Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 47: Âm dương quái khí Phong đại gia!
Đây có lẽ là kỳ ngộ duy nhất trong đời Thạch Việt có khả năng nắm lấy để tấn cấp!
Chỉ có một khỏa, tuy có hy vọng, nhưng tay không nắm chắc phần thắng.
Nhưng nếu là có hai khỏa, cơ hội thành công ít nhất có thể gia tăng gấp đôi.
Tiêu Mạc Ngôn thở dài.
Nếu chỉ luận giá trị ứng dụng của Bồi Nguyên đan, một trăm vạn lượng đã là mức giá cực cao. Thế nhưng Bồi Nguyên đan có thể ngưng tụ đan vân lại điên cuồng đến mức độ này. Hiện tại, rõ ràng đã nhảy lên tới con số bốn ngàn năm trăm vạn trên trời, mà chỉ mới là một khỏa!
Cho dù là đan dược đỉnh cấp, cũng không xứng với cái giá này!
Nhưng khỏa đan dược này lại liên quan đến tiền đồ tương lai của đan sư.
Thậm chí là tương lai của cả môn phái.
Mà những người cạnh tranh cuối cùng trước mắt đều là những môn phái có thể sánh ngang với Lăng Vân các, dù có chênh lệch cũng không xa. Nếu bị kẻ khác đoạt được rồi nghiên cứu ra điều gì đó, rất có thể tương lai một ngày nào đó sẽ đè đầu cưỡi cổ môn phái của mình.
Hậu quả như vậy không thể bảo là không nghiêm trọng, không thể không cân nhắc.
Hắn trầm ngâm một chút, nghiêng đầu nhìn về phía ghế lô số 17.
Hiện tại vấn đề nằm ở chỗ, tên Phong Chi Lăng kia... còn có thể lấy ra loại thần đan này sao?
Thần đan đan vân này rốt cuộc là do chính hắn luyện chế... hay là cơ duyên xảo hợp mà có được?
"Chưởng môn... chuyện này không thể mạo hiểm nha..." Thạch Việt lòng nóng như lửa đốt.
Tiêu Mạc Ngôn rốt cục thở dài, trầm giọng nói: "Sáu ngàn ba trăm vạn!"
Đây đã là hơn phân nửa toàn bộ tài chính của môn phái mà hắn có thể điều động vào lúc này. Nếu cái giá này mà vẫn không lấy được, Tiêu Mạc Ngôn cũng chỉ có thể lựa chọn buông tay.
Bởi vì nếu còn động đến số tiền khác, một khi xuất hiện ngoài ý muốn, sinh kế của môn phái sẽ chịu ảnh hưởng to lớn.
Trong lòng Tiêu Mạc Ngôn ẩn ẩn nảy sinh một quyết định: Xem ra tài phú của thế tục giới này, càng nhiều càng tốt...
Con số sáu ngàn ba trăm vạn siêu cấp trên trời vừa thốt ra, tất cả mọi người gần như không tin vào tai mình.
Một khỏa đan dược!
Sáu ngàn ba trăm vạn!
Đây quả thực là điên rồi!
Vô số người ảm đạm cúi đầu, nhân lực có khi hữu hạn, tài lực cũng như thế.
Những môn phái tham gia cạnh tranh trước đó, thấy Tiêu Mạc Ngôn đích thân ra mặt, hơn nữa vừa mở miệng liền đẩy giá lên cao thêm một ngàn tám trăm vạn trên cơ sở bốn ngàn năm trăm vạn, đều lựa chọn im lặng không nói.
Ai cũng biết, nếu vào lúc này còn ra giá, đó chính là công khai đắc tội Lăng Vân các, thậm chí là khiêu khích hắn!
Đối phương chính là một tổ ong vò vẽ khổng lồ, đắc tội không nổi.
"Mộ Tử Hà như vậy... trên thế giới này dù sao vẫn là hiếm thấy nha." Mộng Vô Phi cười khổ thở dài một tiếng, cũng đặt dấu chấm hết cho trận đấu giá này.
Với tư cách là kình địch lớn nhất của Lăng Vân các, Mộng Vô Phi của Thanh Vân phái lui ra, cơ bản cục diện đã định.
Trận đấu giá thảm thiết này rốt cục cáo một giai đoạn, đợi đến khi mọi người muốn tiếp xúc với Phong Chi Lăng ở ghế lô số 17, lại phát hiện ghế lô đã sớm người đi nhà trống.
Vị Phong Chi Lăng kia, đã chẳng biết đi đâu.
Thiếu nữ áo xanh Văn Nhân, thiếu nữ áo trắng Tú nhi, kể cả đám người Tiêu Mạc Ngôn, đối với việc này đều cảm thấy khá bất ngờ.
Vị gia này vừa rồi còn cay độc cao điệu, một bộ dưới mắt không còn ai, ta mặc kệ ngươi là ai, sao bây giờ trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi?
...
Diệp Tiếu vểnh chân bắt chéo, ngồi trong sảnh khách quý tư mật của hội đấu giá, nhâm nhi trà thơm, tư thái vô cùng nhàn nhã.
Hiện tại đấu giá chấm dứt, kế tiếp tự nhiên là phân chia tang vật.
"Ta cũng muốn nhìn xem, lần này Mộ thị gia tộc còn tìm ta gây phiền toái bằng cách nào? Hừ..." Diệp Tiếu thầm nghĩ: "Lúc này chắc bọn chúng đang sứt đầu mẻ trán cũng không kịp ấy chứ."
"Chỉ có điều Phiên Vân Phúc Vũ lâu này, thực lực quả nhiên bất phàm..." Diệp Tiếu nhíu mày trầm tư: "...Cho đến tận bây giờ, xét theo vụ vu oan giá họa lần trước, hiện tại đối phương đang ở thế đối lập với ta..."
Đang lúc tự định giá cho bước tiếp theo, Quan Vạn Sơn dẫn theo một nhân viên thu chi đi vào.
Hai người nhìn thấy thần sắc của Diệp Tiếu, giống như thấy được một vị thần tài sống, chỉ thiếu nước quỳ bái!
Mười khỏa Bồi Nguyên đan, từ trong tay vị gia này lấy ra, rõ ràng tạo ra con số trên trời là ba trăm triệu lẻ sáu trăm vạn!
Điều này không thể dùng từ "sửa đá thành vàng" hay "bánh từ trên trời rơi xuống" để hình dung!
Đây trực tiếp là một tòa Kim Sơn từ trên trời rơi xuống!
"Phong huynh..." Quan Vạn Sơn nhiệt tình như lửa lao tới, nắm chặt tay Diệp Tiếu: "Lần đấu giá này của chúng ta đã tạo ra kỷ lục đấu giá cao nhất từ trước đến nay của lão hủ, đồng thời cũng tạo ra một kỳ tích của toàn đại lục! Hơn ba trăm triệu! Hơn ba trăm triệu nha!"
Diệp Tiếu nhìn hắn với vẻ cười như không cười: "Hửm?"
Rút tay ra khỏi lòng bàn tay hắn, thản nhiên nói: "Có nhiều như vậy sao?"
Quan Vạn Sơn xoa xoa tay, nói: "Có, có; đương nhiên là có, khẳng định là có. Lần này, phòng đấu giá chúng ta y theo lệ cũ rút ra hai thành làm lợi nhuận, nhưng số tiền đến tay Diệp huynh vẫn còn hơn hai trăm lẻ bốn triệu!"
Diệp Tiếu gật đầu, cười như không cười: "Hửm? Hơn hai trăm lẻ bốn triệu, nhiều như vậy sao."
Quan Vạn Sơn mẫn cảm nhận ra điều gì đó, cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Diệp huynh, chẳng lẽ ngài còn có chỗ nào không hài lòng?"
"Không có gì không hài lòng." Diệp Tiếu nhàn nhạt cười, nói: "Đại cung phụng, những vật ta đấu giá lúc trước cũng đều đưa tới cho ta đi. Về phần số tiền kia... ha ha, cứ khấu trừ từ trong số tiền đấu giá lần này là được."
Quan Vạn Sơn liên tục đáp ứng: "Tốt, tốt, việc này không thành vấn đề."
Những món đồ Diệp Tiếu đấu giá lúc trước tuy nhiều, nhưng tổng cộng lại cũng không quá năm ngàn vạn.
Số tiền này theo phán đoán thông thường đương nhiên cũng thuộc cấp bậc con số trên trời.
Nhưng so với hai trăm lẻ bốn triệu mà hắn sắp cầm trong tay, dù không tính là số lẻ, cũng chỉ có thể xem như một khoản nhỏ.
Thế nhưng kẻ sành sỏi như Quan Vạn Sơn lúc này lại mẫn cảm thấy không đúng.
Nụ cười của vị Phong gia này, sao nhìn thế nào cũng thấy có chút ý vị thâm trường... Không, phải nói là có chút mùi vị âm dương quái khí.
Đột nhiên kiếm được nhiều tiền như vậy, đổi lại người bình thường lúc này đã hưng phấn đến ngất đi rồi, vị gia này sao còn âm dương quái khí như thế?
Quan Vạn Sơn nghĩ mãi không ra.
Nhưng Diệp Tiếu từ đầu đến cuối cứ bất âm bất dương như vậy, dứt khoát không nói gì thêm, chỉ hối thúc xử lý thủ tục; Quan Vạn Sơn trong lòng tuy có nghi hoặc, cũng chỉ có thể vừa xử lý thủ tục vừa cân nhắc xem rốt cuộc là lạ ở chỗ nào, sai sót ở đâu.
Trên mặt Diệp Tiếu vẫn luôn treo nụ cười bất âm bất dương quen thuộc, vểnh chân bắt chéo, nhàn nhã nhìn nhân viên thu chi đang khẩn trương hạch toán bên kia.
Tiếng bàn tính lạch cạch vang lên.
Trong đầu Quan Vạn Sơn cũng đang vận chuyển hết tốc lực.
Rốt cuộc là ở đâu... chọc giận vị gia này rồi?
Đây không phải chuyện nhỏ, vị này là đại tài thần hàng thật giá thật, nếu không giữ được, tuyệt đối là tổn thất to lớn của hội đấu giá!
"Như vậy, sau khi khấu trừ chi phí cạnh tranh, tài sản cá nhân thuộc về Phong gia còn lại một trăm năm mươi mốt triệu." Nhân viên thu chi rốt cục tính toán xong, đầu đầy mồ hôi nói thêm một câu: "Về phần thuế suất cần nộp lên quốc khố, cứ để bên chúng ta gánh chịu. Đây là Quan đại cung phụng cố ý dặn dò."
"Không cần, chút tiền lẻ này cũng không nhọc đến phiền quý các." Diệp Tiếu âm dương quái khí nói: "Ta hiện tại giàu có như vậy, giữ lại cũng không dùng làm gì; hơn nữa, thần đan đan vân loại vật này đối với ta mà nói cũng không phải hàng hiếm... Thuế suất đó không thể để các ngươi chi trả, các ngươi vất vả bận rộn cả nửa ngày, tổng cộng mới lợi nhuận được bao nhiêu tiền chứ."
Thần đan đan vân!
Linh quang trong đầu Quan Vạn Sơn lóe lên, rốt cuộc hiểu ra vị gia này khó chịu ở chỗ nào.
Thì ra là thế.
Tin rằng chỗ khó chịu nhất của vị gia này chính là... mười khỏa đan dược này bán được hơn ba trăm triệu; giá cuối cùng quá cao. Nhưng... năm khỏa bán cho hội đấu giá lúc trước, tính đi tính lại cũng chỉ có một ngàn vạn mà thôi.
Nếu y theo giá cuối cùng bình quân, năm khỏa kia ít nhất cũng phải trị giá hơn một trăm năm mươi triệu.
Một ngàn vạn với một trăm năm mươi triệu, chênh lệch nhau tới mười lăm lần!
Đây là dùng đầu ngón chân cũng có thể tính ra tổn thất cực lớn.
Trong lòng vị Phong gia này có thể thoải mái được mới là lạ.
Nhưng vấn đề hiện tại là, lúc trước đã bàn bạc giá cả ổn thỏa rồi. Thương trường như chiến trường, Diệp Tiếu cũng không tiện nói gì khác. Càng không cần phải nói đến chuyện lật lọng.
Thế nhưng, điều này không có nghĩa là Diệp quân chủ sẽ khoan dung, vui vẻ đưa đi hơn một trăm triệu!
Hơn nữa còn là đưa cho kẻ vốn đã kiếm lời trên tiền của mình.
Trận đấu giá này, Linh Bảo các cũng không phải làm không công, bọn họ cũng có hai thành phần tử trên tổng giá cuối cùng, là sáu ngàn vạn nha!
"Khoản này tạm dừng tính toán." Quan Vạn Sơn rốt cục suy nghĩ thông suốt vấn đề, nhưng vấn đề này rõ ràng không phải quyền hạn của hắn hiện tại có thể quyết định.
Thế nhưng Quan Vạn Sơn còn hiểu rõ một chuyện: Nếu lần này không thể khiến vị Phong gia này thỏa mãn, vậy thì... hắn tuy sẽ không biểu hiện ra bất mãn, nhưng nếu sau này trong tay vị Phong gia này có tài nguyên tốt, lựa chọn đầu tiên chắc chắn không phải là Linh Bảo các!
Dù thu lợi cực kỳ phong phú, không hề chịu thiệt, nhưng trong lòng khó chịu, lý do này đã quá đầy đủ rồi.
Thời gian trôi qua một lúc lâu, Diệp Tiếu đã uống xong hai ấm trà, Quan Vạn Sơn mới đẫm mồ hôi chạy về, đi đến trước mặt Diệp Tiếu, cười ha hả: "Như vậy, Phong huynh, ta vừa rồi xin chỉ thị đại lão bản... sau đó chúng ta đưa ra quyết định thế này..."
Diệp Tiếu thản nhiên nói: "À? Quyết định gì?"
"Ân, năm khỏa thần đan đan vân mà bổn các lấy được lúc trước, chúng ta cuối cùng là chiếm đại tiện nghi của Phong huynh, Phong huynh làm người khoan hậu không đáng so đo, chúng ta lại không thể cứ thế mà hưởng lợi không công." Quan Vạn Sơn vừa nói, vừa quan sát sắc mặt Diệp Tiếu.
"Ân..." Diệp Tiếu kéo dài một tiếng mũi.
"Thế này đi... những vật đấu giá mà Phong huynh đã đấu giá lúc trước... coi như là phòng đấu giá chúng ta tặng cho Phong huynh, không lấy một đồng tiền nào. Chút tâm ý nhỏ mọn này, kính xin Phong huynh đừng chê." Quan Vạn Sơn nói.
Diệp Tiếu thầm nghĩ: Lời này nói rất có trình độ... Đồ trị giá năm sáu ngàn vạn mà nói là chút tâm ý nhỏ mọn, còn xin ta đừng chê... thật đúng là tài đại khí thô nha.
Trên mặt hắn lập tức tươi cười rạng rỡ, miệng lại hơi tỏ vẻ chần chờ: "Cái này... cái này không tốt lắm đâu... đều là chuyện đã bàn bạc từ trước rồi... thế này sao ta ngại quá... thật sự là, không biết phải nói sao... ha ha..."
Bạn thấy sao?