Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Dương Đình vội vàng bò dậy nói: “Tề lão, Viên Trung Hoàng hắn không biết phát điên cái gì, cùng một người trẻ tuổi đến Bích Hải Đình nháo sự.”
“Ta dọn ra ngài, Viên Trung Hoàng đều không cho mặt mũi, còn bức ta và các ngươi Tề gia đoạn tuyệt quan hệ!”
“Ta không đáp ứng, bọn họ liền đem ta đinh vào trong quan tài, đưa đến trước mặt ngài khiến ngài khó xử.”
Dương Minh theo sát nói: “Nhạc phụ, người trẻ tuổi kia con biết, gọi Diệp Thiên Tứ, đoạt của con một gốc Lão Sơn Sâm trị giá hai trăm vạn, con đã sai Lôi Hồng mang theo Thanh Minh đi tìm hắn đòi lại.”
“Không biết hắn dùng biện pháp gì, tẩy não Lôi Hồng, khiến Lôi Hồng phản bội Tề gia, còn Thanh Minh thì bị Diệp Thiên Tứ đánh tàn phế!”
“Cháu ngoại Tiểu Phong của ngài hôm nay cũng bị Diệp Thiên Tứ đánh tàn phế!”
Bên cạnh mấy người nhà họ Dương cũng sôi nổi mở miệng cáo trạng.
Tề Xương Lăng sắc mặt tối tăm phảng phất kết một tầng hàn băng, lạnh lùng nói: “Các ngươi nói cái tên Diệp Thiên Tứ này, ta mơ hồ cảm thấy như đã từng nghe qua ở đâu đó.”
“Thanh Minh cùng Tiểu Phong trước sau bị hắn đánh tàn phế, hiện tại còn đang nằm trong phòng cấp cứu.”
“Không chỉ có như thế, thi thể môn khách Khai Môn của Tề gia ta vừa mới cũng bị đưa tới!”
“Thương tôn tử cùng cháu ngoại ta, giết môn khách nhà họ Tề, người này không trừ, Tề gia ta còn mặt mũi nào tồn tại!”
Dương Minh lập tức quỳ xuống đất nói: “Nhạc phụ, tên Diệp Thiên Tứ kia còn huênh hoang nói trong vòng năm ngày diệt Tề gia, hắn quá càn rỡ, ngài nhất định phải mau chóng diệt trừ hắn!”
Dương Đình theo sát nói: “Đúng vậy Tề lão, tuyệt không thể để tên tiểu tử kia còn sống rời khỏi Thục Thành!”
“Còn có Viên Trung Hoàng cùng Trung Nghĩa Đường của hắn, Tề lão, ngài hãy thu thập cả bọn chúng luôn đi!”
Tề Xương Lăng lạnh lùng nói: “Yên tâm, phạm vào Tề gia ta, tuy xa tất tru!”
“Tề Nhàn!”
“Gia gia.”
Một nam tử mặc bạch y, chừng hai mươi tuổi tiến lên, khí chất rạng rỡ như pháo hoa.
Nói hắn rạng rỡ như pháo hoa cũng không chút quá lời, bởi vì dùng những từ như soái khí, xinh đẹp để hình dung hắn đều khó mà lột tả hết.
Nam tử mày lá liễu, mặt trái xoan, diện mạo còn xinh đẹp hơn cả nữ nhân, lông mi còn dài hơn cả nữ nhân!
Ngũ quan trên mặt hắn phối hợp lại còn thắng qua tuyệt đại đa số nữ nhân!
Vẻ đẹp yêu diễm, rạng rỡ như pháo hoa.
Đúng là thiên tài của Tề gia, Tề Nhàn!
Năm nay hai mươi tuổi, hắn đã vô địch trong đám người trẻ tuổi ở Thục Thành!
“Ba ngày sau là đại thọ 70 tuổi của ta, đại bá của ngươi đã an bài xong xuôi, tiệc mừng thọ sẽ tổ chức tại Hổ Khiếu Sơn Trang.”
“Mời sư tôn Đoạn đại sư của ngươi tới làm khách.”
“Còn về phần Viên Trung Hoàng cùng Diệp Thiên Tứ, cứ để cho bọn chúng sống thêm vài ngày cũng không sao, đợi đại thọ 70 tuổi của ta kết thúc, trực tiếp càn quét bọn chúng!”
Tề Xương Lăng phân phó nói.
Tề Nhàn gật đầu: “Con đã sớm thông báo cho sư tôn, lão nhân gia người nhất định sẽ đến góp vui.”
“Gia gia, con còn một tin tốt muốn nói với ngài, Chử đường chủ của Huyền Vũ Đường thuộc Chiến Thần Điện cũng đã đáp ứng tham dự đại thọ 70 tuổi của ngài!”
Tề Xương Lăng tức khắc lộ vẻ kinh hỉ: “Chử đường chủ? Chính là vị võ đạo tông sư mới 24 tuổi đã đặt chân vào cảnh giới này, danh liệt mười đại tướng tinh vị thứ năm, danh chấn Nam Cương chiến vương Chử Vô Đạo sao?”
Tề Nhàn gật đầu nói: “Chính là hắn, Chử đường chủ yêu sâu đậm Đường Quỳnh của Đường gia, nên đi theo tới Thục Thành. Phụ thân hắn cùng sư tôn con từng là đồng môn, cho nên Chử đường chủ đã đáp ứng lời mời của tôn nhi, sẽ tham dự đại thọ 70 tuổi của ngài.”
“Còn nữa, tôn nhi đã nhận được thư mời gia nhập Chiến Thần Điện, Chử đường chủ chính là người tiến cử con, việc này vốn định đợi đến ngày mừng thọ của ngài mới nói.”
Tề Nhàn mặt mang mỉm cười, ánh mắt sáng rực.
Chử Vô Đạo lấy tuổi 24 thành tựu võ đạo tông sư, đã là tồn tại hiếm có như lông phượng sừng lân.
Tề Nhàn năm nay hai mươi, khoảng cách thành tựu võ đạo tông sư cũng chỉ còn nửa bước, hắn tin chắc bản thân trong vòng hai năm nhất định có thể đặt chân vào tông sư cảnh!
Tương lai của hắn nhất định còn rực rỡ hơn cả Chử Vô Đạo!
Nghe Tề Nhàn nói vậy, Tề Xương Lăng thoải mái cười to: “Tốt lắm! Từ nay về sau Tề gia ta cũng có quan hệ với Chiến Thần Điện của Đại Hạ, Nhàn nhi, con nhất định phải theo đuổi được Đường Quỳnh của Đường gia!”
Tề Nhàn thần sắc khinh thường nói: “Đường Quỳnh dù có ưu tú cũng chẳng qua là nữ lưu hạng người, không quá hai năm, quang mang của tôn nhi nhất định sẽ vượt qua nàng!”
Tề Xương Lăng hài lòng vuốt râu, trầm ngâm nói: “Nếu Chử Vô Đạo là người con tiến cử, mà hắn lại vì Đường Quỳnh mà đến, vậy chúng ta hãy thuận nước đẩy thuyền.”
“Nhàn nhi, con nhất định phải mời bằng được Đường Quỳnh tới dự, trợ giúp Chử Vô Đạo ôm được mỹ nhân về, như vậy quan hệ giữa hắn và Tề gia ta sẽ càng thêm sâu sắc.”
Tề Nhàn cười nhạt: “Gia gia, tôn nhi cũng nghĩ như vậy, con đã an bài xong xuôi rồi.”
Tề Xương Lăng đại hỉ, vui mừng nói: “Tề gia ta có tôn tử như thế, còn cầu mong gì hơn!”
“Trong vòng hai năm, Tề gia nhất định sẽ trở thành đứng đầu trong tứ đại gia tộc Thục Thành!”
Nghe vậy, Dương Minh đám người lập tức khom người cúi đầu, thay phiên nịnh nọt.
“Gia gia, có thể để Viên Trung Hoàng đám người sống thêm mấy ngày, nhưng chúng đã khiêu khích chúng ta như thế, không thể để chúng tùy ý càn rỡ!”
“Con đi thông báo cho đại bá và nhị bá, bảo họ phái người thu thập Trung Nghĩa Đường của Viên Trung Hoàng một chút.”
Tề Xương Lăng xua tay: “Rất tốt, con đi làm đi.”
Tề Nhàn xoay người rời đi.
Còn về phần Dương Minh đám người, bị an bài nghỉ tạm tại Tề gia, không dám rời đi.
Suốt cả đêm, khu phía Tây Thục Thành không được an bình, tiếng còi cảnh sát vang lên liên hồi trên khắp các con phố, mãi đến tận sáng sớm mới ngừng lại.
Cục tuần tra Thục Thành xuất động hàng trăm người, bận rộn cả đêm, nhưng một người của Trung Nghĩa Đường cũng không bắt được!
Giống như Viên Trung Hoàng cùng toàn bộ người của Trung Nghĩa Đường đều hư không tiêu thất vậy.
Trời rất nhanh đã sáng.
Tại viện điều dưỡng Huy Xuân, Viên Trung Hoàng cùng hàng trăm huynh đệ sau khi ngủ dậy, đang nhàn nhã ăn cơm trong nhà ăn.
Tối qua bọn họ đều được Diệp Thiên Tứ an bài nghỉ ngơi tại đây.
Vừa ăn xong cơm sáng, Lôi Hồng tiến đến chịu đòn nhận tội.
Hắn không cạy được miệng của Khai Môn, ngược lại trong lúc không chú ý, để Khai Môn tự sát.
Diệp Thiên Tứ không hề trách tội Lôi Hồng, chỉ phân phó: “Ta nghe nói ở Thanh Sơn Tự có một vị Vĩnh An đại sư, ngươi tra xem xuất xứ của lão ta.”
“Rõ!” Lôi Hồng lĩnh mệnh.
“Đúng rồi, vừa rồi vị hôn thê của ta gọi điện nói, cha nàng làm việc ở Cục Điện lực Thục Thành, tối qua bỗng nhiên bị sa thải, ngươi giải quyết một chút.” Diệp Thiên Tứ nói.
“Không thành vấn đề, việc này cứ giao cho ta.” Lôi Hồng vỗ ngực cam đoan.
Hai người xuống lầu, Lôi Hồng lái xe đưa Diệp Thiên Tứ tới phố ngọc thạch.
Lúc nãy khi Lâm Thanh Thiển gọi điện cho Diệp Thiên Tứ có nói, hôm nay là sinh nhật của Lâm Trường Lễ, Diệp Thiên Tứ đã bỏ ra hơn mười vạn, nhặt được một món hời là một bức tiểu ngọc Phật thời Đường, chuẩn bị đem tặng cho Lâm Trường Lễ.
Lôi Hồng thì bỏ ra 50 đồng, mua một chiếc bình ngọc giả trông khá giống thật.
“Ngươi cũng muốn tặng lễ sao?” Diệp Thiên Tứ cười hỏi.
“Không, mua cho em vợ, cậu ta nói muốn tặng lễ, chuyên môn dặn ta mua một món đồ giả.”
Lôi Hồng tùy tay ném món đồ giả lên ghế phụ, khởi động ô tô.
Hắn đưa Diệp Thiên Tứ đến dưới lầu nhà Lâm Thanh Thiển.
Lâm Thanh Thiển đã đợi Diệp Thiên Tứ ở cửa hàng hiên, hai người nói nói cười cười đi lên lầu.
Vào cửa sau, Lâm Thanh Thiển giơ giơ món quà mình đã chuẩn bị trong tay: “Ba, đây là Thiên Tứ mua rượu ngon cho ba.”
Trịnh Mai ở bên cạnh ôm cánh tay hừ lạnh một tiếng: “Ba con ăn sinh nhật, nó chỉ mua hai bình rượu rẻ tiền thôi sao?”
Lâm Thanh Thiển vội vàng giúp Diệp Thiên Tứ nói đỡ: “Thiên Tứ còn chuẩn bị thêm một phần kinh hỉ muốn tặng cho ba con nữa đấy.”
Trịnh Mai khinh thường bĩu môi: “Nó là người từ vùng núi ra, thì có thể có kinh hỉ gì chứ?”
“Mẹ, mẹ làm cái gì vậy? Mặt cứ sưng sỉa lên!”
Lâm Thanh Thiển tức giận, kéo Diệp Thiên Tứ vào phòng bếp giúp cha nấu ăn.
Ba người bận rộn một hồi, làm xong đồ ăn.
Bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng đập cửa.
Trịnh Mai tức khắc đầy mặt vui sướng đi mở cửa, miệng còn lẩm bẩm: “Kinh hỉ thật sự tới rồi!”
Bạn thấy sao?