Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thiên Tai Giáng Lâm: [...] – Chương 2

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Tiếng đập cửa và tiếng khóc của nữ đồng ngoài cửa không hề làm Lâm Ngự dao động.

Trái lại, trong đầu Lâm Ngự xuất hiện một tín hiệu nguy hiểm.

“Tại sao nàng biết tên ta!”

Lâm Ngự nhớ rõ, hắn chưa từng nói cho bất cứ ai biết tên họ của mình.

Thậm chí, hắn hầu như không qua lại với người trong trấn nhỏ.

Nhiều nhất chỉ ghé qua vài lần, thu thập chút tin tức rồi vội vàng rời đi.

Ngay cả nhân viên bưu cục nơi Lâm Ngự thường đến cũng không biết tên hắn!

Việc khác thường tất có yêu.

Lâm Ngự lặng lẽ nhìn cửa gỗ.

Rốt cuộc ngoài cửa là thứ gì, Lâm Ngự không xác định được, hắn đâu có thuật nhìn xuyên tường.

Nhưng giác quan thứ sáu cảnh báo Lâm Ngự, cửa này tuyệt đối không thể mở.

Chưa kể giờ đã về khuya, Quỷ Ảnh rất có thể xuất hiện.

Dù ngoài cửa không phải Quỷ Ảnh, Lâm Ngự cũng không dám chắc mục đích nàng tìm đến hắn lúc này là gì.

Dưới thời mạt thế, lòng người khó dò.

Dây thần kinh đang căng cứng chưa kịp thả lỏng, tiếng kêu gào ngoài cửa đã im bặt.

Lâm Ngự nín thở không dám phát ra tiếng.

Sau khi đêm xuống, không được phát ra tiếng động, nếu không rất có thể sẽ chiêu dẫn Quỷ Ảnh tập kích.

Lâm Ngự cẩn thận từng li từng tí tiến về phía bàn.

Hắn nhấc chiếc rìu rỉ sét loang lổ lên, đồng thời nắm chặt diệu quang thạch trong tay để phòng bất trắc!

Đôi mắt đen kịt gắt gao nhìn chằm chằm cửa gỗ.

Ngoài cửa đột nhiên lặng ngắt như tờ, tiểu nữ hài kia dường như đã biến mất một cách kỳ lạ.

Yên tĩnh, cực độ yên tĩnh!

Đúng lúc Lâm Ngự cho rằng tiểu nữ hài kia đã rời đi, đột nhiên, một tiếng phá cửa cực lớn vang lên!

Phanh!

Một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên, cánh cửa gỗ kiên cố run rẩy dữ dội, tro bụi trên xà nhà rơi lả tả!

Đồng tử Lâm Ngự co rút, không tự chủ được nắm chặt chiếc rìu trong tay.

“Lâm Ngự! Mở cửa!”

Giọng nói của cô gái kia đột nhiên trở nên vô cùng giận dữ.

Tiếp đó lại là một tiếng phá cửa mạnh mẽ!

Phanh!

Cửa gỗ dường như không chịu nổi đòn tấn công khủng bố này, trên cửa đã xuất hiện những vết rạn.

Chưa đầy một hơi thở, tiếng phá cửa thứ ba lại vang lên!

Phanh!

Cửa gỗ hoàn toàn không chịu nổi, xuất hiện một vết rạn lớn hơn.

Đồng thời, hai thanh gỗ nhỏ chống cửa cũng xuất hiện độ cong khác nhau!

Ngoài cửa, một con mắt đỏ thẫm gắt gao nhìn chằm chằm cửa gỗ.

Toàn thân nó phủ kín lông vũ đen, hầu như bao phủ khắp cơ thể.

Hai cánh tay rất dài, hầu như rủ xuống tới đầu gối, bàn tay tựa như chân gà, mọc ra năm chiếc móng vuốt sắc bén hình móc câu.

Lúc này, Lâm Ngự đã có thể xác định, ngoài cửa không phải nhân loại, mà là Quỷ Ảnh.

Quỷ Ảnh giết người không phân biệt, vận khí tốt thì một tuần chưa chắc đã đụng phải Quỷ Ảnh.

Mà vận khí kém, một đêm có thể gặp phải ba bốn đợt Quỷ Ảnh tập kích.

Lâm Ngự nhanh chóng phản ứng, Quỷ Ảnh sức mạnh cực lớn, thủ đoạn tàn nhẫn, nhân loại hầu như không có năng lực đối kháng, thứ duy nhất hữu dụng chính là diệu quang thạch!

Lâm Ngự đặt diệu quang thạch trong tay lên cửa gỗ, tiếp đó hắn lại lấy thêm nhiều diệu quang thạch từ trong tủ quần áo.

Đây đều là những viên diệu quang thạch Lâm Ngự vất vả dành dụm được, ước chừng có bảy tám viên.

Lâm Ngự đặt diệu quang thạch trước cửa, rồi vội vàng chạy ra phía sau.

Hắn chui thẳng vào một cái lỗ nhỏ dưới gầm giường, sau đó đậy ván gỗ lại.

Trong bóng tối, Lâm Ngự trợn tròn mắt, trên ngực đặt ba viên diệu quang thạch.

Lúc này, ngay cả thở mạnh hắn cũng không dám.

Đúng lúc này,

Một tiếng phá cửa còn khủng bố hơn vang lên!

Phanh!

Cửa gỗ rốt cuộc không chống đỡ nổi.

Theo tiếng phá cửa đinh tai nhức óc vang lên, Quỷ Ảnh ngoài cửa hoàn toàn xông vào.

Trong phòng không thấy bóng người, con ngươi đỏ thẫm của Quỷ Ảnh gắt gao nhìn chằm chằm xung quanh.

Diệu quang thạch trên mặt đất không ngừng tỏa ra thanh sắc quang mang.

Mà khi Quỷ Ảnh tiến lại gần, diệu quang thạch màu xanh kia bắt đầu nhanh chóng ảm đạm đi.

Răng rắc một tiếng!

Diệu quang thạch trước cửa phát ra tiếng nứt vỡ.

Năng lượng phù văn diệu quang hao hết, ba viên diệu quang thạch đồng loạt mất đi hiệu lực!

Nghe thấy tiếng diệu quang thạch vỡ vụn, Lâm Ngự cảm thấy một tia tuyệt vọng sâu sắc.

Diệu quang thạch không cách nào chống đỡ con Quỷ Ảnh này, nó mạnh hơn quá nhiều!

“Ba viên diệu quang thạch đều không thể chống đỡ sao? Tại sao con Quỷ Ảnh này lại mạnh đến thế!”

Lâm Ngự cảnh giác nhìn vào bóng tối, cả người không dám nhúc nhích.

Ba viên diệu quang thạch trên ngực tỏa ra thanh quang nhàn nhạt.

Bảo hộ Lâm Ngự, đây là chỗ dựa cuối cùng của hắn.

Bên tai truyền đến tiếng bước chân cạch cạch, Quỷ Ảnh không hề rời đi mà ngược lại tìm kiếm trong phòng.

Quỷ Ảnh kia dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Tiếng bước chân cạch cạch đi tới ngay trước mặt Lâm Ngự.

Lâm Ngự tuy ở trong lỗ nhỏ dưới gầm giường, nhưng hắn có thể nghe rõ mồn một tiếng bước chân.

Một cái đầu quỷ dữ tợn nhìn về phía gầm giường.

Hai con ngươi đỏ thẫm đảo qua đảo lại.

Khuôn mặt hủ hóa như thi khô, trên miệng lộ ra những chiếc răng nhọn hoắt lóe lên hàn quang lạnh lẽo.

Toàn thân phủ đầy lông vũ đen, trong không khí tỏa ra một mùi khó ngửi, giống như mùi tử khí trong quan tài.

Trong hốc dưới gầm giường, diệu quang thạch trên ngực Lâm Ngự đột nhiên ảm đạm đi.

Viên thứ nhất đã mất hiệu lực, viên thứ hai cũng bắt đầu nhanh chóng ảm đạm đi.

Thời gian không còn nhiều, Lâm Ngự càng thêm khẩn trương, dây thần kinh cũng bắt đầu đau nhức.

Lúc này, tiếng bước chân lại vang lên, Quỷ Ảnh chậm rãi di chuyển tới trước cửa.

Lâm Ngự vẫn chưa bước ra, hắn không dám xác định Quỷ Ảnh đã rời đi hay chưa, vẫn cuộn mình trong hầm ngầm.

Lúc này, trước cánh cửa gỗ đã vỡ nát, một cái đầu quỷ kinh hoàng đang nhìn chằm chằm vào trong phòng, nó lặng lẽ đứng ngoài cửa.

Hai mươi phút sau, Lâm Ngự đột nhiên nghe thấy một tiếng bước chân, dăm gỗ rơi trên sàn bị Quỷ Ảnh giẫm lên.

“Vậy mà nó đợi ta lâu như vậy!”

Lâm Ngự kinh hoàng thầm nghĩ.

Quỷ Ảnh kia không hề rời đi, sau khi xác định trong phòng không có ai, nó vẫn đứng ngoài cửa, không phát ra một chút âm thanh nào, đúng là ôm cây đợi thỏ.

Trí thông minh của Quỷ Ảnh này đã vô cùng cao!

Đêm đó, Lâm Ngự không hề rời khỏi hầm ngầm.

Cho đến khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu vào, Lâm Ngự lúc này mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Hắn với đôi mắt thâm quầng, sắc mặt mệt mỏi tới cực điểm!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...