào đôi chân rồi chém một nhát xuống. Lần này, lưỡi rìu ngập sâu gần hết thân cây. Lương Ngôn lúc này mới hài lòng, tiếp tục vung rìu chém tiếp.
Đến khi y vất vả đốn xong 50 bó linh mộc, trời đã gần trưa. Y không nghỉ ngơi nửa khắc, lại chạy tới suối linh ở Cẩm Tú Phong gánh nước. Mãi đến khi hoàn thành mọi việc, Lương Ngôn mới chịu đựng toàn thân đau nhức, quay về Tàng Thư Các.
Vương Xa dường như không ngờ y lại hoàn thành nhiệm vụ nhanh đến vậy, hắn nhìn Lương Ngôn với ánh mắt thâm sâu, thái độ dường như cũng có chút thay đổi, chỉ dặn y quét dọn sạch sẽ tầng một của gác mái rồi không nói gì thêm.
Lương Ngôn gật đầu làm theo. Chưa đầy một canh giờ, y đã quét dọn sạch sẽ tầng một. Lúc này Lý Mạnh và Tôn Tiền Lý vẫn chưa về phục mệnh, hiển nhiên đối với họ, nhiệm vụ đệ tử tạp dịch không thể nào hoàn thành nhanh chóng như Lương Ngôn.
“Nhiệm vụ đã xong, phải tranh thủ thời gian vào Tàng Thư Các học tập trận pháp mới được.” Lương Ngôn thầm nghĩ.
Y nỗ lực làm việc như vậy, kỳ thực cũng là muốn tiết kiệm thời gian để đọc sách trong Tàng Thư Các của trận mạch. Dù sao y vẫn còn ước định sáu năm với Các chủ, nếu đến lúc đó bản thân không có thành tựu gì về trận pháp, thì mọi công sức đều đổ sông đổ bể.
Lương Ngôn bước vào Tàng Thư Các. Tuy nhìn từ bên ngoài chỉ là một tòa gác mái nhỏ, nhưng bên trong lại cực kỳ rộng lớn, các loại điển tịch được phân loại đặt trên những kệ gỗ đằng.
Lương Ngôn đã nhắm sẵn mục tiêu từ lúc quét dọn, y đi đến vị trí bên trái tầng ngoài, lấy ra một quyển sách bìa màu vàng nâu, trên đó đề bốn chữ lớn: “Trận Pháp Sơ Giải”. Y ngồi bệt xuống đất, bắt đầu say sưa đọc.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, chớp mắt đã đến hoàng hôn, Lương Ngôn mới thở dài một hơi, ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách.
“Nguyên lai đạo trận pháp lại bác đại tinh thâm đến thế.”
Lương Ngôn lẩm bẩm: “Trận pháp nói cho cùng, là việc tu sĩ vận dụng sự lĩnh ngộ về thiên địa đại đạo vào việc thao túng linh khí. Trừ bỏ một số tuyệt trận nguyên sơ, các bậc tiền bối cao nhân đời sau sáng chế ra trận pháp, đại để có thể chia làm sát trận, ảo trận, vây trận, cấm trận, phong trận.”
“Chỉ là vạn vật có linh, các tộc tu đạo cầu tiên đến nay đã không biết bao nhiêu trăm triệu năm, trong đó không thiếu những kẻ kinh tài tuyệt diễm cải tiến trận pháp nguyên thủy, thậm chí tự sáng tạo trận pháp mới. Sự tình bàn căn lẫn lộn, lại sinh ra vô số biến dị trận pháp, tác dụng tinh diệu, sớm đã không còn giới hạn trong năm đại phân loại.”
“Dù biến hóa thế nào, tóm lại không rời khỏi bốn yếu tố của trận pháp: mắt trận, trận khí, trận văn và trận nguyên. Mắt trận chính là trung tâm của trận, giống như đan điền của con người, thường dùng pháp bảo, Linh Khí làm vật dẫn, một khi mắt trận bị phá, đại trận khó mà duy trì. Trận khí là những vật dụng chuyên nghiệp hỗ trợ bày trận, có thể coi như huyệt vị của con người, thường dùng trận bàn, trận kỳ, trận châu, tùy theo đại trận mà cần loại khác nhau. Trận văn chính là đạo văn do người bày trận khắc lên, giống như kinh mạch của con người. Còn trận nguyên, thường dùng linh thạch, cũng có thể dùng các bảo vật linh khí sung túc khác thay thế, trận nguyên giống như linh lực trong cơ thể con người, nếu chỉ có đan điền, huyệt vị, kinh mạch mà không có linh lực lưu chuyển, thì cũng chẳng phát huy được tác dụng gì.”
Cuốn “Trận Pháp Sơ Giải” này có thể nói là từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, giảng giải tỉ mỉ cơ sở tri thức về đạo trận pháp, coi như đã dẫn dắt Lương Ngôn bước vào đại môn của trận đạo.
Lương Ngôn có trí nhớ kinh người, đọc nhanh như gió, chỉ mất một buổi chiều đã ghi nhớ toàn bộ những điểm chính trong sách, lúc này mới đẩy cửa bước ra.
Ngoài cửa đã có ba người đứng đó, chính là Tôn Tiền Lý, Lý Mạnh và Vương Xa.
Tôn, Lý hai người hiển nhiên vừa làm xong việc về phục mệnh, họ không ngờ một người mới như Lương Ngôn lại hoàn thành nhiệm vụ nhanh hơn cả mình, nhất thời đều kinh ngạc.
Điều khiến họ kỳ lạ hơn chính là, Lương Ngôn lại lãng phí thời gian vào Tàng Thư Các để học trận pháp.
Phải biết người tu hành đương thời coi trọng tu vi bản thân, nếu nói phí thời gian vào luyện đan thì còn dễ hiểu, dù sao một số loại đan dược có công hiệu đoạt thiên địa tạo hóa, có thể hỗ trợ đắc lực cho tu hành, thậm chí đột phá bình cảnh, đó là lý do vì sao thế nhân lại si mê luyện đan.
Nhưng đạo trận pháp thì hư vô mờ mịt, trừ những trường hợp đặc thù, còn trong tranh đấu thực tế thì sự trợ giúp của nó cực kỳ nhỏ bé, cho nên rất ít người chịu nghiên cứu.
Dù là Tôn Tiền Lý và Lý Mạnh là người của trận mạch, ngày thường cũng gần như không tu luyện trận pháp, có thời gian đều dùng để đả tọa luyện khí, ý đồ đột phá Luyện Khí tầng hai. Huống hồ, việc họ chọn vào trận mạch vốn dĩ cũng chẳng phải xuất phát từ ý nguyện.
Lương Ngôn không hiểu rõ sự nghi hoặc của họ, chỉ nghĩ họ đang tò mò vì sao mình hoàn thành nhiệm vụ nhanh như vậy, liền cáo từ Vương Xa rồi rời đi.
Lương Ngôn trở về ký túc xá, một đêm đả tọa luyện công, ngày hôm sau lại sớm hoàn thành nhiệm vụ, tiếp tục cắm đầu vào Tàng Thư Các.
Tàng Thư Các của trận mạch toàn là sách về trận pháp, không có điển tịch tu luyện công pháp, ngay cả đệ tử ngoại môn của trận mạch cũng không mấy ai lui tới, mười ngày nửa tháng mới có một người tới tìm đọc. Điều này lại tiện cho Lương Ngôn, giúp y có không gian yên tĩnh để đọc sách một mình.
Cứ như vậy, Lương Ngôn buổi sáng tận dụng việc đốn củi để luyện công, buổi chiều nghiên cứu trận đạo, buổi tối vận công luyện khí. Thoắt cái, ba tháng thời gian đã trôi qua.
Một buổi chiều nọ, trong Tàng Thư Các, Lương Ngôn đang cầm một cuốn sách màu đen, lắc lư đầu óc đọc một cách say sưa. Trên bìa sách, những đường nét mạ vàng viết sáu chữ lớn: “Phong Hậu Bát Trận Đồ Giải”.
Đọc đến cuối, Lương Ngôn bỗng nhíu mày, lật đến trang cuối cùng, linh lực nơi đầu ngón tay thúc đẩy, do dự một lát rồi viết lên đó:
“Tám trận biến hóa, Thiên Phúc là tiên phong của binh, là chủ của trận, nếu nóng vội thì sẽ bại vong từ bên trong, nên ẩn mình như rồng tiềm, không đến thời khắc quyết sinh tử thì không được dùng.”
Nghĩ ngợi một chút, y lại viết: “Địa Tái làm tiên phong, hướng địch khó cản, vận dụng vô cùng. Tuy nhiên, thú bị vây không thể đấu lâu, có thể dùng Vân Thùy làm phụ, Địa Tái chỉnh tề, Vân chủ tứ giác, đánh vào là hội.”
Tiếp theo lại viết: “Phong Dương vô hình, phụ vào cùng trời, Vân Thùy cùng đất, nước thì vô hình, Phong biến thành Xà, Vân biến thành Điểu, hướng chòm Đẩu Ngưu mà bắn Thiên Lang, bốn biến hóa này thành trận sống, còn như Long Phi, Hổ Dực, Điểu Tường, Xà Bàn…”
Lương Ngôn ban đầu còn chút do dự, nhưng càng về sau càng nhập tâm. Viết đến chỗ hứng khởi, y mày giãn mắt cười, nét bút phóng khoáng, lưu loát, thế mà lại đem tám loại biến hóa trong Bát Trận của Phong Hậu kết hợp lại, diễn sinh ra vô vàn biến hóa.
Lúc này nếu có một vị tiền bối thông hiểu trận pháp ở đây, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến mức rớt cả cằm.
Phải biết “Phong Hậu Bát Trận” tuy không phải trận pháp cao thâm gì, nhưng cũng tuyệt đối không phải loại nhập môn đơn giản. Nó ẩn chứa tám loại biến hóa: Thiên Phúc, Địa Tái, Phong Dương, Vân Thùy, Long Phi, Hổ Dực, Điểu Tường, Xà Bàn.
Mỗi loại người bình thường không bỏ ra gần tháng nghiên cứu thì sẽ không có tiến triển lớn, mà Lương Ngôn chỉ dùng ba tháng đã có thể lật đổ sách vở, đưa ra phương pháp cải tiến, nếu nói là thiên tài trận đạo cũng không quá lời.
Tất nhiên những điều này bản thân Lương Ngôn không hề hay biết. Vì ước định sáu năm với Các chủ, từ ngày đầu tiên nhập môn, y đã ăn ngủ không yên nghiên cứu trận pháp, ngoài làm việc và tu luyện thì chỉ có đọc sách, gần như đã đến mức si mê.
Lương Ngôn viết những phương pháp cải tiến Bát Trận vào trang cuối cùng. Chợt nghĩ mình chỉ là một kẻ học việc, vậy mà lại dám múa bút đại ngôn trong Tàng Thư Các, thật sự có chút buồn cười.
Nghĩ đoạn, mặt y đỏ lên, thế là ở dòng cuối cùng của văn bản, y cầm bút viết: “Điên thư sinh vọng ngôn.”
Viết xong, y khép sách lại, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, đã là lúc hoàng hôn, liền đứng dậy dọn dẹp Tàng Thư Các một lượt rồi ra cửa đi về ký túc xá.
Bạn thấy sao?