Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thiên Vực Đan Tôn – Chương 22

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Khương Minh Hiên thần sắc hoảng sợ, khó có thể tin cúi đầu nhìn nửa thanh đoạn kiếm trong tay, lẩm bẩm: “Ta thua? Làm sao có thể?”

Cũng khó trách hắn khiếp sợ đến thế, vừa rồi Nhất Kiếm Thất Trọng Lãng của Tô Trần ẩn chứa tới bảy tầng lực đạo, tầng sau càng bá đạo hơn tầng trước!

Đây cũng là nhờ Khương Minh Hiên có tu vi Dẫn Khí Cảnh cửu trọng, lại sử dụng Hoàng cấp trung giai kiếm pháp võ kỹ, mới có thể nguyên vẹn tiếp được suốt bảy tầng lực đạo này!

Thế nhưng, dù vậy, trường kiếm trong tay Khương Minh Hiên vẫn không ngăn nổi sự va chạm của bảy tầng lực đạo kia, trực tiếp bị tước đoạn.

Nội tâm Khương Minh Hiên cũng chịu đả kích cực lớn, căn bản khó lòng chấp nhận sự thật mình bị Tô Trần vượt cấp đánh bại.

Trái lại, Tô Trần đánh bại Khương Minh Hiên nhưng trên mặt không chút vui mừng, chỉ nhíu mày lẩm bẩm: “Tu vi của ta vẫn còn quá thấp!”

Chỉ tước đoạn trường kiếm trong tay Khương Minh Hiên thôi vẫn chưa đủ để khiến Tô Trần thỏa mãn.

Uy lực của “Nhất Kiếm Thất Trọng Lãng” vốn đã rất mạnh, nhưng vì bị giới hạn bởi tu vi Dẫn Khí Cảnh bát trọng của Tô Trần, nên môn võ kỹ này vẫn chưa thể phát huy hết uy lực vốn có.

Tô Trần biết, bước tiếp theo mình phải nhanh chóng tăng tiến tu vi.

Tuy nhiên, Tô Trần cũng hiểu rõ, việc mình có thể vượt cấp đánh bại Khương Minh Hiên, thậm chí tước đoạn trường kiếm trong tay đối phương, đã là một chiến tích kinh người.

“Tiểu Trần!”

Từ Nhân nãy giờ đứng ngoài sân quan sát toàn bộ quá trình, vẫn luôn hãi hùng khiếp vía, sợ Tô Trần bị thương. Giờ đây khi cuộc luận võ kết thúc, Từ Nhân vội vã sải bước xông tới, nắm lấy bả vai Tô Trần, cẩn thận kiểm tra từ trên xuống dưới xem có thương tích gì không.

Mãi đến khi xác định Tô Trần không hề hấn gì, Từ Nhân mới nhẹ nhõm thở phào, ngẩng đầu mỉm cười nhìn Tô Trần, trong mắt lộ vẻ kiêu hãnh: “Tiểu Trần, con làm tiểu dì kinh ngạc quá!”

Từ Nhân tuy là người trong võ đạo, nhưng dù sao cũng là nữ nhi, đối với Tô Trần, ban đầu nàng không mong cầu gì xa xôi, chỉ cần Tô Trần bình an vô sự là tốt rồi, cho dù Tô Trần chỉ là một kẻ bình phàm cũng không sao cả.

Nhưng, việc Tô Trần liên tiếp đánh bại Khương Minh Hào và Khương Minh Hiên trong cuộc luận võ vừa rồi với biểu hiện kinh diễm, khiến Từ Nhân không thể không bắt đầu nhìn nhận lại đứa cháu ngoại này.

Giờ phút này trong mắt Từ Nhân, quanh thân Tô Trần bất tri bất giác đã phủ thêm một tầng sắc thái thần bí.

“Tô Trần, cảm ơn huynh!” Khương Đình Nghi đi theo sau Từ Nhân, cũng nhỏ giọng nói, thanh âm tuy rất khẽ nhưng Tô Trần vẫn nghe rõ mồn một.

Tô Trần nhàn nhạt cười, ánh mắt lại bắn về phía Khương Sơn cách đó không xa: “Tiền đặt cược đã nói lúc nãy, bây giờ có thể thực hiện được chưa?”

Sắc mặt Khương Sơn lúc này có thể nói là cực kỳ đặc sắc, mặt xanh mét, đôi mắt âm trầm như muốn nhỏ ra nước, hắn trầm giọng nói: “Được, tiểu tử, ngươi rất khá!”

E rằng trước đó dù có cho Khương Sơn một trăm cơ hội, hắn cũng tuyệt đối không thể ngờ tới đứa con trai mà mình tự hào là Khương Minh Hiên lại bị một tiểu tử Dẫn Khí Cảnh bát trọng vượt cấp đánh bại!

Tô Trần lại coi như không thấy ánh mắt như muốn giết người của Khương Sơn, bình tĩnh nói: “Ta tin rằng, người cầm lái Khương gia chắc hẳn không phải là kẻ nói không giữ lời, huống chi đây chỉ là một chút tiền đặt cược nhỏ mà thôi.”

Đó là tiền đặt cược nhỏ sao?

Đó là suốt một ngàn viên Tiểu Nguyên Đan!

Khương Sơn cố nén cơn giận muốn chửi người, tuy trong lòng đang rỉ máu nhưng vẫn trầm giọng ra lệnh cho hạ nhân bên cạnh: “Đưa cho hắn!”

“Cái gì?” Khương Hà chấn động, vội vàng ngăn lại: “Đại ca, sao có thể thực sự đưa cho bọn họ?”

Đó là một ngàn viên Tiểu Nguyên Đan, tương đương với hạn mức hai năm của Đại phòng và Tam phòng cộng lại!

Đem một số lượng lớn Tiểu Nguyên Đan như vậy cho Nhị phòng, Đại phòng và Tam phòng sẽ tổn thất nguyên khí nặng nề!

“Im miệng!” Sắc mặt Khương Sơn âm trầm, “Đưa là được, đừng làm lỡ chính sự tiếp theo!”

Khương Hà nghe vậy, chỉ đành không tình nguyện ngậm miệng.

Dường như “chính sự” mà Khương Sơn nói tới, đối với hai người bọn họ mà nói cực kỳ quan trọng.

Cách đó không xa, Tô Trần thu hết đối thoại của hai người vào tai, thần sắc vẫn nhàn nhạt, không chút dao động.

Rất nhanh, hạ nhân của Khương Sơn chạy về bẩm báo: “Đại lão gia, trong kho không đủ một ngàn viên Tiểu Nguyên Đan.”

Khương Sơn nhìn về phía Tô Trần: “Ngươi cũng nghe thấy rồi đấy, muốn gom đủ một ngàn viên Tiểu Nguyên Đan có chút khó khăn, thế nào cũng phải đợi một thời gian.”

“Ba ngày!” Tô Trần nói.

Khương Sơn nghiến răng, nhưng vì không muốn làm lỡ chính sự, hắn đành nói: “Ba ngày thì ba ngày.”

Theo yêu cầu của Tô Trần, Khương Sơn viết ngay một tờ chứng từ, ghi rõ Đại phòng và Tam phòng sẽ gom đủ một ngàn viên Tiểu Nguyên Đan trong vòng 3 ngày và đưa đến Nhị phòng.

Có giấy trắng mực đen trong tay, không sợ Khương Sơn và Khương Hà nuốt lời.

Không thể không nói, tâm cơ của Khương Sơn vẫn rất sâu. Vừa rồi còn mặt mày xanh mét, đau như cắt, giờ đã nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường, như thể người thua một ngàn viên Tiểu Nguyên Đan không phải là hắn vậy.

Loại nhẫn nhịn này, đến cả Tô Trần cũng phải bội phục.

So với hắn, tâm cơ của Khương Hà rõ ràng không đủ dùng, vô cớ thua một ngàn viên Tiểu Nguyên Đan, vẻ bực dọc khó chịu đều hiện rõ trên mặt.

Tô Trần không thể không thừa nhận, nhìn vẻ mặt như ăn phải ruồi bọ của Khương Hà, vẫn là rất hả hê.

Bất quá, nghĩ đến “chính sự” mà Khương Sơn và Khương Hà sắp nói tới, trong lòng Tô Trần cũng có vài suy đoán.

Nhưng ở kiếp trước, chuyện này không xảy ra nhanh như vậy, phải sau một thời gian dài kể từ khi tộc hội kết thúc mới xảy ra.

Xem ra, đời này đã có vài biến hóa, có lẽ những biến hóa này cũng liên quan đến việc mình trọng sinh.

Có lẽ về sau, những sự kiện biến hóa sẽ ngày càng nhiều.

Khương Sơn hắng giọng, khuôn mặt đã khôi phục vẻ bình tĩnh, nói: “Tiếp theo, là chuyện thứ hai của tộc hội hôm nay!”

Nói đoạn, Khương Sơn dừng lại một chút, liếc nhìn Từ Nhân, ánh mắt lộ ra một tia âm lãnh khó phát hiện.

Nội tâm Từ Nhân chấn động, đột nhiên dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Nàng cũng không nói rõ được tại sao mình lại có cảm giác này, chẳng lẽ chuyện thứ hai Khương Sơn muốn nói lại liên quan đến mình?

“Nhị đệ muội à, Đình Nghi năm nay mười lăm, cũng là một đại cô nương rồi.” Khương Sơn không nói tiếp đó là chuyện gì, ngược lại nhìn như đang cùng Từ Nhân tán gẫu việc nhà.

Chỉ là, câu nói này lại khiến chuông cảnh báo trong lòng Từ Nhân vang dội, nàng đột nhiên ngẩng đầu, khó tin nhìn chằm chằm Khương Sơn.

Khương Sơn ha hả cười, như thể mâu thuẫn xung đột giữa hai bên vừa rồi không hề tồn tại, cực kỳ thân thiết nói: “Đình Nghi cũng đến tuổi đính hôn rồi, mấy ngày trước, ta cùng lão Tam đã định cho Đình Nghi một mối hôn sự, nhân dịp tộc hội lần này, vừa vặn nói với muội một tiếng.”

“Đính hôn? Đính hôn cho Đình Nghi?”

Từ Nhân vô cùng kinh ngạc, thốt lên hỏi: “Đối phương là ai?”

Khương Hà bên cạnh đã không thể chờ đợi được nữa, vội vàng chen vào: “Đối phương là Vương Thịnh của Vương gia! Ba ngày nữa Vương gia sẽ tới hạ sính lễ!”

Lời vừa dứt.

Choang!

Tiếng ly vỡ giòn tan đột ngột vang lên.

Là Khương Đình Nghi trong cơn kinh hãi tột độ, chén trà trong tay đã rơi xuống đất vỡ tan tành!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...