Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thiên Vực Thương Khung – Chương 43

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Chương 43: Thần kỳ đan!

"Lão hủ đã làm nghề đấu giá cả đời, hạ chùy không dưới mấy vạn lần. Nhưng nói đến cuộc đấu giá mà phẩm giai bực này vốn chỉ là trung lưu, nhưng chất lượng lại cao như thần đan thế này, đúng là lần đầu tiên trong đời."

Quan Vạn Sơn những lời này, nhất là câu 'Phẩm giai bực này vốn chỉ trung lưu, chất lượng lại cao như thế' khiến không ít người hiểu ý cười rộ lên.

Đích thật là lần đầu tiên thấy!

Bồi Nguyên Đan.

Loại đan dược này nếu trong mắt người bình thường ở thế tục giới, cố nhiên đã là linh đan diệu dược thần diệu vô cùng, một viên là có thể khiến bách bệnh tiêu tan, thân cường thể kiện, trị liệu thương thế cũng có hiệu quả tương đương, nhưng đây chẳng qua là đối với thế tục giới, đối với người bình thường mà nói!

Đối với võ giả tu sĩ mà nói, Bồi Nguyên Đan mặc dù chưa tính là đan dược cấp thấp nhất, nhưng cũng chẳng kém bao nhiêu. Quan Vạn Sơn có thể đưa ra một cái đánh giá "trung lưu", xét theo nghĩa nghiêm ngặt thì đã là nói nâng lên rồi!

Bồi Nguyên Đan, danh như ý nghĩa, tại tất cả đại môn phái chỉ dùng để cung cấp cho đệ tử phục dụng, là loại đan dược dùng để cố bản bồi nguyên. Một khi đã đả thông căn cơ thì sẽ không dùng đến đan dược cấp bậc này nữa.

Nói cách khác, Bồi Nguyên Đan có thể coi là thần dược ở thế tục giới, nhưng lại là đan dược rác rưởi trong mắt tu sĩ võ giả.

Nhưng hết lần này tới lần khác chính là loại đan dược này, lại sinh sinh luyện ra "Đan Vân" trong truyền thuyết!

Thứ đồ vật trong truyền thuyết chưa từng có người nhìn thấy này.

Ngươi nói cái này biết đi đâu mà nói lý lẽ đây!

"Vốn dĩ giám vật của quý các chưa bao giờ cầu cạnh bên ngoài, nhưng hôm nay vì kỳ tích trong truyền thuyết này mà phá lệ một lần. Sau đây xin mời Lăng Vân Các Tiêu Mạc Ngôn chưởng môn, Thương Sơn Phái Lý Trường Thanh cung phụng, Thanh Vân Phái Mộng Vô Phi trưởng lão lên đài, phân định phẩm tướng của Đan Vân thần đan." Quan Vạn Sơn giơ tay mời trang trọng.

Ba người này có thể nói là ba người có địa vị cao nhất trong buổi đấu giá lần này, thuộc về tam đại môn phái, đúng là ý nguyện chung của mọi người.

Ba người cũng không khiêm nhượng, lập tức phi thân lên đài.

Đối với kỳ tích trong truyền thuyết, có thể tận mắt nhìn thấy trước vẫn là tốt nhất, tự nhiên là chuyện đại hảo sự.

Một cái bình ngọc Tử Tinh giờ phút này đang đặt trên một cái bàn tinh xảo, rạng rỡ phát sáng.

Ngay trước mắt bao người, Quan Vạn Sơn cẩn thận từng li từng tí mở nắp bình, lập tức, một luồng bạch khí bỗng nhiên vọt ra.

Cái bình Tử Tinh này vốn dĩ có màu đục, nhưng ở khoảnh khắc mở ra, chiếc bình vốn dĩ óng ánh bỗng chốc tỏa ra ánh sáng mê người. Khắc sau, toàn bộ thân bình trở nên thông thấu, tất cả mọi người tại đây đều có thể nhìn thấy rõ ràng, trong bình kia chỉ có duy nhất một viên đan dược.

Chính là viên đan dược kia đang lóe lên hào quang nhu hòa, xuyên thấu qua cả chiếc bình, tạo nên một màn huyễn hoặc trước mắt.

Bản thân chất liệu vốn bất thường, có thể ngăn cách ánh sáng của bình Tử Tinh rõ ràng không ngăn nổi phong thái thần dị của Đan Vân thần đan.

Luồng bạch khí kia từ trong bình mãnh liệt tuôn ra, ngay tại miệng bình tạo thành một đám mây mù, kéo dài không tan, ngược lại càng tụ càng nhiều, dần dần ở phía trên bình Tử Tinh trong phạm vi nửa trượng tạo thành một đóa mây trắng.

Sương mù vẫn tiếp tục không ngừng tuôn ra, thể tích mây trắng tùy đó mà mở rộng; nhưng thủy chung không có chút ý tứ phân tán nào!

Khắc sau, một luồng mùi thơm nhạt tràn đầy vẻ xuất trần thoát tục lượn lờ tản ra. Mùi thơm này tuy nhạt nhưng lại vãng lai trong nháy mắt tràn ngập toàn trường. Tất cả mọi người đều ngửi thấy, mỗi người đều cảm thấy tinh thần chấn động, sảng khoái vô cùng.

Mùi thuốc nhạt nhòa ấy chỉ trong khoảnh khắc đã khuynh đảo chúng sinh.

"Chính là loại hương vị này... Đây tuyệt đối là thần đan trên trời!..."

Thủ tịch đan sư của Lăng Vân Các là Thạch Việt thân thể run rẩy, nhìn chằm chằm viên đan dược trong bình trên đài, mặt đỏ bừng lên, trong mắt bắn ra thần sắc mê say.

Nhìn dáng vẻ của hắn, quả thực hận không thể một bước xông lên đài, ôm lấy cái bình này vào lòng, không bao giờ buông tay nữa!

Đây chính là siêu diệu cảnh giới mà mình suốt đời tha thiết ước mơ!

Luyện đan có thể luyện đến mức độ này mới thật sự là đăng phong tạo cực, vô thượng hóa cảnh!

Không còn bất luận kẻ nào có thể siêu việt!

Ở khoảng cách gần hơn, ba người Lý Trường Thanh, Tiêu Mạc Ngôn và Mộng Vô Phi trong mắt đều đã lộ ra thần sắc kinh ngạc vô cùng!

Đan Vân trong truyền thuyết vạn năm không ai thấy, dĩ nhiên là thật sự tồn tại!

Lại thật sự xuất hiện trước mắt mình sao?!

Dưới ánh mắt thèm thuồng của ba người, Quan Vạn Sơn từ từ đậy nắp bình lại; cho đến khi miệng bình đóng chặt, cắt đứt sự trợ giúp của sương trắng, đóa Đan Vân trên không trung rốt cuộc bắt đầu lay động, dần dần chậm chạp tán đi, tản ra bốn phương tám hướng.

Đợi đến lúc Đan Vân đã tán hết, Quan Vạn Sơn lại ngoài dự đoán mọi người mà một lần nữa mở nắp bình, đan khí mới lại tuôn ra, lại tụ thành Đan Vân.

Chỉ là hành động này của lão lại khiến rất nhiều chuyên gia Đan đạo trợn mắt nhìn, giống như muốn ăn tươi nuốt sống lão vậy!

Hỗn đản này có phải đang cố ý phá hoại thần đan không?

"Chư vị chớ nên như thế, lão hủ làm vậy không phải vô cớ chà đạp linh đan. Đan Vân thần đan này thực sự huyền diệu, sau khi lão hủ giám định mới xác nhận, Đan Vân của thần đan này lại có huyền cơ khác. Bình thường đan dược khi gặp ánh sáng, dược lực sẽ dần xói mòn; nhưng loại đan dược cấp bậc đỉnh phong này lại có thể tự chủ hấp thu năng lượng giữa thiên địa, chỉ cần chưa bị phục dụng, bất kể lúc nào hay ở đâu đều có thể vĩnh viễn duy trì đan nguyên viên mãn! Nói cách khác, viên thuốc này tương đương với việc độc lập giữa thiên địa, bản thân tạo thành một cái tuần hoàn vi diệu."

Quan Vạn Sơn cảm thán: "Trước đó, tin rằng không ai nghĩ tới Đan Vân thần đan lại còn có công năng bực này, ngay cả trong đan phương ghi chép cũng chưa từng có đề cập. Đây là lần đầu tiên xuất hiện trước mặt đại chúng, chính thức tiến vào thế giới này... Viên Đan Vân thần đan đầu tiên!"

Tất cả mọi người ầm lên một tiếng, lập tức toàn bộ phòng đấu giá trở nên ồn ào như cái chợ vỡ.

Nguyên lai đúng là thần diệu như thế!

Lập tức, tâm lý nhất định phải có được của mọi người càng thêm bức thiết.

Quan Vạn Sơn không hổ là lão luyện trong giới đấu giá.

Tổng cộng chỉ vài câu nói đã đẩy bầu không khí hiện trường lên đến cực hạn!

Đúng vậy, chức năng này trước kia quả thực tất cả mọi người đều không biết, thậm chí là hoàn toàn không tưởng tượng nổi!

Ba người Tiêu Mạc Ngôn cũng chậm rãi gật đầu.

Mà rất nhiều đan sư có mặt tại trường, mắt càng sáng rực lên, phát ra ánh sáng xanh lét như sói đói. Giống như một lão sắc lang khát khao ba trăm năm, đột nhiên thấy thiên hạ đệ nhất mỹ nữ thoát y nằm trên giường mình vậy...

"Nếu như có người có thể đào sâu công hiệu này ra, dùng cho thần đan ở tầng thứ cao hơn..." Quan Vạn Sơn vuốt râu: "Đó là bao nhiêu thành tựu, lại có thể vì người giang hồ chúng ta tăng thêm bao nhiêu vốn liếng để vượt ải đoạt bảo, bảo vệ tính mạng, truy cầu đại đạo đây..."

Những lời này khiến tất cả mọi người đều thầm mắng vô sỉ.

Người có thể đến phòng đấu giá này không ai là kẻ ngốc, sao không nghe ra "thâm ý" trong lời nói của lão nhân này?

Lão gia hỏa này chẳng lẽ muốn đẩy giá Đan Vân thần đan lên tận trời hay sao?

Nhưng tất cả các đan sư có mặt đều thở gấp, hai mắt gần như sung huyết!

Đúng vậy, đây chính là vô thượng chí cảnh mà chúng ta suốt đời truy cầu!

Khi nắp bình một lần nữa đậy lại, Quan Vạn Sơn mỉm cười rụt rè: "Mời ba vị khách quý xuống đài, cuộc đấu giá thần đan của chúng ta lập tức bắt đầu."

Trong bao sảnh số 2, Thạch Việt lớn tiếng hỏi: "Xin hỏi Quan chưởng quỹ, Đan Vân thần đan này lần này có tổng cộng mấy viên tham gia đấu giá?"

Vấn đề này lại là vấn đề trọng đại mà tất cả mọi người quan tâm, câu hỏi vừa ra, mọi người đều vểnh tai lên nghe.

Đan Vân thần đan là đồ tốt không sai, nhưng còn phải xem tổng cộng có mấy viên.

Nếu chỉ có một viên, vậy thì... tất nhiên sẽ có rất nhiều người không lấy được. Như vậy, sẽ có nhiều người nảy sinh ý định rút lui ngay tại chỗ.

Quan Vạn Sơn ha ha cười, thu hút sự chú ý của mọi người rồi mới nói: "Vốn dĩ thần đan như thế này thiên cổ khó cầu, có thể có một viên hiện thế đã là cơ duyên to lớn rồi..."

Mọi người nghe vậy kinh hãi, một số thế lực nhỏ lập tức tắt lửa, mà các siêu cấp thế lực tại trường sắc mặt cũng khó coi. Nếu thật sự chỉ có một viên, e rằng trận đấu giá này sẽ thảm thiết chưa từng có.

Không ngờ Quan Vạn Sơn lại nói tiếp: "May mà lần này số lượng Đan Vân thần đan đấu giá lại không ít, có lẽ sẽ không để mọi người thất vọng..."

Mọi người nghe vậy lập tức tinh thần chấn động, thần đan bực này lại có nhiều sao? Nếu số lượng nhiều, có lẽ có thể miễn việc tranh giành gay gắt, khiến túi tiền đỡ bị thâm hụt một chút...

Ai ngờ Quan Vạn Sơn lại bồi thêm một câu: "... Nhưng thực sự cũng tuyệt đối không nhiều."

Lập tức trong lòng tất cả mọi người như có mười vạn con "thảo nê mã" chạy loạn qua.

Đồng tâm hiệp lực muốn lôi lão đầu trên đài xuống đánh cho một trận tơi bời.

Nói chuyện kiểu ngắt quãng thế này thật quá chọc tức người ta.

"... Mọi người muốn mỗi người một viên, đó cũng là tuyệt đối không khả năng..." Quan Vạn Sơn giảo hoạt cười, nói: "Dù sao, vật hiếm mới quý."

Trong lòng mọi người đều ngứa ngáy, cưỡng ép nhịn xuống xúc động muốn đánh người.

Biến đổi bất ngờ, định chơi trò "thần chuyển hướng" với chúng ta sao?

Định trêu chết người không đền mạng sao?!

"Quan lão cung phụng, quý các lần này rốt cuộc có mấy viên thần đan cạnh tranh! Cho một con số chính xác đi." Tiêu Mạc Ngôn nhíu mày lên tiếng.

Với thân phận của hắn, vốn dĩ không nên mở miệng, nhưng Lăng Vân Các vốn là môn phái lấy luyện đan làm chủ, tự nhiên đặc biệt coi trọng Đan Vân thần đan này. Hơn nữa, trừ phi người có thân phận như hắn mở miệng, bằng không Quan Vạn Sơn sẽ còn lấp lửng.

Nếu không nói rõ số lượng cụ thể, mọi người cứ thế tranh giành, e rằng túi tiền của mỗi người đều sẽ bị vét sạch.

Diệp Tiếu vắt chéo chân, ngồi trong bao sảnh số 17, vững như bàn thạch không nhúc nhích.

"Ân, đã là Tiêu chưởng môn hỏi tới, tự nhiên phải trả lời." Quan Vạn Sơn trầm ngâm một chút, nói: "Đan Vân thần đan, lần này phòng đấu giá chúng ta tuy đã bỏ ra công sức rất lớn, nhưng cũng chỉ có được mười viên."

Phía dưới lập tức một mảnh bạo động!

Mười viên!

...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...