Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thiên Vực Đan Tôn – Chương 43

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Tô Trần nhún vai, thản nhiên nói: “Chúc mừng các ngươi, đoán đúng rồi. Nhưng không có phần thưởng, bởi vì tất cả các ngươi đều phải chết.”

Đối với những kẻ muốn lấy mạng mình, Tô Trần chưa bao giờ cần nói lý lẽ, bất luận đối phương là ai, có bối cảnh ra sao, đều đáng chết!

“Tiểu tử, ngươi không phải là bị thất tâm phong đấy chứ?”

“Dám ăn nói hồ đồ trước mặt thiếu chủ của chúng ta, ngươi chán sống rồi sao? Ngươi có biết thiếu chủ của chúng ta là tu vi gì không?”

Gã thanh niên được gọi là thiếu chủ đột nhiên cười cợt nhả, giơ tay ra hiệu cho đám thuộc hạ im lặng.

Sau đó, gã bước tới trước mặt Tô Trần, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt rồi khinh khỉnh nói: “Vừa rồi ngươi nói, muốn lấy mạng tất cả chúng ta?”

“Thiếu chủ, tên tiểu tử này chỉ đơn thuần là muốn tìm cái chết, để thuộc hạ thay ngài dạy dỗ hắn một trận.”

Gã thiếu chủ xua tay, ánh mắt đầy hứng thú nhìn chằm chằm Tô Trần, cười gằn: “Tiểu tử, bản thiếu chủ rất bội phục lá gan của ngươi. Người như ngươi, chết đi cũng thật đáng tiếc.”

“Chi bằng thế này, ngươi tỷ thí một trận với bản thiếu chủ. Nếu ngươi thắng, ta sẽ thả ngươi rời đi, thế nào?”

Nghe qua thì tưởng rằng thiếu chủ của Thiết Y Môn là kẻ nhân từ, muốn tha cho Tô Trần một mạng.

Nhưng ngẫm kỹ lại sẽ thấy, môn nhân của Thiết Y Môn kẻ nào cũng hung thần ác sát, vị thiếu chủ này sao có thể là thiện nam tín nữ? Mục đích của hắn chẳng qua chỉ là muốn nhân cơ hội đùa bỡn con mồi mà thôi.

Trò chơi này giống như việc săn đuổi con mồi, trước tiên cho nó hy vọng sống sót, sau đó từng chút một nghiền nát hy vọng ấy, cuối cùng thưởng thức cảnh con mồi giãy giụa trong tuyệt vọng. Khoái cảm đó, giết người đơn thuần sao có thể sánh bằng.

Khóe miệng Tô Trần nhếch lên một tia cười nhạo, nhìn chằm chằm thiếu chủ Thiết Y Môn, chậm rãi đáp: “Được thôi.”

“Ha ha, biết ngay là ngươi sẽ không từ chối mà.” Thiếu chủ Thiết Y Môn phất tay ra lệnh: “Dọn ra một khoảng trống cho chúng ta!”

Rất nhanh, đám người Thiết Y Môn lùi lại, nhường ra một khoảng đất trống cho Tô Trần và vị thiếu chủ kia.

Tô Trần cảm nhận rõ ràng có một ánh mắt vẫn luôn dán chặt lấy mình từ phía sau. Không cần quay đầu lại, hắn cũng biết đó là gã hộ vệ cường giả mặc hắc y của vị thiếu chủ kia.

Tuy nhiên, Tô Trần không hề bận tâm, chỉ nhàn nhạt nhìn đối phương: “Có thể bắt đầu chưa?”

“Bắt đầu đi!” Thiếu chủ Thiết Y Môn rút ra một chiếc roi da, nói: “À đúng rồi, quên nói cho ngươi biết, bản thiếu chủ họ Mã tên Huy. Ngươi nhớ cho kỹ, nếu lát nữa có chết thì cũng phải nhớ tên kẻ đã giết mình, đừng để làm một con quỷ hồ đồ!”

Dứt lời, Mã Huy vận chuyển chân khí, tu vi trong cơ thể bộc phát trong nháy mắt, Dẫn Khí Cảnh thập trọng!

“Tiểu tử, nếu muốn sống thì dùng hết toàn lực mà đấu với bản thiếu chủ đi!” Mã Huy nở nụ cười dữ tợn. Con mồi đã cắn câu, nếu đã chấp nhận tỷ thí, nghĩa là nó đã nhen nhóm hy vọng sống sót.

Mà việc hắn cần làm, chính là từng bước đập tan hy vọng ấy cho đến khi con mồi hoàn toàn tuyệt vọng. Cảm giác đó thật là sảng khoái!

“Ngân Xà Tiên Pháp!” Mã Huy vung cổ tay, chiếc roi da như con độc xà lao vút tới, tốc độ nhanh như chớp nhắm thẳng vào Tô Trần.

Nếu không có gì bất ngờ, chiếc roi này sẽ quất mạnh lên người Tô Trần, sau đó quấn chặt lấy khiến hắn không thể động đậy.

Đây là cách tra tấn mà Mã Huy thích nhất: trói chặt đối phương mà không lấy mạng, khiến kẻ đó vì muốn sống mà vùng vẫy kịch liệt, để hắn mặc sức thưởng thức dáng vẻ thảm hại ấy.

Chỉ là lần này, tình hình dường như có chút khác biệt.

Roi da vung ra, không hề có cảm giác như "cá gặp nước" như dự tính, ngược lại như đập trúng thứ gì đó cứng rắn rồi bị bật ngược trở lại.

Mã Huy nhìn lại, kinh ngạc thấy Tô Trần vẫn đứng đó, tay cầm trường kiếm. Rõ ràng, roi da của hắn vừa rồi đã bị thân kiếm đánh bật ra.

“Đáng giận! Vậy mà có thể ngăn cản tiên pháp của ta.”

Mã Huy cảm thấy cổ tay nóng rát đau nhói, đó là dư lực từ roi da bị phản chấn trở lại.

Nhưng điều khiến Mã Huy kinh hãi hơn cả là nội tâm hắn. Hắn vốn là võ giả Dẫn Khí Cảnh thập trọng, vậy mà Tô Trần có thể ngăn cản tiên pháp của hắn, chẳng lẽ Tô Trần cũng đạt tới Dẫn Khí Cảnh thập trọng?

Một võ giả mười lăm tuổi đã đạt Dẫn Khí Cảnh thập trọng?

Điều này quá mức kinh người, nếu không phải tận mắt chứng kiến, hắn tuyệt đối không tin!

Đang lúc kinh ngạc, hắn bỗng nghe giọng nói của Tô Trần truyền đến: “Bây giờ đến lượt ta hỏi ngươi, ngươi đấu với ta một trận, nếu ngươi thắng, ta sẽ tha cho ngươi một mạng, thế nào?”

Cái gì?

Mã Huy còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Tô Trần giơ cao trường kiếm, một đạo kiếm quang mãnh liệt, ẩn chứa uy năng vô biên chém thẳng xuống!

“Không ổn!”

Mã Huy hoảng hốt trong lòng, trực giác của một võ giả Dẫn Khí Cảnh thập trọng mách bảo rằng uy lực của kiếm này vượt xa những võ giả cùng cảnh giới khác!

“Trốn!” Đó là phản ứng đầu tiên trong đầu Mã Huy. Nhưng ở khoảng cách gần thế này, trốn đi đâu được?

Kiếm quang trắng xóa kia ngày càng gần, phóng đại trong tầm mắt, trở thành hình ảnh cuối cùng trong cuộc đời hắn.

“Thiếu chủ!”

Một bóng người lao tới, chính là gã hộ vệ hắc y!

Nhưng giờ phút này, hắn cứu viện đã không còn kịp nữa!

Phanh!

Thân hình Mã Huy đổ gục xuống đất, tạo thành một tiếng nổ lớn. Trên cổ hắn xuất hiện một vết cắt sâu hoắm, máu tươi trào ra xối xả.

Đôi mắt hắn vẫn tràn đầy vẻ không thể tin nổi, dường như không thể chấp nhận việc mình lại bị con mồi trong mắt mình giết chết.

“Tiểu tử, ngươi dám giết thiếu chủ của Thiết Y Môn chúng ta!”

Gã hộ vệ hắc y sững sờ một lúc lâu mới phản ứng lại. Tô Trần vậy mà dám giết thiếu chủ Thiết Y Môn, hoàn toàn không sợ kết thù huyết hải với tông môn!

Hơn nữa, lại còn ra tay ngay trước mặt hắn!

“Đáng giận!” Gã hộ vệ giận tím mặt, hành động của Tô Trần chẳng khác nào một cái tát thẳng vào mặt hắn.

Đúng lúc này, giọng nói bình thản của Tô Trần lại vang lên bên tai: “Ngươi cho rằng mình có thể thoát sao?”

“Cái gì?”

Gã hộ vệ giận đến cực điểm, nghe lời này, tên tiểu tử kia còn muốn giết cả mình?

“Tiểu tử, ta thừa nhận ngươi có chút bản lĩnh, nhưng muốn giết ta, ngươi còn kém xa!” Gã hộ vệ gầm lên, giải phóng toàn bộ tu vi trong cơ thể!

Tu vi này, rõ ràng đã là Dẫn Khí Cảnh thập trọng đỉnh phong!

Chỉ thiếu một bước nữa là có thể đột phá tới Ngưng Nguyên Cảnh, trở thành cao thủ chân chính!

Gã hộ vệ thét dài, chân khí trong song chưởng bạo phát. Đôi bàn tay phàm thai ấy với tốc độ mắt thường có thể thấy được đã dần phủ lên một tầng lưu quang màu thiết, tựa như đôi tay được đúc từ đồng thiết, uy lực kinh người.

“Tiểu tử, hôm nay ngươi giết thiếu chủ Thiết Y Môn, ta sẽ bắt ngươi nợ máu trả bằng máu!”

Tiếng gã hộ vệ còn văng vẳng trong không trung, người đã áp sát Tô Trần trong khoảng cách một mét.

“Quy Nguyên Thiết Chưởng!”

Song chưởng tung ra, không khí xung quanh chấn động dữ dội, phát ra những tiếng nổ chói tai.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...