Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 3: Thiên Tinh Linh Tủy
Tiểu thuyết: Thiên Vực Thương Khung - Tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ. Cập nhật lúc: 2014-12-07 00:01:41 - Số lượng từ: 3058.
Nguyên chủ nhân của thân thể này quả là một kẻ hiếm thấy, hắn... nhìn cái bộ dạng bà ngoại không thương, cậu không yêu này, trời nóng bức mà vẫn đội mũ, sống sờ sờ chính là một kẻ làm nghệ thuật sắp đặt, trên mặt còn lộ ra vẻ dương dương đắc ý, tự cho là phong lưu.
"Đi thôi, đi thôi! Tối qua trước khi đi, ta đã hạ chút thuốc vào rượu của Tả Vô Kị, hôm nay nói thế nào cũng phải đến xem trò vui!" Lan Lãng Lãng nháy mắt ra hiệu, cười ha hả: "Tên hỗn trướng này luôn đối đầu với chúng ta, thực sự cực kỳ đáng ghét. Nhưng từ sau khi hắn thua sạch chiếc Huyền Ngọc Như Ý của cha hắn, liền bị cấm túc đến tận bây giờ. Nay khó khăn lắm mới ra ngoài được, bổn công tử sao có thể bỏ lỡ cơ hội tốt thế này..."
"Không đi... Ồ? Cái này thì có thể." Diệp Tiếu vốn đang đau đầu vì độc tố trong cơ thể khó mà giải trừ, nào có hứng thú đi ra ngoài lêu lổng cùng tên này? Nhưng nghe hắn nói vậy, tinh thần lập tức tỉnh táo. Trong ký ức, tối hôm qua mấy gã công tử bột cùng uống rượu, hình như có cả tên Tả Vô Kị này, chất độc kia chưa biết chừng là do hắn hạ cũng nên.
Vị Tả Vô Kị này, theo ấn tượng của hắn, cũng là một kẻ kỳ lạ. Tuy cùng Diệp Tiếu và Lan Lãng Lãng được xếp vào hàng 'Kinh thành Tam thiếu', nhưng từ trước đến nay hắn luôn bất hòa với cả hai, cứ gặp mặt là cãi vã, khó lòng hòa thuận.
Cái gọi là Kinh thành Tam thiếu, đương nhiên là một danh xưng mang nghĩa xấu.
Có thơ rằng: "Kinh thành Tam thiếu, thật sự là diệu; hưng nghiệp vô lực, phá gia tính cao; có vàng có bạc, cầm đi vui vẻ, không mặt không da, công tử bột chí cao. Trấn Bắc tướng quân, công tử tên Tiếu; tướng môn khuyển tử, một kẻ ngu ngốc. Trấn Nam trong phủ, sóng cuồng cuồn cuộn; đặt tên là Lãng, phá sản con sóng; tả tướng tài cao, công tử không cố kỵ, Huyền Ngọc Như Ý, làm đồ thế chấp; cầm cố nơi nào, ăn uống chơi gái, nhân vật bậc này, Tam thiếu cao nhất!"
Trong đó, chuyện 'Huyền Ngọc Như Ý' là do cách đây không lâu, Tả Vô Kị vì tiêu xài hoang phí mà lâm vào cảnh túng thiếu; dưới sự xúi giục của đám người, hắn đã mang chiếc Huyền Ngọc Như Ý của cha mình ra cầm cố. Chiếc Huyền Ngọc Như Ý kia tuy không phải hãn thế dị bảo, nhưng cũng là kỳ trân hiếm thấy, ít nhất đáng giá vạn lượng hoàng kim, vậy mà chỉ đổi được hơn một ngàn lượng bạc... Vì thế, Tả thiếu gia suýt chút nữa bị cha mình đánh chết tươi. Cũng vì vậy mà hắn được vinh danh là 'Đệ nhất phá gia chi tử của Thần Hoàng đế quốc'.
Ngoài danh hiệu phá gia đệ nhất, Tả đại thiếu gia còn nổi bật hơn cả Diệp Tiếu và Lan Lãng Lãng trong hàng ngũ 'Kinh thành Tam thiếu', trở thành kẻ đứng đầu trong đám phá gia chi tử, quả nhiên là dưới mắt không còn ai, ngạo thị quần luân.
Vật đáng giá vạn lượng hoàng kim chỉ đổi lấy một ngàn lượng bạc, hơn nữa chỉ trong hai ba ngày đã tiêu xài sạch bách... Kiểu tiêu xài và thủ đoạn phá gia này quả thực khiến người ta phải cạn lời.
"Đi!" Lan Lãng Lãng phấn khích đến mức mắt long lên sòng sọc, lôi kéo Diệp Tiếu, vội vàng đi ra cửa.
Hai đại công tử bột lên xe ngựa, dọc đường đi, Diệp Tiếu vẫn chưa thực sự thích ứng với cuộc sống công tử bột này, nhưng nhìn Lan Lãng Lãng thì thấy hắn cứ nhìn đông ngó tây, dương dương tự đắc, còn vén rèm xe lên, không ngừng nháy mắt với người qua đường, miệng huýt sáo vang dội, khiến các cô nương, tiểu tức phụ trên đường hoảng sợ chạy tán loạn.
Dọc đường đi, Diệp Tiếu bỗng nhiên có một cảm giác mơ hồ, trong lòng khẽ nhảy lên.
Đây chính là Linh Giác độc môn mà Diệp Tiếu kiếp trước đã dày công tôi luyện, chỉ cần có thiên tài địa bảo ở gần, dù không biết là vật gì, tâm trí hắn cũng sẽ tự động cảm ứng.
Chính nhờ loại Linh Giác kỳ lạ này, hắn đã thu hoạch được không biết bao nhiêu kỳ trân dị bảo. Tiếu Quân Chủ có thể cười tận anh hùng cũng nhờ vào dị năng này, chỉ là không ngờ sau khi trọng sinh, năng lực này vẫn còn đi theo, giúp cho cuộc đời sau này thêm nhiều trợ lực.
Trong lòng Diệp Tiếu đầy nghi hoặc: Nơi này chỉ là giới trần tục, có thể có vật gì tốt khiến cho vị Tiếu Quân Chủ tung hoành Thanh Vân Thiên Vực như hắn phải rung động đến mức này?
Thế nhưng càng đi về phía trước, cảm giác này lại càng rõ rệt.
Khi xe dừng lại, một cảm giác vi diệu như ở ngay trước mắt càng thêm chân thực.
Cho đến khi xuống xe nhìn lại, ba chữ vàng 'Tả Tướng Phủ' đang tỏa ánh hào quang lấp lánh!
Cảm giác kia, chính là truyền ra từ bên trong đó!
. . .
"Lan Lãng Lãng! Tên hỗn trướng nhà ngươi!" Tả Vô Kị chửi ầm lên: "Tối qua có phải ngươi hạ độc ta không? Mẹ kiếp, suýt chút nữa là giết chết lão tử rồi!"
Vừa nhìn thấy hai người, Tả Vô Kị liền bắt đầu lải nhải chửi bới.
Hiển nhiên, oán niệm của hắn đối với Diệp Tiếu và Lan Lãng Lãng đã sâu tận xương tủy, khó lòng phai mờ.
Bình thường đám người bọn họ đấu đá qua lại, bản thân hắn cũng từng nhiều lần ngáng chân Diệp Tiếu và Lan Lãng Lãng, chuyện đó vốn không tính là gì... Nhưng, sao ngươi có thể hạ độc ta chứ...
Hơn nữa, ba người vốn là Kinh thành Tam thiếu, sánh vai cùng nhau... Thế nhưng gần đây hắn lại trở thành kẻ không ra gì nhất, còn luôn bị bọn họ xúi giục... Tả Vô Kị bây giờ nhìn thấy hai người này liền hận đến nghiến răng.
Nhưng Diệp Tiếu hoàn toàn không để tâm đến thái độ của Tả đại công tử, toàn bộ tinh thần của hắn đều tập trung quan sát bên trong. Ánh mắt hắn dán chặt vào một chiếc bàn trà trong phòng khách Tả gia.
Trên mặt bàn có một cái đế bằng bạch ngọc; trên đế là một khối đá trắng óng ánh; bề mặt hòn đá thô ráp không ánh sáng, trông bình thường đến cực điểm; ngoài việc có tạo hình như một con chim đang vỗ cánh muốn bay ra, thì chẳng có gì đặc biệt!
Hiển nhiên, đây chỉ là một vật trang trí bình thường nhất của Tả gia! Chẳng ai coi nó là bảo vật gì cả.
Lan Lãng Lãng và Tả Vô Kị vẫn đang mắng qua chửi lại, bất diệc nhạc hồ, còn Diệp Tiếu thì dồn toàn bộ tinh lực để quan sát vật này.
Càng nhìn, tâm trí Diệp Tiếu càng trở nên kích động, khó lòng ức chế!
Chính là nó, không sai!
Thiên Tinh Linh Tủy!
Thật sự là bảo bối này!
Diệp Tiếu vạn vạn không ngờ rằng, lần đầu tiên mình đi dạo sau khi trọng sinh lại nhìn thấy một bảo bối như vậy!
Thiên Tinh Linh Tủy này chính là vật trong truyền thuyết, vạn năm mới có thể thành hình, sau đó mỗi ngàn năm cũng chỉ sinh trưởng thêm một tấc. Đừng nói là ở cái nơi cấp thấp này, ngay cả ở Thanh Vân Thiên Vực nơi Diệp Tiếu từng sống, nó cũng là thứ chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, chỉ tồn tại trong truyền thuyết!
Lúc trước ở Thanh Vân Thiên Vực, thứ này dù chỉ xuất hiện một chút cũng đủ khiến các thế lực lớn điên cuồng tranh đoạt, vì Thiên Tinh Linh Tủy mà không biết bao nhiêu mạng người đã phải bỏ lại!
Tại sao ở cái nơi giới trần tục kém xa Thanh Vân Thiên Vực này lại xuất hiện một khối lớn bằng đầu người như vậy? Lại còn bị tạo hình thành dáng chim vỗ cánh muốn bay?
Chuyện này... chẳng phải là phung phí của trời sao!
Tình huống này, bất kỳ ai ở Thanh Vân Thiên Vực nhìn thấy, sợ rằng đều sẽ đau lòng đến mức ngất đi!
Nếu kẻ đó mà có chút tính khí, tàn sát cả một tòa thành cũng là chuyện bình thường!
Ngay cả bản thân Tiếu Quân Chủ, đối mặt với Thiên Tinh Linh Tủy cũng không thể giữ bình tĩnh, chân tay bủn rủn tại chỗ.
Trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy như có một chiếc bánh nhân thịt khổng lồ từ trên trời rơi xuống ngay trước mặt mình.
Hiện tại, điều duy nhất hắn cần cân nhắc là làm sao để cắn một miếng, không cần nhiều, chỉ cần một miếng là đủ...
Thiên Tinh Linh Tủy này chắc hẳn đã được bao phủ bởi một lớp vật chất nào đó để che giấu diện mạo thật.
Còn nữa, dựa vào vị trí đặt của nó...
Xem ra ở Tả Tướng Phủ này, chẳng có ai thực sự coi nó là vật quý giá cả...
Chỉ cần có được thứ này... không, không cần tất cả, dù chỉ là một chút, chỉ cần cạo xuống một lớp bột phấn, cũng đủ để giải hết độc trong người ta! Hơn nữa còn có thể đúc nền móng vững chắc!
Diệp Tiếu trong lòng kích động vạn phần.
Bảo tàng ah!
Quả nhiên thân phận con ông cháu cha này thật tốt, thứ gì tốt cũng có thể gặp được...
Chỉ là, món đồ chơi này, ta nên làm thế nào để đoạt lấy đây?
Đây mới là vấn đề!
Cảm nhận được sự phòng vệ nghiêm ngặt của Tả Tướng Phủ, Diệp đại công tử rơi vào trăm mối lo... Với cái thân thể củi mục hiện tại, dù là trộm hay đoạt... xem ra đều không làm được ah.
"Diệp Tiếu!" Lan Lãng Lãng và Tả Vô Kị cùng hét lên: "Ngươi cứ đứng ngây ngốc ở đó cười cái gì vậy? Đang nghĩ chuyện tốt gì thế!"
Cũng không trách hai người kinh ngạc.
Hai người bọn họ vừa đấu võ mồm một trận tơi bời, mắng đến mức miệng đắng lưỡi khô, quay đầu lại thấy Diệp Tiếu đang nhìn vào hư không cười ngây ngô, khóe miệng còn chảy cả nước miếng...
"Chuyện gì xảy ra vậy?" Lan Lãng Lãng và Tả Vô Kị đều thấy kỳ lạ: "Tên này sao tự dưng cười dâm đãng thế..."
"Này, tỉnh lại đi!"
Tả Vô Kị đưa bàn tay quơ quơ trước mắt Diệp Tiếu.
"Sao thế?" Diệp Tiếu hoàn hồn, khó chịu mắng.
"Ta nói này Diệp công tử, đây là nhà ta đấy..." Tả Vô Kị liếc nhìn cái tên 'đồ nhà quê ngốc nghếch' này, âm dương quái khí nói: "Ngài lại đang mơ tưởng cái gì đấy? Làm ơn đừng có lộ ra cái bộ dạng sắc lang đó được không, ở đây làm gì có nữ nhân!"
"Không có nữ nhân, không có nghĩa là không có nam nhân, ta đoán chừng Diệp thiếu gia là nhìn trúng ngươi rồi..." Lan Lãng Lãng cười đê tiện, mắt long lên sòng sọc, câu này lập tức khiến Tả Vô Kị chửi ầm lên.
Diệp Tiếu mắng vài câu, đột nhiên nhãn châu xoay chuyển, linh cơ khẽ động.
"Đúng rồi, Tả Vô Kị, nghe nói ngươi dạo trước mang chiếc Huyền Ngọc Như Ý của cha ngươi đi bán à? Thật hay giả thế?" Diệp Tiếu nháy mắt hỏi.
"Mẹ kiếp..." Tả Vô Kị lập tức lao tới, bịt chặt miệng hắn, vẻ mặt sợ hãi, nhỏ giọng nói: "Mẹ kiếp! Ngươi... sao cái gì cũng dám nói lung tung thế... Ta nào biết đó là đồ tốt, ngày đó tiền bạc không thuận lợi, tiện tay mang ra đổi tiền; sau đó cùng đám người phong lưu khoái hoạt vài ngày... Trở về mới biết món đồ chơi kia lại là bảo bối trong đầu cha ta, dùng để chữa bệnh đấy... Vì chuyện này, ta đã sống không bằng chết... Ngày nào cũng bị cả nhà coi như bao cát mà đánh... Xin ngài đấy, ở nhà ta thì đừng nhắc đến chuyện này nữa, thật là muốn chết mà..."
"Ưm... Ưm..." Diệp Tiếu bị bịt miệng, khó khăn lắm mới giãy ra được, trong lòng nảy ra ý định, nói: "Nghe nói Linh Bảo Các hậu thiên sẽ tổ chức một buổi đấu giá, hơn nữa... trong số vật phẩm đấu giá, có một chiếc Huyền Ngọc Như Ý... Hắc hắc, trông không khác gì cái của cha ngươi, nghe nói còn tốt hơn cái của cha ngươi nữa..."
"Đúng, đúng, có thứ này đấy," Lan Lãng Lãng liên tục gật đầu: "Hậu thiên đấu giá hội, ta cũng muốn đi tham gia đây. Mở mang tầm mắt một chút."
Bạn thấy sao?