Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thiên Vực Đan Tôn – Chương 84

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

“Ngày mai chính là ngày thăng cấp của Luyện Đan Hiệp Hội.”

Tô Trần thở nhẹ một hơi, chuẩn bị về phòng ngủ một giấc thật ngon.

Đúng lúc này, một gã sai vặt của Ngũ Bảo Đường cầm một phong thư đi tới: “Tô công tử, trong thời gian ngươi bế quan tu luyện, biểu muội của ngươi có đến tìm ngươi, nhưng biết ngươi đang tu luyện nên đã rời đi, có để lại một phong thư.”

“Biểu muội từng tới?”

Tô Trần thuận tay nhận lấy lá thư kia mở ra, chỉ thấy trên thư là nét chữ của Khương Đình Nghi, viết vài dòng ngắn ngủi, nói mình đã lên đường đi Thiên Cương Học Viện, nếu có thể, xin Tô Trần hãy thay nàng chiếu cố mẫu thân một hai.

Ngoài ra, còn đặc biệt ghi chú rõ, chờ đến ngày nàng trở thành cường giả thực sự, sẽ lại cùng Tô Trần gặp nhau.

Tô Trần lắc lắc đầu, nhìn nét chữ trên thư, chữ như người, lộ ra một cỗ quật cường đặc trưng của Khương Đình Nghi.

“Cứ tùy nàng đi vậy.”

Tô Trần cũng không lo lắng cho Khương Đình Nghi, Thiên Cương Học Viện là một nơi vô cùng thích hợp với nàng, đợi nàng đột phá Ngưng Nguyên Cảnh, ngưng tụ ra Âm Dương song Chân Nguyên Hạch, nhất định sẽ được Thiên Cương Học Viện chú ý và bồi dưỡng, tiền đồ vô lượng.

Hơn nữa, nếu Khương Đình Nghi đi Đế Đô, vậy thì sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ gặp lại, mà ngày đó có lẽ sẽ không quá xa.

……

Sáng sớm hôm sau, Tô Trần tỉnh dậy từ giấc ngủ sâu, tinh thần sảng khoái.

Hắn ra khỏi phòng, đi tới cổng lớn Ngũ Bảo Đường.

Mà lúc này trước đại môn Ngũ Bảo Đường, đã đỗ một chiếc xe ngựa có tiêu chí của Luyện Đan Hiệp Hội, bên cạnh xe ngựa có một phu xe đang đứng.

Phu xe kia vừa thấy Tô Trần, liền cung kính tiến lên hành lễ: “Tô công tử, xin mời lên xe!”

Tô Trần lên xe ngựa, khóe mắt liếc thấy ở đầu hẻm xa xa có một bóng người chợt lóe lên rồi biến mất.

Tô Trần cười lạnh trong lòng, biết đây có lẽ là người do Diệp gia phái tới giám sát nơi này, muốn nhân lúc hắn rời khỏi Ngũ Bảo Đường để động thủ. Đáng tiếc bọn họ phải thất vọng rồi, Luyện Đan Hiệp Hội phái xe ngựa tới đón hắn, cho bọn họ thêm một trăm lá gan cũng không dám động vào xe ngựa của Luyện Đan Hiệp Hội.

Ngồi trên xe ngựa, Tô Trần phát hiện chiếc xe ngựa này bề ngoài trông có vẻ khiêm tốn, nhưng bên trong thùng xe trang trí lại vô cùng tinh mỹ, hơn nữa ngựa kéo xe cũng là loại thiên lý mã thần tuấn, chạy nhanh như đi trên đất bằng, một cỗ xe ngựa như vậy trên thị trường cũng có giá trị xa xỉ.

Hắn không khỏi thầm cảm thán, kiếp trước khi ở Vân Uyên Đế Quốc hắn không hiểu rõ những thứ này, hiện tại sống lại một đời, lúc này mới ý thức được, nguyên lai ở Vân Uyên Đế Quốc, ngành nghề Luyện Đan Sư lại giàu đến chảy mỡ như thế.

Xe ngựa đến Luyện Đan Hiệp Hội, Mạc đại sư đã chờ sẵn ở cửa, vừa nhìn thấy Tô Trần, niềm vui mừng lập tức hiện rõ trên nét mặt.

“Tô tiểu hữu, mời đi bên này.”

Mạc đại sư dẫn Tô Trần đi vào trong Luyện Đan Hiệp Hội, vừa đi vừa nói: “Tô tiểu hữu, về ngày thăng cấp hôm nay, có chút chuyện muốn nói trước với ngươi một chút.”

“Chuyện gì thế?”

Tô Trần thấy sắc mặt Mạc đại sư dường như không được tốt lắm, liền hỏi.

“Ngày thăng cấp hôm nay, có vài người của Luyện Đan Tổng Hội An Dương Thành tới.” Mạc đại sư nói.

“Ừm, chuyện đó rất bình thường mà.” Tô Trần gật đầu, sắc mặt không hề thay đổi. Nếu là ngày thăng cấp của Luyện Đan Hiệp Hội Thanh Hà Thành, tất nhiên sẽ có người của Luyện Đan Hiệp Hội cấp trên tới đảm nhận vai trò giám khảo xét duyệt, hắn cũng đã dự liệu được điều này.

“Haiz……”

Mạc đại sư cười khổ lắc đầu, nói: “Lão hủ muốn nói không phải chuyện này, mà là một chuyện khác. Vài tháng trước, Tôn Huyền gia hỏa kia thấy ta lo lắng sốt ruột vì chuyện thăng cấp của Luyện Đan Hiệp Hội Thanh Hà Thành, hắn liền tự tiện làm chủ, giúp ta mời một vị Nhị phẩm Luyện Đan Sư của Hoàng Thạch Thành, nói là có thể để vị đó tạm thời đứng tên dưới danh nghĩa Luyện Đan Hiệp Hội Thanh Hà Thành, giúp đỡ luyện chế nhị phẩm đan dược vào ngày thăng cấp.”

“Chuyện này lão hủ từ đầu đến cuối đều không hề hay biết, mãi đến mấy ngày trước Tôn Huyền mới nói cho ta.” Mạc đại sư cười khổ nói, “Vị Nhị phẩm Luyện Đan Sư của Hoàng Thạch Thành kia danh khí rất lớn, ta cũng không dám bảo hắn đừng tới, sợ đắc tội với hắn.”

“Tô tiểu hữu, ngươi nói xem chuyện này phải làm sao mới tốt?”

“Thì ra là thế.”

Tô Trần cũng không thấy đây là chuyện gì to tát: “Không sao, vậy cứ để vị Nhị phẩm Luyện Đan Sư của Hoàng Thạch Thành kia ra tay luyện chế là được. Chỉ là Bàn Long Thảo vẫn phải thuộc về ta.”

Mạc đại sư vội vàng nói: “Đây là đương nhiên, Bàn Long Thảo là thứ chúng ta đã nói trước, lão hủ sao có thể nuốt lời?”

Tô Trần cười nói: “Vậy thì không vấn đề gì.”

Dù sao mục đích của hắn từ đầu đến cuối chỉ có Bàn Long Thảo, có người nguyện ý luyện chế thay hắn, giúp hắn tiết kiệm công sức, hắn còn cầu mà không được.

Mạc đại sư thấy Tô Trần không có chút cảm xúc bài xích nào, lúc này mới an tâm. Hắn biết thiên tài đều có ngạo khí của riêng mình, chỉ sợ Tô Trần biết hôm nay còn có luyện đan sư khác tới giúp Luyện Đan Hiệp Hội Thanh Hà Thành thì sẽ không vui, hiện tại thấy Tô Trần không bài xích liền yên lòng.

Hai người đi qua đại sảnh Luyện Đan Hiệp Hội, lên lầu, đi vào một phòng hội nghị lớn ở tầng cao nhất.

Giữa phòng hội nghị lớn là một chiếc bàn hình chữ nhật, xung quanh bàn lúc này đã có bốn năm người đang ngồi. Khi Tô Trần và Mạc đại sư đi vào, vừa vặn nghe thấy mấy người này đang trò chuyện.

Trong đó, một lão giả khoảng năm mươi tuổi mặc trường bào thêu hình ngọn lửa đầy mặt không vui, nói: “Mạc đại sư nói đi đón một người, thế mà đã nửa ngày rồi vẫn chưa lên, sao lại lề mề chậm chạp như thế?”

Một trung niên nhân khác trước ngực có đeo hai huy chương màu vàng thì cười nói: “Có thể là người còn chưa tới, Uông đại sư bớt giận, chắc là một lát nữa sẽ tới thôi.”

Lão giả mặc trường bào ngọn lửa được xưng là Uông đại sư kia oán giận nói: “Đám người Thanh Hà Thành này cũng thật vô lễ, nói là mời lão phu tới giúp đỡ luyện chế nhị phẩm đan dược vào ngày thăng cấp, kết quả lại còn mời thêm người khác tới giúp, thế này là có ý gì, là đang hoài nghi năng lực của lão phu sao?”

Trung niên nhân đeo hai huy chương màu vàng nói: “Sao có thể chứ, năng lực của Uông đại sư không ai hoài nghi cả, hôm nay dù không có người khác giúp đỡ, bằng năng lực của Uông đại sư, luyện chế ra nhị phẩm đan dược cũng không phải là việc gì khó khăn.”

Đúng lúc này, cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy ra.

Mạc đại sư cùng Tô Trần đi vào, ánh mắt trong phòng họp tức khắc tập trung lên người hai người.

“Ủy, Mạc huynh, ngươi không phải nói xuống lầu đón một người sao? Người đâu rồi?” Một người trong đó hỏi.

“Đúng vậy, Mạc huynh, ngươi không phải nói mời một vị đại sư có tạo nghệ luyện đan cực kỳ cao minh tới giúp đỡ luyện chế nhị phẩm đan dược sao?” Một người khác cũng hỏi, ánh mắt tìm kiếm phía sau lưng Mạc đại sư, “Người đó đâu rồi?”

“Không lẽ là không tới chứ? Thế thì tiếc quá, người được Mạc huynh tôn sùng là đại sư, ở phương diện luyện đan chắc chắn có chỗ cực kỳ hơn người, ta còn muốn kết giao một chút đây.”

Mạc đại sư cười thầm, nhẹ nhàng đẩy Tô Trần bên cạnh lên phía trước, nói: “Các vị, trịnh trọng giới thiệu với các ngươi, vị này chính là vị đại sư mà lão phu đã nói với các ngươi, Tô Trần Tô công tử!”

“Cái gì?”

“Mạc huynh, ngươi không phải đang đùa giỡn chúng ta đấy chứ?”

Mọi người trong phòng họp đều lộ ra vẻ mặt hoang đường và kinh ngạc, đồng thời rốt cuộc cũng bắt đầu tỉ mỉ đánh giá Tô Trần đứng bên cạnh Mạc đại sư. “Ngày mai chính là ngày thăng cấp của Luyện Đan Hiệp Hội.”

Tô Trần thở nhẹ một hơi, chuẩn bị về phòng ngủ một giấc thật ngon.

Đúng lúc này, một gã sai vặt của Ngũ Bảo Đường cầm một phong thư đi tới: “Tô công tử, trong thời gian ngươi bế quan tu luyện, biểu muội của ngươi có đến tìm ngươi, nhưng biết ngươi đang tu luyện nên đã rời đi, có để lại một phong thư.”

“Biểu muội từng tới?”

Tô Trần thuận tay nhận lấy lá thư kia mở ra, chỉ thấy trên thư là nét chữ của Khương Đình Nghi, viết vài dòng ngắn ngủi, nói mình đã lên đường đi Thiên Cương Học Viện, nếu có thể, xin Tô Trần hãy thay nàng chiếu cố mẫu thân một hai.

Ngoài ra, còn đặc biệt ghi chú rõ, chờ đến ngày nàng trở thành cường giả thực sự, sẽ lại cùng Tô Trần gặp nhau.

Tô Trần lắc lắc đầu, nhìn nét chữ trên thư, chữ như người, lộ ra một cỗ quật cường đặc trưng của Khương Đình Nghi.

“Cứ tùy nàng đi vậy.”

Tô Trần cũng không lo lắng cho Khương Đình Nghi, Thiên Cương Học Viện là một nơi vô cùng thích hợp với nàng, đợi nàng đột phá Ngưng Nguyên Cảnh, ngưng tụ ra Âm Dương song Chân Nguyên Hạch, nhất định sẽ được Thiên Cương Học Viện chú ý và bồi dưỡng, tiền đồ vô lượng.

Hơn nữa, nếu Khương Đình Nghi đi Đế Đô, vậy thì sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ gặp lại, mà ngày đó có lẽ sẽ không quá xa.

……

Sáng sớm hôm sau, Tô Trần tỉnh dậy từ giấc ngủ sâu, tinh thần sảng khoái.

Hắn ra khỏi phòng, đi tới cổng lớn Ngũ Bảo Đường.

Mà lúc này trước đại môn Ngũ Bảo Đường, đã đỗ một chiếc xe ngựa có tiêu chí của Luyện Đan Hiệp Hội, bên cạnh xe ngựa có một phu xe đang đứng.

Phu xe kia vừa thấy Tô Trần, liền cung kính tiến lên hành lễ: “Tô công tử, xin mời lên xe!”

Tô Trần lên xe ngựa, khóe mắt liếc thấy ở đầu hẻm xa xa có một bóng người chợt lóe lên rồi biến mất.

Tô Trần cười lạnh trong lòng, biết đây có lẽ là người do Diệp gia phái tới giám sát nơi này, muốn nhân lúc hắn rời khỏi Ngũ Bảo Đường để động thủ. Đáng tiếc bọn họ phải thất vọng rồi, Luyện Đan Hiệp Hội phái xe ngựa tới đón hắn, cho bọn họ thêm một trăm lá gan cũng không dám động vào xe ngựa của Luyện Đan Hiệp Hội.

Ngồi trên xe ngựa, Tô Trần phát hiện chiếc xe ngựa này bề ngoài trông có vẻ khiêm tốn, nhưng bên trong thùng xe trang trí lại vô cùng tinh mỹ, hơn nữa ngựa kéo xe cũng là loại thiên lý mã thần tuấn, chạy nhanh như đi trên đất bằng, một cỗ xe ngựa như vậy trên thị trường cũng có giá trị xa xỉ.

Hắn không khỏi thầm cảm thán, kiếp trước khi ở Vân Uyên Đế Quốc hắn không hiểu rõ những thứ này, hiện tại sống lại một đời, lúc này mới ý thức được, nguyên lai ở Vân Uyên Đế Quốc, ngành nghề Luyện Đan Sư lại giàu đến chảy mỡ như thế.

Xe ngựa đến Luyện Đan Hiệp Hội, Mạc đại sư đã chờ sẵn ở cửa, vừa nhìn thấy Tô Trần, niềm vui mừng lập tức hiện rõ trên nét mặt.

“Tô tiểu hữu, mời đi bên này.”

Mạc đại sư dẫn Tô Trần đi vào trong Luyện Đan Hiệp Hội, vừa đi vừa nói: “Tô tiểu hữu, về ngày thăng cấp hôm nay, có chút chuyện muốn nói trước với ngươi một chút.”

“Chuyện gì thế?”

Tô Trần thấy sắc mặt Mạc đại sư dường như không được tốt lắm, liền hỏi.

“Ngày thăng cấp hôm nay, có vài người của Luyện Đan Tổng Hội An Dương Thành tới.” Mạc đại sư nói.

“Ừm, chuyện đó rất bình thường mà.” Tô Trần gật đầu, sắc mặt không hề thay đổi. Nếu là ngày thăng cấp của Luyện Đan Hiệp Hội Thanh Hà Thành, tất nhiên sẽ có người của Luyện Đan Hiệp Hội cấp trên tới đảm nhận vai trò giám khảo xét duyệt, hắn cũng đã dự liệu được điều này.

“Haiz……”

Mạc đại sư cười khổ lắc đầu, nói: “Lão hủ muốn nói không phải chuyện này, mà là một chuyện khác. Vài tháng trước, Tôn Huyền gia hỏa kia thấy ta lo lắng sốt ruột vì chuyện thăng cấp của Luyện Đan Hiệp Hội Thanh Hà Thành, hắn liền tự tiện làm chủ, giúp ta mời một vị Nhị phẩm Luyện Đan Sư của Hoàng Thạch Thành, nói là có thể để vị đó tạm thời đứng tên dưới danh nghĩa Luyện Đan Hiệp Hội Thanh Hà Thành, giúp đỡ luyện chế nhị phẩm đan dược vào ngày thăng cấp.”

“Chuyện này lão hủ từ đầu đến cuối đều không hề hay biết, mãi đến mấy ngày trước Tôn Huyền mới nói cho ta.” Mạc đại sư cười khổ nói, “Vị Nhị phẩm Luyện Đan Sư của Hoàng Thạch Thành kia danh khí rất lớn, ta cũng không dám bảo hắn đừng tới, sợ đắc tội với hắn.”

“Tô tiểu hữu, ngươi nói xem chuyện này phải làm sao mới tốt?”

“Thì ra là thế.”

Tô Trần cũng không thấy đây là chuyện gì to tát: “Không sao, vậy cứ để vị Nhị phẩm Luyện Đan Sư của Hoàng Thạch Thành kia ra tay luyện chế là được. Chỉ là Bàn Long Thảo vẫn phải thuộc về ta.”

Mạc đại sư vội vàng nói: “Đây là đương nhiên, Bàn Long Thảo là thứ chúng ta đã nói trước, lão hủ sao có thể nuốt lời?”

Tô Trần cười nói: “Vậy thì không vấn đề gì.”

Dù sao mục đích của hắn từ đầu đến cuối chỉ có Bàn Long Thảo, có người nguyện ý luyện chế thay hắn, giúp hắn tiết kiệm công sức, hắn còn cầu mà không được.

Mạc đại sư thấy Tô Trần không có chút cảm xúc bài xích nào, lúc này mới an tâm. Hắn biết thiên tài đều có ngạo khí của riêng mình, chỉ sợ Tô Trần biết hôm nay còn có luyện đan sư khác tới giúp Luyện Đan Hiệp Hội Thanh Hà Thành thì sẽ không vui, hiện tại thấy Tô Trần không bài xích liền yên lòng.

Hai người đi qua đại sảnh Luyện Đan Hiệp Hội, lên lầu, đi vào một phòng hội nghị lớn ở tầng cao nhất.

Giữa phòng hội nghị lớn là một chiếc bàn hình chữ nhật, xung quanh bàn lúc này đã có bốn năm người đang ngồi. Khi Tô Trần và Mạc đại sư đi vào, vừa vặn nghe thấy mấy người này đang trò chuyện.

Trong đó, một lão giả khoảng năm mươi tuổi mặc trường bào thêu hình ngọn lửa đầy mặt không vui, nói: “Mạc đại sư nói đi đón một người, thế mà đã nửa ngày rồi vẫn chưa lên, sao lại lề mề chậm chạp như thế?”

Một trung niên nhân khác trước ngực có đeo hai huy chương màu vàng thì cười nói: “Có thể là người còn chưa tới, Uông đại sư bớt giận, chắc là một lát nữa sẽ tới thôi.”

Lão giả mặc trường bào ngọn lửa được xưng là Uông đại sư kia oán giận nói: “Đám người Thanh Hà Thành này cũng thật vô lễ, nói là mời lão phu tới giúp đỡ luyện chế nhị phẩm đan dược vào ngày thăng cấp, kết quả lại còn mời thêm người khác tới giúp, thế này là có ý gì, là đang hoài nghi năng lực của lão phu sao?”

Trung niên nhân đeo hai huy chương màu vàng nói: “Sao có thể chứ, năng lực của Uông đại sư không ai hoài nghi cả, hôm nay dù không có người khác giúp đỡ, bằng năng lực của Uông đại sư, luyện chế ra nhị phẩm đan dược cũng không phải là việc gì khó khăn.”

Đúng lúc này, cửa phòng họp đột nhiên bị đẩy ra.

Mạc đại sư cùng Tô Trần đi vào, ánh mắt trong phòng họp tức khắc tập trung lên người hai người.

“Ủy, Mạc huynh, ngươi không phải nói xuống lầu đón một người sao? Người đâu rồi?” Một người trong đó hỏi.

“Đúng vậy, Mạc huynh, ngươi không phải nói mời một vị đại sư có tạo nghệ luyện đan cực kỳ cao minh tới giúp đỡ luyện chế nhị phẩm đan dược?” Một người khác cũng hỏi, ánh mắt tìm kiếm phía sau lưng Mạc đại sư, “Người đó đâu rồi?”

“Không lẽ là không tới chứ? Thế thì tiếc quá, người được Mạc huynh tôn sùng là đại sư, ở phương diện luyện đan chắc chắn có chỗ cực kỳ hơn người, ta còn muốn kết giao một chút đây.”

Mạc đại sư cười thầm, nhẹ nhàng đẩy Tô Trần bên cạnh lên phía trước, nói: “Các vị, trịnh trọng giới thiệu với các ngươi, vị này chính là vị đại sư mà lão phu đã nói với các ngươi, Tô Trần Tô công tử!”

“Cái gì?”

“Mạc huynh, ngươi không phải đang đùa giỡn chúng ta đấy chứ?”

Mọi người trong phòng họp đều lộ ra vẻ mặt hoang đường và kinh ngạc, đồng thời rốt cuộc cũng bắt đầu tỉ mỉ đánh giá Tô Trần đứng bên cạnh Mạc đại sư.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...