Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 64: Phong vân số mệnh, phiền toái đã đến
Nhưng mặc kệ nàng nói thế nào, Vương phi vẫn là kiểm tra tiểu nha đầu ngây ngô kia một phen, cuối cùng phát hiện, hẳn không phải là như mình nghĩ, thực sự là do mình nghĩ nhiều, hiểu lầm rồi...
Cuối cùng cũng yên lòng.
Nhưng mà... Hừ.
Rõ ràng chỉ trong một đêm làn da đã thay đổi tốt hơn... Coi như không có phát sinh chuyện kia, thì những chuyện khác cũng tất nhiên đã xảy ra rồi... Bằng không một cô gái nhỏ làm sao lại đột nhiên dung nhan rạng rỡ?
Nhưng chính những chuyện này, nếu tiếp tục phát sinh xuống dưới, chuyện mình lo lắng nhất, chắc chắn sẽ thuận lý thành chương, nước chảy thành sông mà xảy ra...
"Tuy rằng hôn sự của hai đứa tiểu quỷ này đã sớm xác định rồi... Nhưng loại chuyện làm trò cười cho người trong nghề này tuyệt đối không được phép xảy ra!"
Vương phi thầm nghĩ trong lòng.
Kết quả là, Tô Dạ Nguyệt bị cấm túc theo lẽ đương nhiên.
Tiểu nha đầu liên tiếp náo loạn mấy ngày vẫn chưa thoát khỏi cấm túc, phiền muộn cực kỳ!
Nằm mơ cũng không nghĩ ra bản thân đang yên đang lành sao lại đột nhiên bị cấm túc?
Đương nhiên, tiểu nha đầu càng không thể ngờ tới, việc mình bị cấm túc... thuần túy chỉ vì một câu khoe khoang của chính mình.
Đến khi nàng hiểu ra chuyện này... đã là chuyện của rất lâu rất lâu về sau rồi...
. . .
Trong Thổ Sơn.
Trong rừng trúc.
"Hành động lần này của Tú Nhi quá mức liều lĩnh, thỉnh công tử trách phạt." Tú Nhi một thân áo trắng cúi đầu, đứng trước mặt vị công tử áo trắng trên xe lăn.
Bạch y nhân hơi híp mắt, lặng lẽ thở dài, nói: "Tú Nhi... cử động lần này của ngươi, quả thực đã phá hỏng kế hoạch của chúng ta không ít... Mộ thị gia tộc bên kia, trải qua chuyện này, cho dù chúng ta không chủ động tìm bọn họ gây phiền toái, chỉ sợ trong thời gian ngắn cũng tuyệt đối không dám tới kinh thành nữa."
Tú Nhi cúi thấp đầu: "Vâng."
"Bất quá Mộ Tử Hà kia dám mắng ngươi, đúng là gieo gió gặt bão, tự tìm đường chết." Công tử áo trắng nhàn nhạt cười: "Không sao cả, vốn ta cũng tính toán muốn lợi dụng chuyện của Diệp phủ để khuấy động phong vân thiên hạ... Hơn nữa hiện tại xem ra, kế hoạch này tạm thời gác lại một chút, chưa hẳn đã là chuyện xấu."
"Vâng."
"Chỉ có điều, lần này ngươi ra tay lại là giúp Diệp phủ một ân huệ lớn. Khiến cho Diệp phủ từ chỗ sứt đầu mẻ trán, vô kế khả thi, đột nhiên giải thoát đi ra..." Bạch y nhân cau mày: "Chuyện này... đơn thuần nhìn từ biểu hiện bên ngoài, mọi thứ đều là thuận lý thành chương, hoàn toàn là trùng hợp... Nhưng, ta lại cảm giác trong đó có người đang giật dây, thúc đẩy việc này?"
Tú Nhi cúi đầu, nói: "Nếu quả thật có người giật dây trong sự kiện lần này, người nọ tất nhiên chính là Phong Chi Lăng."
"Phong Chi Lăng..." Công tử áo trắng nhàn nhạt cười: "Tra rõ người này!"
"Vâng."
"Còn nữa, sắp tới phải chú ý chiến sự ba nước, mau chóng khơi mào nó." Ánh mắt công tử áo trắng thâm thúy, nói: "Phiên Vân Phúc Vũ lâu của chúng ta chỉ cần xuất hiện, tất nhiên sẽ nương theo sự hưng suy thay đổi của vương triều... Mà danh hiệu ngươi lộ ra lần này, coi như là thiên ý trong cõi u minh..."
"Chỉ có số mệnh vương triều hưng suy thay đổi, mới có thể tạo ra đủ nhiều máu tanh, thúc đẩy tu vi của ta mau chóng khôi phục... Phải nắm chặt thời gian."
"Vâng."
"Tú Nhi, ngươi phụ trách mâu thuẫn ba nước, khiến nó càng gay gắt càng tốt."
"Vâng."
"Uyển Nhi."
"Có nô tỳ."
"Sau buổi đấu giá lần này, ta đoán chừng, những luyện đan sư kia đều đã chạy về môn phái của mình rồi chứ?"
"Đúng vậy, công tử liệu sự như thần."
"Ừm, nhưng những người khác trong môn phái hơn phân nửa đều không trở về, đúng không?"
"Vâng."
"Những người này hẳn là lưu lại nơi đây, kết giao với thế gia trong kinh thành, thậm chí là lui tới với hoàng thất, phải không?"
"Vâng, công tử tuệ nhãn như đuốc."
"Đó cũng không phải chuyện gì lạ. Đám gia hỏa này chỉ cần đi ra một chuyến, không kiếm được chút lợi ích mang về thì bọn hắn sẽ không đi. Mà những thế gia, quan phủ, hoàng tộc này, chính là đối tượng cung cấp lợi ích phù hợp cho bọn hắn."
Trên mặt công tử áo trắng lộ vẻ mỉa mai, giọng điệu cũng có chút châm chọc, lại nói: "Kỳ thật, thiên hạ này thật sự rất kỳ quái. Thế gia coi hoàng tộc là kẻ ngốc; môn phái lại coi thế gia là kẻ ngốc; mà hoàng tộc, lại coi cả môn phái và thế gia đều là kẻ ngốc, tựa như một đám người rất giống kẻ ngốc đang chơi một trò chơi tuần hoàn lặp đi lặp lại..."
"Thế gia đang lợi dụng hoàng tộc, lợi dụng lực lượng hoàng triều để không ngừng phát triển sinh sôi... Trong mắt bọn hắn, hoàng tộc chỉ là công cụ có thể tùy ý điều khiển trong tay..."
"Mà môn phái lại cho rằng thế gia chẳng có tiền đồ gì... vẫn còn đang đau khổ giãy giụa vì kéo dài huyết mạch... Giãy giụa mấy ngàn năm bất quá cũng chỉ là vì một cái truyền thừa... Cho nên trong mắt môn phái, thế gia chính là kẻ ngốc."
"Còn hoàng tộc tự cho là nắm giữ quyền lực chí cao vô thượng; khi cần thiết có thể liên hợp thế gia đối kháng môn phái, hoặc lợi dụng môn phái chấn nhiếp thế gia, tự cho là đang làm mọi việc đều thuận lợi, có thể lợi dụng hoàng quyền cướp lấy lợi ích lớn nhất, cho nên coi cả hai nhà là công cụ, là kẻ ngốc..."
"Mà trong mắt ta... thiên hạ này hoàn toàn là ba thế lực kẻ ngốc như vậy đang duy trì một sự cân bằng ngu xuẩn..."
Thanh niên áo trắng ánh mắt thâm thúy, thản nhiên nói: "Cho nên, chỉ cần đánh vỡ sự cân bằng không tốn sức dựa vào này, sẽ tức thời hình thành cục diện vương triều hưng suy thay đổi. Bất kể thế nào, cách cục hiện hữu của Hàn Dương đại lục này, nhất định không thể tiếp tục cân bằng như vậy nữa."
"Tất nhiên phải có một triều hưng, tự nhiên cũng nương theo một triều diệt!"
Hắn nói nhiều lời như vậy, tựa hồ có chút mệt mỏi, thân thể tựa vào xe lăn, miễn cưỡng nói: "Làm thế nào để đánh vỡ sự cân bằng này... Uyển Nhi, ngươi đi làm đi."
"Vâng. Nô tỳ biết rồi."
"Ừm, ngươi biết nên làm thế nào sao?"
"Nô tỳ cho rằng, chỉ cần giết chết một hai nhân vật trọng yếu của các đại môn phái đang ở trong kinh thành hiện nay... tạo ra một biểu hiện giả dối nào đó... có thể đánh vỡ sự cân bằng giữa các môn phái, sau đó lại dẫn thế gia vào vũng nước đục này, thực lực hoàng tộc cũng sẽ vì thế mà bị cuốn vào... Lúc đó, bất luận kết quả thế nào, sự cân bằng đều sẽ bị phá vỡ, vì lỗ hổng đã xuất hiện."
"Chỉ là, chỉ khi kết quả xuất hiện, mới có thể quyết định bước tiếp theo nên làm gì."
Thanh niên áo trắng thỏa mãn gật đầu: "Chiến lược bố trí của ngươi không tệ, chính là như vậy. Bất quá, ngươi còn bỏ sót một điểm, đó chính là... trong hoàng tộc vẫn có người thông minh tồn tại, mà hoàng tộc cũng là căn nguyên của mọi sự làm loạn..."
Hắn hơi nheo mắt, nói: "Xét theo Thần Hoàng đế quốc hiện tại, đương triều hoàng đế tuổi tác đã lớn... Mà thái tử cũng có chút sốt ruột rồi... Bởi vì ba vị hoàng tử khác cũng đã trưởng thành, rục rịch..."
"Loạn cục, đầu tiên phải bắt đầu từ nơi này... mới là nhất..."
Hắn nói đến đây, đột nhiên dừng lại, không nói thêm gì nữa.
Nhưng Uyển Nhi đã sáng rực hai mắt, nói: "Vâng, đa tạ công tử chỉ điểm, nô tỳ biết nên làm thế nào rồi."
"Ừm, về sau không được xưng là nô tỳ trước mặt ta nữa, ta nghe thấy khó chịu." Thanh niên áo trắng ôn hòa nhìn Uyển Nhi và Tú Nhi, nói: "Tự xưng tên là được rồi."
Trong mắt hai nữ đồng thời hiện lên một tia vui sướng, trên mặt thoáng qua một tầng đỏ ửng, nói: "Uyển Nhi (Tú Nhi) tuân mệnh."
"Đánh vỡ một sự cân bằng, vương triều thế gian thay đổi; tự nhiên trong thời gian cực ngắn, bọn hắn lại sẽ hình thành một sự cân bằng mới..." Thanh niên áo trắng ánh mắt khoan thai nhìn lên mây trắng trên trời trôi đi trôi lại, thản nhiên nói: "Phong vân, chính là dễ dàng như vậy."
. . .
Bên kia, Diệp Tiếu đang tranh thủ hết thảy thời gian để luyện công.
Trong kinh thành, phía phủ thái tử cũng yên tĩnh hơn nhiều, không còn tìm phiền toái nữa; mà thái tử phi từ sau khi người của Mộ thị gia tộc lần trước đến đều chết hết, liền triệt để trầm mặc...
Trong thời gian ngắn xem ra, tối thiểu ở ngoài mặt tựa hồ đã quy về gió êm sóng lặng.
Chỉ có một chỗ lại đang nổi sóng.
Linh Bảo Đấu Giá Đường!
Quan Vạn Sơn cùng đám người này sắp thắt cổ tự tử đến nơi rồi!
Mỗi người đều là vẻ mặt u sầu.
Đại lão bản của Linh Bảo Các lại đích thân đến Thần Tinh thành.
Mà Vạn Chính Hào vừa đến nơi, câu đầu tiên rõ ràng chính là: "Khối Thiên ngoại U Minh kia của ta... không có bán đi chứ?"
Những lời này hỏi rất vội vàng!
Rất bức thiết!
Thậm chí ngay cả lời chào hỏi cơ bản nhất cũng không có, đổ ập xuống chính là một câu như vậy.
Quan Vạn Sơn tại chỗ liền ngây người.
Lời này của đại lão bản là có ý gì?
Lúc trước chúng ta đều không muốn đấu giá vật này, là ngài quy định chúng ta ở đâu có đấu giá hội quy mô lớn thì nhất định phải nếm thử chào hàng. Bất kể thế nào, không tiếc giá nào cũng phải bán đi... vì vật này làm tổn hại thể diện của ngài.
Hôm nay chúng ta vừa mới bán đi củ khoai lang phỏng tay đó, ngài liền tới hỏi.
Thế này là có ý gì?
"Đã bán đi rồi." Quan Vạn Sơn lấy lại bình tĩnh, cẩn thận từng li từng tí trả lời.
"Bán đi rồi?" Thân thể mập mạp của đại lão bản Vạn Chính Hào run lên, sắc mặt cũng "xoát" một tiếng biến thành trắng bệch. Giờ khắc này, lại có cảm giác như muốn tiêu chảy.
"Bán cho ai rồi?" Một hắc y nhân đi theo bên cạnh đại lão bản đột nhiên tiến lên một bước, mặt không biểu tình hỏi.
Người này, trước kia chưa bao giờ xuất hiện trước mặt đại lão bản.
Mọi người nhìn thấy đều cảm thấy có chút lạ lẫm.
Nhưng hắn vừa nói chuyện, đại lão bản lập tức run rẩy một chút. Thần sắc cũng lập tức biến thành sợ hãi.
Thân phận người này, chẳng lẽ còn cao hơn đại lão bản sao?
Vậy người này là ai?
"Chính là người đã xuất ra đan vân thần đan... Hắn đã đấu giá được Thiên ngoại U Minh..." Quan Vạn Sơn mẫn cảm ý thức được tính nghiêm trọng của chuyện này: "Hắn tên là Phong Chi Lăng..."
Vừa dứt lời, liền thấy thân thể mập mạp của đại lão bản run lên bần bật, gương mặt trắng trẻo mập mạp lập tức biến thành màu tro tàn.
"Xong rồi, xong rồi..."
Hắc y nhân bên cạnh nhíu mày, hỏi: "Bây giờ còn có thể tìm được người kia không?"
"Có thể, nhất định có thể." Quan Vạn Sơn rất chắc chắn nói: "Bởi vì sau khi đấu giá, hắn không đem toàn bộ số tiền cạnh tranh có được lấy đi, mà là gửi lại một phần lớn tại hội đấu giá... Cho dù sau này hắn không mang thần đan đến đấu giá nữa, nhưng tổng thể vẫn sẽ đến lấy đi số tiền đó."
Quan Vạn Sơn cười nhạt một tiếng: "Không ai sẽ từ bỏ một khoản tiền lớn như vậy. Mà hắn đang nhu cầu cấp bách về tiền, lại càng không thể."
Vạn Chính Hào cùng hắc y nhân kia đồng thời thở phào nhẹ nhõm, lại có thể trăm miệng một lời giãn mặt cười nói: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi."
"Đã như vậy, trong khoảng thời gian này chúng ta cứ ở lại Thần Tinh thành đi. Khi nào thu hồi được Thiên ngoại U Minh, khi đó mới trở về." Hắc y nhân trực tiếp chốt hạ.
Bạn thấy sao?