Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Đấu đan khác với luyện đan thông thường, đòi hỏi người luyện phải tự tay lựa chọn dược liệu.
Trước mặt mỗi người đều là một đống lớn các loại tài liệu, có thứ dùng được, có thứ lại vô dụng. Hai bên cần phải trong thời gian ngắn nhất, chọn lựa ra những dược liệu cần thiết để luyện chế Tử Tinh Đan.
Tiếp theo đó là các bước: làm nóng lò, bỏ dược liệu, tinh luyện, dung hợp, ngưng đan.
Uông đại sư cẩn thận thực hiện từng bước một, trên trán đã lấm tấm mồ hôi.
Khi hoàn thành bước dung hợp, Uông đại sư mới thở phào một hơi dài. Lần luyện đan này hắn phát huy khá tốt, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, lát nữa chắc chắn sẽ ngưng đan thành công.
Tranh thủ lúc chờ đợi ngưng đan, Uông đại sư quay đầu nhìn về phía Tô Trần, muốn xem thử đối phương đã luyện đến bước nào.
Kết quả, cảnh tượng trước mắt khiến Uông đại sư sững sờ tại chỗ. Chỉ thấy Tô Trần đang ung dung tự tại ngồi bên đan lô, đống dược liệu vẫn còn nguyên vẹn đặt bên cạnh, còn bản thân hắn thì hai mắt khép hờ, dường như đang nhập định.
Tô Trần vậy mà vẫn chưa bắt đầu luyện đan!
Uông đại sư vừa kinh ngạc vừa tức giận, Tô Trần có ý gì đây? Khinh thường hắn sao?
Hay là, Tô Trần biết chắc không thắng được mình nên dứt khoát từ bỏ?
Ba vị trọng tài bên ngoài cũng nhìn nhau, hành động của Tô Trần khiến họ không hiểu mô tê gì. Nếu cảm thấy không thắng nổi thì ngay từ đầu đã không cần nhận lời đấu đan. Đã đồng ý rồi mà lại ngồi đó ngẩn người là ý làm sao?
Một canh giờ, nay đã trôi qua gần một nửa, nếu không nhanh chóng bắt tay vào luyện chế thì thật sự không kịp nữa rồi. Tử Tinh Đan không giống như Trừng Lộ Đan vừa rồi, luyện chế cực kỳ tốn thời gian.
Thế nhưng, mặc kệ mọi người xung quanh biểu cảm ra sao, Tô Trần vẫn khép hờ đôi mắt, như thể ngăn cách với thế nhân, đã hoàn toàn tiến vào tiết tấu của riêng mình.
Mãi cho đến khi nửa canh giờ đã trôi qua, Tô Trần lúc này mới thản nhiên mở bừng đôi mắt.
Tuy rằng hắn hiện tại đã trở về thời thiếu niên, nhưng dù sao kiếp trước cũng từng là Trần Đan Đế uy chấn Đan Vực. Hạ mình đấu đan với một nhị phẩm Luyện Đan Sư đã coi như là bắt nạt người khác rồi, nếu để đám lão quỷ kiếp trước biết hắn đi đấu đan với nhị phẩm Luyện Đan Sư, chắc chắn sẽ cười nhạo hắn bắt nạt trẻ lên ba.
Cho nên, nửa canh giờ vừa rồi coi như hắn nhường Uông đại sư, tiếp theo đây mới là lúc phân tài cao thấp.
Sau khi mở mắt, thần thái Tô Trần lập tức thay đổi, toát ra khí độ của một bậc đại tông sư. Hắn khởi động cơ quan ngọn lửa dưới đan lô, sử dụng pháp quyết khống hỏa để làm nóng lò.
Tiếp đó, Tô Trần vươn tay, quét sạch toàn bộ đống dược liệu bên cạnh vào trong đan lô.
Xoẹt!
Âm thanh dược liệu đổ vào đan lô khiến đám người trọng tài sửng sốt. Đây không phải luyện đan bình thường mà là đấu đan, trong đống tài liệu đó có rất nhiều thứ không dùng đến để luyện Tử Tinh Đan, Tô Trần định làm gì đây?
Trong đám người, chỉ có Lão sư là vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ông tin rằng Tô Trần tuyệt đối sẽ không làm việc gì mà không nắm chắc.
Phanh! Phanh! Phanh!
Tô Trần thong dong vừa khống hỏa, vừa dùng tay còn lại vỗ nhịp lên thân đan lô. Mỗi lần bàn tay hắn vỗ xuống, từ trong đan lô lại bay ra một gốc dược liệu. Mọi người nhìn kỹ mới phát hiện, đó chính là những dược liệu không cần thiết để luyện Tử Tinh Đan.
Tô Trần vậy mà lại chọn lọc dược liệu ngay trong lúc đang luyện đan!
Phương thức luyện chế này họ chưa từng nghe thấy bao giờ, mấu chốt là cần phải có khả năng khống chế tinh diệu đến mức nào mới có thể làm được điều đó?
Tinh luyện, dung hợp... Tô Trần nhanh chóng thực hiện các bước tiếp theo. Động tác của hắn vẫn như lúc luyện Trừng Lộ Đan, thoạt nhìn thì hỗn loạn không theo quy tắc, nhưng nếu nhìn kỹ lại thấy vô cùng cổ quái mà huyền diệu.
Ba vị trọng tài và Lão sư đều là những người tinh thông đan đạo, bất tri bất giác, ánh mắt họ đều bị thủ pháp của Tô Trần thu hút, xem đến mức say sưa.
Uông đại sư thấy cảnh này thì cực kỳ bực bội. Sao có thể như vậy được? Rõ ràng tiểu tử kia đang luyện bừa, tại sao ba vị trọng tài và Lão sư đều xem đến say sưa như thế!
Trong lòng nghẹn một hơi, Uông đại sư thầm thề, nhất định phải luyện chế Tử Tinh Đan đến mức hoàn mỹ nhất, để vả mặt Tô Trần và mấy kẻ kia.
Tập trung sự chú ý trở lại vào đan dược của mình, Uông đại sư bắt đầu bước cuối cùng: ngưng đan.
Vì đang muốn chứng tỏ bản thân, lần này hắn phát huy cực kỳ xuất sắc, trong đan lô rất nhanh đã vang lên tiếng phôi đan lăn "lộc cộc lộc cộc".
Uông đại sư lau mồ hôi trên trán, thầm nghĩ tốt quá, lần này mình phát huy rất ổn, luyện chế thành công là cái chắc, không chừng thành đan còn đạt đến thập tinh!
Một lát sau, Uông đại sư hô lớn: "Đan thành!"
Hắn mở nắp đan lô, cẩn thận lấy thành đan ra, trên mặt lập tức lộ vẻ tươi cười: "Thập tinh Tử Tinh Đan!"
Với tiêu chuẩn của một nhị phẩm Luyện Đan Sư, có thể luyện ra thập tinh Tử Tinh Đan đã là một việc đáng tự hào. Hôm nay, hắn thắng chắc rồi!
Uông đại sư vui vẻ bỏ thập tinh Tử Tinh Đan vào bình sứ nhỏ, rồi quay sang chú ý tình hình của Tô Trần.
Lúc này, bước dung hợp của Tô Trần vừa mới kết thúc, chuẩn bị bắt đầu bước cuối cùng: ngưng đan.
Thế nhưng, mấu chốt là thời gian chỉ còn lại đúng một phần tư nén hương.
Chỉ dùng một phần tư nén hương để ngưng đan sao?
Uông đại sư thầm cười nhạo, đối với nhị phẩm Luyện Đan Sư mà nói, đây là điều không thể nào xảy ra. Ngay cả tam phẩm Luyện Đan Sư cũng rất khó hoàn thành việc ngưng đan cho một loại đan dược phức tạp như Tử Tinh Đan trong thời gian ngắn ngủi như vậy.
Còn nếu bảo Tô Trần là tam phẩm Luyện Đan Sư, Uông đại sư tuyệt đối không tin, toàn bộ An Dương quận đếm trên đầu ngón tay cũng không có mấy người.
Ba vị trọng tài cũng âm thầm lắc đầu. Tuy rằng từ nãy đến giờ, Tô Trần đã mang đến cho họ quá nhiều bất ngờ, nhưng bảo rằng chỉ trong một phần tư nén hương mà ngưng đan thành công thì tuyệt đối không thể.
"Đáng tiếc, nếu không hoàn thành trong thời gian quy định thì coi như thất bại. Nhưng ta nghĩ chúng ta có thể cho Tô đại sư thêm chút thời gian sau khi hết hạn để hoàn thiện đan dược, nếu không thì thật quá đáng tiếc."
Một vị trọng tài lên tiếng, thậm chí chính ông cũng không nhận ra mình đã đổi cách gọi Tô Trần thành Tô đại sư từ lúc nào.
Tuy rằng lần này Tô Trần khó mà hoàn thành ngưng đan, nhưng đó là do hắn tự lãng phí nửa canh giờ lúc đầu, chứ không phải do thực lực luyện đan của hắn kém. Vì vậy, trong thâm tâm ba vị trọng tài vẫn công nhận thực lực của Tô Trần.
Lão sư lại nói: "Đừng vội, thời hạn vẫn chưa kết thúc, cứ xem tiếp đã."
Ba vị trọng tài lắc đầu, họ hiểu sự coi trọng của Lão sư dành cho Tô Trần, nhưng trong mắt họ, Tô Trần không thể nào hoàn thành ngưng đan trong thời gian ngắn như vậy.
Đúng vào khoảnh khắc này.
Chỉ nghe Tô Trần đứng bên đan lô, nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ.
"Minh nguyệt trong biển!"
Tiếng vừa dứt, hai tay Tô Trần đặt lên vách đan lô, lòng bàn tay phóng ra từng sợi chân nguyên, không ngừng đánh vào vách đan lô theo một tiết tấu kỳ lạ.
Dưới sự tác động đó, nắp đan lô đột nhiên bay vút lên cao, từ bên trong ầm ầm lao ra một đạo hỏa diễm màu xanh lơ, tựa như một cột sáng màu xanh vọt thẳng lên trời, đẩy nắp đan lô đập mạnh vào trần nhà.
Cảnh tượng kỳ dị này lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người tại hiện trường!
Bạn thấy sao?