Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thiên Vực Thương Khung – Chương 40

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 40: Trầm Kha Mặc Liên, Thiên ngoại U Minh

Đến lúc này, toàn trường xôn xao!

Rốt cuộc từ đâu chui ra một kẻ điên thế này? Đây là tới tham gia đấu giá sao? Kiểu nện tiền như thế, chỉ sợ thật sự là một gã nhà giàu mới nổi siêu cấp.

Nếu hắn đã muốn thứ gì, e rằng rất khó cạnh tranh với hắn: Người ta chính là có tiền! Ngươi thì làm được gì?

Ngươi còn có thể cấm người ta tiêu tiền sao?

Nếu là ở nơi khác, người của các thế gia có lẽ còn có thủ đoạn đối phó, nhưng tại nơi này, trong một thời khắc ngắn ngủi, lại chẳng có cách nào ứng phó, chỉ có thể mặc kệ hắn liên tục dùng giá trên trời đắc thủ.

Người thanh niên của Long thị gia tộc hung hăng quay đầu trừng mắt một cái, rầu rĩ không vui ngồi xuống.

Quan Vạn Sơn lặng lẽ cười khổ, hoàn toàn không rõ vị 'Phong đại gia' này rốt cuộc muốn giở trò gì, liền nói: "Thiên Hà Huyền Tinh sa, 1000 vạn lượng lần thứ nhất, 1000 vạn lượng lần thứ hai... 1000 vạn lượng lần thứ ba, không còn ai tăng giá sao? Thành giao!"

"Đông!"

Tiếng búa gõ vang lên.

Thiên Hà Huyền Tinh sa này, theo đó đã rơi vào tay Diệp Tiếu.

Nhưng tất cả mọi người bắt đầu đổ dồn sự chú ý vào vị khách bí ẩn ở ghế lô số 17. Trong lòng ai nấy đều thầm nhủ: Tên này giống như một quả bom hẹn giờ.

Nói không chừng lúc nào sẽ nổ tung.

Nếu như món đồ mình muốn đang trong lúc cao hứng ra giá, tự cho là sắp đắc thủ, thằng này đột nhiên chọc vào một đòn, mặc kệ ngươi báo giá bao nhiêu, hắn đều nhân đôi lên...

Người thường thật sự gánh không nổi a.

Dù cho sau đó có thể băm vằm hắn thành vạn mảnh, nhưng giờ phút này thể diện đã mất sạch.

Hơn nữa, hành vi của tên này rõ ràng là không kiêng nể gì, chẳng coi ai ra gì.

Đây mới là điều khiến người ta đau đầu nhất.

"Rốt cuộc là từ đâu chui ra một tên thanh niên sức trâu như vậy? Thế này cũng quá cực phẩm đi?" Tất cả mọi người đều vô cùng phiền muộn trong lòng.

"Vật phẩm đấu giá tiếp theo, chính là thuốc tiên chữa thương, được công nhận là thiên hạ đệ nhất: Trầm Kha Mặc Liên! Nhắc đến trầm kha, trị bệnh nan y; vạn độc bất xâm, bách bệnh toàn trừ! Kì thực đây là diệu vật khởi tử hồi sinh hiếm thấy trên đời!" Quan Vạn Sơn giới thiệu.

"Gốc Trầm Kha Mặc Liên này, trải qua giám định sư của bổn các xem xét, đã có ba ngàn năm tuổi, cành lá mặc liên đã hiện ra màu ngà sữa... Vật ấy giá khởi điểm 100 vạn lượng. Mỗi lần tăng giá không được thấp hơn mười vạn lượng." Những lời này của Quan Vạn Sơn lập tức gây nên oanh động.

Cành lá Trầm Kha Mặc Liên nếu đã hiện màu ngà sữa, thì dù là thương thế vết rách thần hồn của tu sĩ cấp cao cũng có thể đền bù, ít nhất cũng có tác dụng giảm bớt!

Mà nếu có thể tiến thêm một bước, toàn thân biến thành màu tuyết trắng, thăng cấp thành Trầm Kha Ngọc Liên, thì đó quả thực không chút khoa trương khi gọi là tái tạo toàn thân! Cho dù là cao thủ Thiên Nguyên đỉnh phong bị trọng thương trí mạng, cũng chỉ cần một mảnh lá là có thể hoàn toàn khôi phục trong chớp mắt!

Xét về phương diện chữa thương cứu mạng, nó hoàn toàn có thể xưng là vô thượng chí bảo!

Vừa nói, Quan Vạn Sơn vừa thấp thỏm nhìn thoáng qua ghế lô của Diệp Tiếu, trong lòng thầm nhủ: Đại gia... tổ tông của ta ơi... ngài đừng xuất thủ nữa. Nếu trận đấu giá này để một mình ngài phá hỏng... thì khó coi quá.

Nhưng, đời không như ý muốn.

Diệp Tiếu trong thân phận 'Phong đại gia' rõ ràng lại lần nữa dẫn đầu ra giá: "500 vạn lượng!"

Hơn nữa vừa mở miệng, liền trực tiếp nhân đôi giá khởi điểm!

Quan Vạn Sơn suýt chút nữa ôm đầu kêu đau.

Thằng này bị thần kinh à?

Mọi người tại đây nhất thời đều nghẹn họng nhìn trân trối!

Cái quái gì thế, tên này làm như vậy, chẳng lẽ muốn bao thầu toàn bộ vật đấu giá cao cấp của buổi đấu giá này sao?

Trong nhất thời, vậy mà không ai lên tiếng.

Quan Vạn Sơn suýt nữa thì giậm chân. Đại gia, ta thật phục ngài...

Đúng lúc này, một giọng nói thanh thúy từ ghế lô số 7 truyền ra: "1000 vạn lượng!"

Người lên tiếng lại là một nữ tử.

Nhưng mọi người hiện tại chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm người ra giá là nam hay nữ, chỉ có một ý niệm: "Tên điên quả nhiên không chỉ một kẻ! Lần này lại là một nữ... hơn nữa còn nhân đôi giá của tên điên kia! Thật đúng là... thiên địa âm dương cân đối vô cùng..."

Rất nhiều người trong lòng có chút hả hê: Ác nhân ắt có ác nhân trị.

Diệp Tiếu cũng hơi ngẩn người, lập tức nói: "2000 vạn!"

"3000 vạn!" Nàng kia không chút chần chờ tiếp tục ra giá.

"4000 vạn!" Diệp Tiếu nhíu mày. Gốc Trầm Kha Mặc Liên này hắn không phải cần gấp, chủ yếu muốn dùng để đào tạo; nhưng đối phương hùng hổ dọa người như vậy, thật sự khiến Diệp quân chủ có chút khó chịu, không còn cái thú vui đùa giỡn đối thủ trong lòng bàn tay như trước nữa.

Giọng nói của nàng kia vẫn không hề buông lỏng, bám sát theo sau: "5000 vạn lượng!"

Oanh!

Toàn bộ đại sảnh lặng ngắt như tờ!

Thế này cũng quá điên cuồng!

Giá trị thị trường vốn chỉ là 500 vạn, bị hai kẻ điên này sinh sinh đẩy lên gấp mười lần, gọi tới năm mươi triệu! Đây quả thực đã là phát rồ rồi!

Diệp Tiếu cũng không nhịn được sửng sốt.

Trên đời này, lại có nữ tử điên cuồng đến thế sao?

Đúng lúc này, giọng nói của nàng kia từ trong ghế lô số 7 vang lên: "Bằng hữu ở ghế lô số 17, ngàn vạn lần thứ lỗi... Tiểu nữ tử đấu giá Trầm Kha Mặc Liên này không phải nhằm vào các hạ, kì thực là vì gia phụ bệnh nặng nhiều năm, không dược khả y... Cho nên lần này tiểu nữ tử dốc hết gia sản, đối với Trầm Kha Mặc Liên này tình thế bắt buộc... cũng không phải cố ý đối nghịch với các hạ."

Giọng nói của cô gái này nhu hòa, khiến người nghe xong trong lòng liền nảy sinh hảo cảm. Đa số mọi người đều thầm nghĩ: Thế này thì cũng không trách được nàng.

Diệp Tiếu trầm ngâm một chút, không lên tiếng nữa.

Kì thực là... cái giá 5000 vạn lượng này cũng quá nhiều. Hơn nữa, trong lòng Diệp quân chủ có ý định khác, tạm thời đè sự việc này xuống.

Giờ phút này, ngay khi tất cả mọi người đang chờ đợi vị đại gia này ra giá một ức, thì không ai ngờ tới vị gia ngông cuồng ngang ngược này lại héo đi như vậy...

Cuối cùng, tiếng búa gõ xuống, tất cả mọi người mới thực sự ý thức được: Vị ở số 17 đã bỏ cuộc...

"Đa tạ! Đa tạ các vị!" Giọng nàng kia tràn đầy cảm kích, lại vẫn xen lẫn nỗi ưu thương nhàn nhạt: "Gia phụ nếu có thể khôi phục khỏe mạnh, tất cả đều nhờ ơn các vị hôm nay nhường nhịn."

Rất nhiều người trong lòng cảm thấy thoải mái, không nhịn được mở miệng: "Không cần khách khí."

Vị 'đại cô nương' từng xung đột với Diệp Tiếu đang ngồi trong một gian phòng, nhất thời nảy ra suy nghĩ: "Nguyên lai trong nữ tử, cũng có đối thủ của ta."

Nàng không nhịn được liếc đôi mắt sáng về phía ghế lô số 7.

Trong ghế lô số 7.

Một vị Thanh y nữ tử ôn nhu yếu ớt ngồi ở đó, trên mặt che một tấm khăn voan trắng muốt; nhưng thần sắc trong mắt nàng, lại không hề giống vẻ nhu nhược biểu hiện ra ngoài.

Tỉnh táo mà sắc bén.

"Sư phụ bị thương... rốt cục đã có hy vọng." Nàng nhàn nhạt nghĩ, lại không nhịn được nhìn về phía số 17: "Gia hỏa này là ai? Thiếu chút nữa làm hỏng việc của ta... Hôm nay tổng cộng chỉ mang theo sáu ngàn vạn kim phiếu, vốn định chụp được Trầm Kha Mặc Liên còn có thể đấu giá thêm một khỏa thần đan, hiện tại xem ra, hoàn toàn không trông cậy vào được nữa..."

"Thằng này, phá hỏng đại kế của ta!" Thanh y nữ tử cắn bờ môi đầy đặn, oán hận nghĩ.

Sau màn kịch hiếu nữ cứu phụ mua dược này, đấu giá tự nhiên vẫn phải tiếp tục.

Tiếp theo, lại là liên tục năm sáu loại linh dược lên đài, trên đấu giá trường, Diệp Tiếu lại lần nữa cường thế xuất kích, với tài đại khí thô không gì sánh kịp, quét sạch hết thảy linh dược!

Xét thấy hành vi nện tiền điên cuồng quen thuộc kia, tất cả mọi người không so đo với kẻ điên như vậy, tránh khỏi rơi vào thế khó xử đầy áp lực.

Vạn nhất thật sự bị hắn làm cho mất mặt trước bàn dân thiên hạ như Mộ thị gia tộc, thì còn sống mũi nào nữa?

Nhưng, liên tiếp năm sáu loại linh dược đều bị vị Phong gia này quét sạch, trên đài Quan Vạn Sơn mặt mày đều tái mét!

Bởi vì ngoại trừ Băng Tinh Ngọc Liên ban đầu, những món này thằng này đều cầm xuống với giá cực thấp!

Vị quân chủ nào đó giữ vững phong cách của mình, vừa lên đã nhân đôi giá khởi điểm, bá khí mười phần, dọa cho mọi người không ai dám cạnh tranh, qua ba lần hỏi, linh dược vào tay, quá trình này xem ra không có vấn đề gì...

Nhưng mà, lại là nhưng mà...

Những người khác cũng hoàn hồn lại, cẩn thận cân nhắc, tức thì phát hiện ra sự kỳ quặc; thằng này... nhìn như tiêu rất nhiều tiền, nhưng bảy tám loại linh dược kia, vì căn bản không có ai đấu giá với hắn, tuy đều là giá nhân đôi, nhưng tính ra thật sự không nhiều, chỉ cao hơn giá thị trường một chút, so với giá đấu giá bình thường, quả thực là rẻ đến chết, tính toán kỹ lại, số tiền bỏ ra lúc trước, gần như đã hời được mấy lần!

Cái này...

Thằng này quá âm hiểm!

Mọi người nghĩ thông suốt điểm mấu chốt, trong lòng nhao nhao chửi thầm, vô cùng tức giận.

May mà, trọng điểm của đêm nay đã đến, lại lần nữa thu hút sự chú ý của mọi người.

Theo hai thiếu niên khiêng một cái rương lên đài, trên đài đột ngột dâng lên một luồng khí lạnh. Tất cả mọi người có thể cảm nhận rõ ràng, luồng khí lạnh này càng lúc càng đậm. Ai nấy đều không nhịn được mà nheo mắt.

"Vật phẩm đấu giá tiếp theo, chính là một khối Thiên ngoại thiên thạch. Trải qua giám định sư thâm niên của bổn các xem xét, thành phần chính của khối thiên thạch này chính là loại kim loại truyền thuyết bí ẩn đến cực điểm —— Thiên ngoại U Minh!" Quan Vạn Sơn nói.

Vừa nhắc đến bốn chữ 'Thiên ngoại U Minh', tất cả mọi người lộ ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.

Nguyên lai là vật này, khó trách lại tạo ra động tĩnh lớn như vậy.

Chỉ là, khóe miệng một số người lại không nhịn được lộ ra nụ cười thâm ý: "Thứ này vẫn chưa bán được sao..."

"Nghe nói, tảng đá này từ ngày rơi xuống, vẫn luôn tỏa ra khí lạnh thấu xương, cho đến hôm nay, đã qua hơn ba ngàn năm, vẫn khiến cho phạm vi mười trượng xung quanh bị đóng băng!"

Theo luồng khí lạnh tỏa ra, Diệp Tiếu đột nhiên toàn thân chấn động, trợn mắt há hốc mồm.

Bởi vì, không gian trong cơ thể hắn đột nhiên chấn động chưa từng có...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...