Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 53: Ta trị được, cầu ta đi!
Tiểu thuyết: Thiên Vực Thương Khung tác giả: Phong Lăng Thiên Hạ Cập nhật lúc: 2014-12-31 1000 số lượng từ: 3263
"Đúng rồi, Hồi Thiên Ngọc Liên có một hạn chế, không biết cô nương có biết hay không? Đó chính là loại liên này chỉ có tấm thân xử nữ phục dụng mới có thể phát huy hiệu lực..."
Khóe miệng Diệp Tiếu lộ ra một nụ cười không rõ ý vị, nói: "Tạo hóa trêu ngươi a, một người phụ nữ tu luyện tới mức có thể phục dụng Hồi Thiên Ngọc Liên... phỏng chừng ít nhất cũng đã hơn ba ngàn tuổi rồi... Nếu như vẫn còn là xử nữ... không biết nên vì đó vui mừng hay là bi ai đây... Ha ha, ha ha..."
Văn Nhân Sở Sở không kìm được nữa, nhảy dựng lên, một phát bắt lấy vạt áo Diệp Tiếu, nhấc bổng cả người hắn lên, kéo sát vào trước mắt mình, nghiến răng nghiến lợi thấp giọng uy hiếp: "Ngươi dám cười nữa, thử cười thêm một tiếng xem!"
Trong ánh mắt nàng lộ ra vẻ thẹn quá hóa giận, sát cơ bừng bừng.
Diệp Tiếu toàn thân vô lực, dựa vào tay nàng, chỉ cảm thấy khó thở, nhưng vẫn cười ha hả: "Ha ha ha ha... Ta đương nhiên dám cười, tại sao ta lại không dám? Sở Sở cô nương đây, sao lại hung thần ác sát như thế, thật là đáng sợ, chỉ là, ngươi thật sự dám giết ta sao?"
Văn Nhân Sở Sở tàn bạo trừng mắt nhìn hắn, thần quang trong mắt biến ảo chập chờn, đôi mắt to xinh đẹp tới cực điểm kia, trong chớp mắt đã hiện lên vô số vẻ phức tạp.
Theo hơi thở dồn dập, lồng ngực duyên dáng của Văn Nhân Sở Sở cũng phập phồng kịch liệt, sóng đào cuồn cuộn, rung động lòng người.
Diệp Tiếu bị nàng nâng trước ngực, mắt liếc nhìn xuống, thản nhiên nói: "Xem ra Sở Sở cô nương hẳn là một mỹ nhân tuyệt sắc... Chỗ này, thật sự rất trắng..."
"Á!" Một tiếng kêu sợ hãi, Văn Nhân Sở Sở run tay một cái, ném Diệp Tiếu ra xa, liên tục vội vã chỉnh đốn lại vạt áo.
Diệp Tiếu bay ra bảy tám trượng, ngã rầm xuống đất. Vốn dĩ thân thể vừa mới hồi phục sau trọng thương, lại thêm tu vi bị phong tỏa, cú ngã này khiến gân cốt hắn như muốn nứt ra, đau đến mức gần như nghẹt thở, nhưng hắn vẫn không màng tất cả mà cười lớn: "Có thể nhìn thấy xuân quang như vậy, coi như có ngã chết cũng đáng, ha ha ha..."
Văn Nhân Sở Sở đỏ bừng cả cổ, giận dữ trừng mắt nhìn Diệp Tiếu, tựa hồ muốn một ngụm nuốt chửng hắn.
Thế nhưng, hồi lâu sau nàng vẫn không có động tác gì, một lát sau, lại mỉm cười, đưa tay vuốt tóc mai, xấu hổ nói: "Phong huynh... ngươi thật là đáng ghét. Người ta vừa rồi thiếu chút nữa là thất thủ giết ngươi rồi đấy..."
Nếu nàng tức giận, nổi điên, thậm chí xông lại đấm đá Diệp Tiếu một trận, hắn cũng sẽ không ngạc nhiên, càng không sợ hãi. Nhưng hiện tại nàng lại cười xấu hổ như vậy, lại khiến Diệp Tiếu sởn gai ốc, không rét mà run.
Người phụ nữ này, lại có thể bình tĩnh lại nhanh như vậy trong hoàn cảnh này, tuyệt đối, tuyệt đối không đơn giản!
Cái Hàn Dương đại lục này rốt cuộc là nơi nào, sao lại xuất hiện những người phụ nữ hiếm thấy như vậy? Vốn là một Tú nhi, tâm cơ thâm sâu đến mức khiến người ta kinh hãi, giờ lại thêm một Văn Nhân Sở Sở, lý trí tỉnh táo ứng biến, sắc bén vô cùng. Người phụ nữ như vậy, dù cho với kiến thức uyên bác của Tiếu quân chủ, cũng là lần đầu tiên nghe thấy!
"Thật sao?" Diệp Tiếu phủi bụi trên người, bất động thanh sắc đứng dậy, tuy đi đứng khập khiễng, trông có vẻ chật vật, nhưng vẫn tràn đầy vẻ bình tĩnh, cười nhạt nói: "Đáng tiếc, ngươi không dám giết ta."
Văn Nhân Sở Sở nhìn Diệp Tiếu với ánh mắt phức tạp: "Ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi rốt cuộc là ai?"
"Ta là một Luyện Đan Sư, Luyện Đan Sư biết rõ, vốn dĩ nên nhiều hơn ngươi biết. Nhất là trên phương diện dược tính dược lý của dược liệu." Diệp Tiếu thản nhiên nói: "Mà đây, vừa vặn chính là thứ ngươi cần ở ta, cho nên, ngươi thật sự không dám giết ta."
Văn Nhân Sở Sở tự nhận hàm dưỡng phong độ của bản thân, ít nhất trong phạm vi Hàn Dương đại lục là người đứng đầu, nhưng hôm nay đã mấy lần bị Diệp Tiếu chọc tức đến thất thố.
Lại còn không thể phát tác.
Đối với một tù binh không còn lực hoàn thủ, mà lại không thể phát tác là tư vị gì chứ?
Thật khó hình dung, chỉ là cảm giác chán ghét bực bội đến cực điểm!
"Ngươi muốn nói gì?" Văn Nhân Sở Sở hít sâu một hơi, lại nở nụ cười ôn nhu.
"Đầu tiên, giải cấm chế trên người ta, có cấm chế trên người sẽ khiến ta rất không thoải mái." Diệp Tiếu thản nhiên nói: "Ta cũng cần vận công để nhanh chóng khôi phục thương thế."
Hắn không đợi Văn Nhân Sở Sở lên tiếng, nói tiếp: "Đúng rồi, ta nghĩ mình có cơ hội rất lớn để khiến ngươi phải cứu người, dù không sử dụng Trầm Kha Mặc Liên, cũng có thể hóa giải nguy cơ mười năm..."
Ánh mắt Văn Nhân Sở Sở sáng lên, lập tức cắn môi nói: "Chuyện này là thật? Mười năm... mười năm sau thì sao?"
"Ha ha, vậy thì phải xem tâm tình của ta." Diệp Tiếu nhún vai nhàn nhạt: "Tin rằng ngươi cũng biết, gốc Trầm Kha Mặc Liên trong tay ngươi đã bắt đầu hiện lên màu xám trắng, nói cách khác, gốc Trầm Kha Mặc Liên này đã sắp lột xác thành Trầm Kha Ngọc Liên rồi..."
"Nhưng sự lột xác như vậy, dù nói là nhanh, nhưng tối thiểu cũng cần một trăm năm, hai trăm năm thời gian. Thế nhưng, thời gian giảm xóc của các ngươi chỉ có mười năm. Nếu mười năm sau, gốc Trầm Kha Mặc Liên này vẫn chưa lột xác thành Trầm Kha Ngọc Liên... người mà ngươi quan tâm kia, vẫn chỉ có một con đường chết."
"Nói cách khác, coi như ta chịu ra tay giúp các ngươi, không cần Trầm Kha Mặc Liên để giải quyết nguy cơ mười năm, nhưng các ngươi vẫn phải đối mặt với vấn đề ban đầu, bởi vì các ngươi không có bất kỳ biện pháp nào có thể khiến gốc Trầm Kha Mặc Liên sắp lột xác này biến thành Trầm Kha Ngọc Liên trong vòng mười năm."
Diệp Tiếu giơ một ngón tay lên: "Không thể không nói ngươi thật sự rất may mắn, bởi vì ta có biện pháp giải quyết vấn đề này!"
"Ngươi có biện pháp? Khiến Trầm Kha Mặc Liên sớm lột xác?" Văn Nhân Sở Sở bỗng nhiên ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo sáng ngời chằm chằm vào Diệp Tiếu.
"Nhưng nếu cứ bị giam cầm tự do thế này, tâm tình làm sao tốt được, dù có biện pháp cũng chưa chắc nghĩ tới."
Diệp Tiếu hừ một tiếng, cao ngạo hất cằm, lộ rõ vẻ mặt 'ta chính là muốn uy hiếp ngươi'.
Ta trị được, nhưng đối với ta như vậy, ta chính là không trị.
Cầu ta đi!
Văn Nhân Sở Sở trong chốc lát lại cảm thấy cảm giác nghiến răng khó mà ức chế.
Diệp Tiếu với nụ cười nhàn nhạt đầy vẻ đáng đòn, giơ chén trà lên: "Trà này coi như không tệ, Sở Sở cô nương không ngại uống nhiều một chút."
Văn Nhân Sở Sở cắn môi trừng mắt nhìn hắn, đột nhiên giãn mặt cười tự nhiên, ôn nhu nói: "Phong huynh, lần này nói cho cùng vẫn là tiểu muội cứu mạng ngươi, mấy ngày nay càng là hầu hạ nước thuốc, không biết Phong huynh có thừa nhận nhân tình này không?"
Diệp Tiếu không chút cảm kích, nói: "Lời này của Sở Sở cô nương nghe có chút không lọt tai rồi, ta nghe sao lại có ý 'lấy oán báo ân' thế này? Còn nữa, cái gì gọi là ngươi cứu mạng ta? Người ta ban đầu cũng không có ý lấy mạng ta, nếu thật sự muốn giết ta, với tu vi của người đó, ta căn bản không có lực kháng cự, đã chết sớm tám trăm lần rồi."
"Hơn nữa." Diệp Tiếu thở dài: "Nếu bị người khác phát hiện, chưa biết chừng lại coi ta là khách quý đãi ngộ, không phải ai cũng coi thường người luyện chế Đan Vân thần đan đâu. Chỉ là hầu hạ nước thuốc thì tính là gì, dù có hầu hạ như tổ tông thì cũng là chuyện bình thường, càng không nên phong bế kinh mạch của ta, coi ta như tù binh mà đối xử khắt khe."
"Hầu hạ như tổ tông?" Văn Nhân Sở Sở nhìn gương mặt miễn cưỡng coi là ngay ngắn, thực ra vẫn thường thường không có gì lạ trước mặt, thật muốn phun một ngụm nước bọt lên mặt hắn.
Ta cứu ngươi, ngươi không cảm kích thì thôi, lại còn muốn làm tổ tông. Người này là ai thế, còn chút da mặt nào không?
Văn Nhân Sở Sở miễn cưỡng duy trì nụ cười nhạt, nói: "Phong huynh, có thể xin ngươi nói trước biện pháp của mình không? Nếu quả thật có thể thực hiện, ta Văn Nhân Sở Sở có thể thề với trời, tuyệt đối tại chỗ giải cấm chế cho Phong huynh, trịnh trọng nhận lỗi với Phong huynh, hơn nữa, tuyệt đối không hạn chế tự do của Phong huynh."
"Ngươi chắc chứ?" Diệp Tiếu nhìn Văn Nhân Sở Sở, liếc mắt.
"Ta cam đoan!" Văn Nhân Sở Sở trịnh trọng nói.
"Thế nhưng ta không tin ngươi." Diệp Tiếu hắng giọng, bình chân như vại nói.
"Ngươi!" Văn Nhân Sở Sở trợn mắt.
"Duy tiểu nhân và nữ tử là khó nuôi, ngươi có phải tiểu nhân hay không ta không xác định, nhưng ngươi là nữ tử!" Diệp Tiếu bình chân như vại: "Hơn nữa lại không dùng tướng mạo thật gặp người, ngươi nói xem, nếu ngươi đổi ý, ta có thể làm gì?"
"Vạn nhất các ngươi chiếm lấy đơn thuốc của ta, sau đó trở mặt giết ta diệt khẩu; từ nay về sau dùng đơn thuốc của ta mà phát tài..." Diệp Tiếu lắc lư đầu: "Lòng người giang hồ hiểm ác, không thể không phòng, ta thế nào cũng phải để lại cho mình một đường lui."
Văn Nhân Sở Sở lại bị tức đến mức lồng ngực phập phồng; trừng mắt nhìn Diệp Tiếu, đã không thể giữ nổi phong độ thanh nhã, nụ cười tự nhiên, tức giận nói: "Ta làm sao có thể so với hạng nữ tử tầm thường, thân là Lam Phong Đế Quốc..."
Nói đến đây, nàng đột nhiên ngậm miệng, nói thêm nữa liền bại lộ thân phận, lại càng tức giận, nghiến răng nói: "Ngươi phải làm sao mới tin tưởng ta?"
"Được rồi, ta đường đường nam tử hán, cũng lười so đo với một tiểu nữ tử như ngươi, cứ xem như thù lao cho việc ngươi hầu hạ ta một hồi đi." Diệp Tiếu hào phóng nói: "Dù sao biện pháp của ta chỉ có mình ta dùng được, coi như các ngươi biết cũng không học nổi."
"Ngươi... ngươi..." Văn Nhân Sở Sở câm nín đến cực điểm.
Nhìn vị 'Phong lăng' trước mặt, chỉ cảm thấy một cơn giận nghẹn trong cổ họng, nuốt không trôi, nhả không ra. Hận không thể tìm một đôi tất thối trăm năm không giặt nhét vào cái miệng đáng ghét kia.
Ngươi đã không lo lắng, lại còn nói những lời đó làm gì? Cố ý để chọc tức ta sao? Còn nữa, cái gì gọi là ngươi hầu hạ ta một hồi? Ngươi có dám không trơ trẽn hơn một chút không?! Với cái đức hạnh này của ngươi mà còn đường đường nam tử hán? Hèn hạ vô sỉ hạ lưu thấp hèn đều đủ cả!
"Căn cứ phán đoán của ta..." Diệp Tiếu nhìn sắc mặt Văn Nhân Sở Sở, nói: "Người mà ngươi cần cứu kia, hẳn là vì tu luyện một môn công pháp kỳ dị mà dẫn đến nguy cơ hiện nay... Môn công pháp kia truyền thừa đã lâu, bản thân lại có chỗ khiếm khuyết... Mà Trầm Kha Mặc Liên, Trầm Kha Ngọc Liên, còn có Hồi Thiên Ngọc Liên, chính là linh dược có thể bù đắp chỗ thiếu hụt của môn công pháp này..."
"Môn công pháp này tuy có chỗ thiếu hụt, nhưng uy lực cực lớn, lại tiến cảnh cực nhanh; chỉ cần nhập môn, liền có được thực lực độc bá một phương..." Diệp Tiếu nhìn sắc mặt ngày càng khó coi của Văn Nhân Sở Sở, chậm rãi nói: "Xem ra ngươi biết ta đang nói không phải Hàn Dương đại lục..."
. . .
Bạn thấy sao?