Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 94: Khách qua đường trong gió tuyết
“Rượu mới ủ màu xanh lục, lò lửa nhỏ bằng đất đỏ.
Chiều muộn trời sắp tuyết, uống cùng ta một chén không?”
Đang là giữa đông, núi Tứ Minh tuyết trắng xóa.
Mà ở dưới chân núi, bên cạnh quan lộ có một quán rượu nhỏ, một lão giả mặc áo vải thô đang ngồi trước đống lửa trong sân, lắc đầu ngâm thơ.
Cùng ngồi với lão còn có mấy văn sĩ trẻ tuổi, mấy người vây quanh đống lửa dựng từ củi gỗ.
Ngọn lửa hừng hực cháy, phát ra tiếng nổ lách tách, trên đó đặt một chiếc bình đen nhánh, nước bên trong đang sôi sùng sục, đang hâm nóng một bầu rượu trắng lớn.
“Lão Hoa, ông lại lấy thơ người khác ra để gạt người, đọc sách cả đời mà bản thân chưa từng viết nổi một bài thơ ra hồn, ông nói xem có thấy xấu hổ không?” Một văn sĩ trẻ tuổi trong đó cười nhạo nói.
Lời vừa dứt, mọi người đều phụ họa theo. Lão Hoa mặt đỏ bừng, ngoài miệng lại không chịu thua:
“Tiểu tử thối, ngươi hiểu cái gì? Ta đây gọi là giám thưởng văn tài, không biết bao nhiêu tài tuấn trẻ tuổi đang mắt trông mong chờ ta tán thưởng! Nói lại chuyện Trương tú tài trong thôn, năm đó nếu không phải ta cực lực bảo đảm, sao hắn có thể vào thi hương? Hiện giờ làm sao thi đỗ công danh, áo gấm về làng được?”
“Lão nghèo kiết hủ lậu, ông thôi đi!”
Một văn sĩ trẻ tuổi khác lên tiếng: “Ông cả đời chỉ có mỗi chuyện này, nói đi nói lại bao nhiêu năm. Mấy năm trước chẳng phải Trương đại nhân đã ban cho ông một bàn mỹ vị trân tu, còn nói ân tình xưa đã trả hết, bảo ông đừng có khua môi múa mép nữa sao?”
Lão Hoa bị hắn khơi lại tâm sự, trên mặt lộ vẻ căm giận, định mở miệng nói thêm gì đó, lại chợt thoáng nhìn thấy một đạo bạch quang lóe lên phía xa.
Dải sáng màu trắng kia xẹt qua giữa không trung, từ xa tiến lại gần phía quán rượu. Chờ đến khi tới gần mới nhìn rõ, trong bạch quang kia lại là một cây phất trần, trên phất trần còn đứng hai người.
Đồng tử lão Hoa co rút, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc không thể tin nổi, hô lên: “Các ngươi mau nhìn, có người đang bay trên trời!”
Mọi người vốn đang vây quanh đống lửa, nghe lão Hoa hô hoán, đều quay đầu nhìn ra phía sau.
Chỉ thấy giữa không trung tuyết bay tán loạn, làm gì có bóng người nào. Trên con đường nhỏ ngược lại có hai người, khoác áo tơi đội nón lá, một trước một sau, đạp tuyết mà đi, đang uốn lượn hướng về phía quán rượu.
“Lão nghèo kiết hủ lậu, ông già rồi, mắt cũng mờ rồi sao?” Một văn sĩ trẻ tuổi cười nói.
“Đúng vậy! Còn khách lạ phương nào? Lão tử đây là tử khí đông lai, ông đã thấy qua chưa?”
Mọi người cười ồ lên, chỉ có lão Hoa dụi dụi mắt, lại nhìn về phía con đường nhỏ một lần nữa.
“Quái lạ, vừa rồi rõ ràng nhìn thấy một cây phất trần trên trời, bỗng nhiên nổi gió làm mờ mắt, nhìn lại thì không thấy nữa. Chẳng lẽ ta thực sự già cả mắt mờ, sinh ra ảo giác?” Lão Hoa thầm nghĩ trong lòng.
Nhưng chưa đợi lão suy nghĩ kỹ, một văn nhân trẻ tuổi bên cạnh đã giữ chặt cánh tay lão nói:
“Dừng, dừng lại đi, hôm nay khó khăn lắm mới tụ tập uống rượu bên ngoài, lão xảo quyệt, ông phải kể cho chúng ta nghe một đoạn!”
Lão Hoa thu hồi ánh mắt, nhìn người trước mặt một cái, dường như lại nổi hứng, cười khẽ:
“Được! Hôm nay kể từ vị hoàng đế cuối cùng của tiền triều là Hiến Đế đi. Nói về Hiến Đế này, tuy trị quốc vô phương, nhưng nhân phẩm văn tài lại là bậc nhất. Hắn thích phong trần, ngâm thơ đối đáp, còn giúp đỡ những người thợ giỏi thời bấy giờ, đúc ra mười hai đồng tiền nổi danh thiên hạ, sử gọi là 『 Thiên Bảo đồng tiền 』”
Ngay lúc lão đang thao thao bất tuyệt, hai người mặc áo tơi phía xa đã tới trước cửa quán rượu. Hai người này đi ngang qua sân, bước chân không dừng, đẩy cửa đi thẳng vào trong.
Quán rượu vắng vẻ, lúc này không có ai uống rượu ở đây. Chưởng quầy thấy có khách tới cửa, lập tức tươi cười, bước nhanh chạy tới.
“Hai vị khách quý, nghỉ chân hay là ở trọ?”
“Mang hai bầu rượu trắng, hâm nóng cho ấm bụng!” Một người trong đó nói.
“Được rồi! Lên hai bầu rượu trắng ngon nhất!”
Chưởng quầy cao giọng hô về phía nội đường, rồi lau sạch một bộ bàn ghế giữa đại sảnh, dẫn hai người tới ngồi xuống.
Hai người kia cởi áo tơi, tháo nón lá đặt sang một bên, lúc này mới lộ ra diện mạo, hóa ra là một già một trẻ.
Người già mặc áo bào màu đen, bên hông treo phất trần, phong thái đạo sĩ. Người còn lại là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, gương mặt tuấn lãng, chỉ là giữa mày lộ vẻ phong trần mệt mỏi, trông có chút rã rời.
Hai người ngồi xuống bàn bên cạnh, không bao lâu chưởng quầy đã mang lên một bầu rượu trắng, còn ân cần rót đầy cho hai người. Lão đạo sĩ không nói lời nào, nâng chén lớn uống một ngụm, dường như rất tận hưởng.
Thiếu niên bên cạnh thấy lão đạo sĩ nhắm mắt không nói, chỉ tự mình uống rượu, lông mày hơi nhíu lại, đành phải bưng chén lớn lên nhấp một ngụm.
“Khụ khụ!”
Rượu trắng vào cổ họng, cay nồng vô cùng, khiến cậu ta ho sặc sụa vài tiếng.
Gần như cùng lúc đó, cửa quán rượu lại bị đẩy ra, thiếu niên ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy hai người đang đứng ở cửa.
Đi phía trước là một thư sinh mặc áo gấm, người này mặt trắng không râu, dáng người thon dài. Tuy anh tuấn phi phàm, nhưng môi hơi nhợt nhạt, trong ánh mắt lộ ra vẻ ốm yếu, dường như lâu bệnh quấn thân.
Theo sau thư sinh là một thiếu nữ áo lam, thiếu nữ này tết hai bím tóc, mặt trái xoan, mắt phượng, má trái có một nốt ruồi mỹ nhân. Tuy tuổi không lớn, chỉ tầm mười sáu mười bảy, nhưng cũng là một mỹ nhân phôi tử.
Giờ phút này sau lưng nàng đeo một cái sọt tre lớn, bên trong chất đầy sách vở thẻ tre, tay phải còn cầm một bình rượu lớn. Trông như thư đồng của thư sinh vậy.
Chỉ là mang nhiều đồ nặng như vậy trên người một thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, ai nhìn cũng thấy đau lòng. Mà thư sinh kia lại chẳng hề bận tâm, dường như đã sớm tập mãi thành quen.
Sau khi thư sinh vào cửa, ánh mắt quét qua bàn lão đạo sĩ, dừng lại một chút trên người thiếu niên bên cạnh, trên mặt lại lộ vẻ tươi cười.
Hắn tự chọn một cái bàn ngồi xuống, chưởng quầy quán rượu đã tươi cười đón tiếp.
“Khách quan, muốn dùng rượu gì? Rượu trắng của bổn tiệm nổi tiếng gần xa, có thể nói là nhất tuyệt! Ngoài ra chúng ta còn có Nữ Nhi Hồng 18 năm trân quý, khẩu vị hạng nhất, không thể bỏ lỡ đâu ạ!”
“Ta chỉ uống rượu mình mang theo.” Thư sinh không hề lay chuyển, giơ tay chỉ vào bình rượu trong tay thiếu nữ nói: “Ngươi mang cho ta hai cái chén lớn, lên thêm vài món thức ăn nhỏ là được.”
“Được rồi!”
Chưởng quầy đáp lời, vội vàng đi phân phó vào nội đường.
“Lại nói về Hiến Đế kia, tuy văn tài phong lưu, nhưng trong việc trị quốc, lại hoàn toàn là kẻ hữu danh vô thực!” Lúc này trong sân ngoài quán rượu, lão Hoa dường như nói đến chỗ hứng khởi, giọng cũng cao lên vài phần.
“Hắn dung túng gian thần, họa loạn triều cương. Bản thân không những không làm gì, ngược lại ngày ngày cầu tiên bái phật, sùng bái cái đạo trường sinh hư vô mờ mịt kia. Đến cuối cùng, còn đưa mấy hoàng tử hoàng tôn của mình vào núi sâu rừng già, bái những đạo sĩ tha phương làm thầy, quả thực hoang đường đến cực điểm!”
“Sau đó, Triệu Cao Tổ cử binh đánh vào kinh thành, Hiến Đế kia vẫn còn mơ mơ màng màng trong hoàng cung, bị Triệu Cao Tổ một cước đá văng long bàn long ỷ, đạp xuống dưới chân, một đao chém đứt đầu chó của hôn quân này. Từ đó loạn Hiến Đế kéo dài 20 năm mới kết thúc, nghênh đón trị thế huy hoàng của Triệu quốc khai quốc Thái Tổ Triệu Cao Tổ. Theo ta nói, hôn quân này chết rất hay, chết rất đáng!”
Lão Hoa đang kể chuyện ngoài cửa bỗng hét thảm một tiếng, không thể thốt ra nửa chữ nữa, chỉ vì trong cổ họng lão đang cắm một chiếc đũa tre, máu tươi rỉ ra.
“Giết người rồi!”
Mấy văn sĩ trong sân hoảng sợ kêu to, sau đó hỗn loạn bỏ chạy tứ tán.
Nơi đống lửa vừa nãy còn rất náo nhiệt, trong chớp mắt đã không còn bóng người, chỉ còn một thi thể lạnh lẽo cùng một bầu rượu trắng vẫn đang được hâm trên lửa.
“Một sớm tu đạo nhập tiên môn, từ đây phàm trần cách hai đường. Đường triều năm xưa đã không còn nữa, ngươi cũng không còn là hoàng tộc thế tục, cần gì phải để tâm đến những lời bàn tán của phàm nhân thế tục này chứ? Ngươi nói có đúng không, Vân Hư Tử.”
Người lên tiếng chính là thư sinh ốm yếu kia, mà ánh mắt hắn nhìn, chính là lão đạo sĩ mặc áo bào ở bàn khác.
Trên bàn của lão đạo sĩ, chiếc đũa đã mất một chiếc, chiếc kia đã không cánh mà bay.
Bạn thấy sao?