Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 93: Không may đệ nhất sát thủ
"Hai kẻ kia chiến đấu dọc đường đến tận đây, hiển nhiên người thứ nhất thể lực đã có phần chống đỡ không nổi, cho nên mới xuất hiện cảnh binh khí va chạm như vừa rồi. Nếu không, với tu vi của hai người này, thật sự không nên xảy ra tình huống đó. Song phương binh khí đối bính cường thế, thắng bại lập tức phân định, tuyệt không khoa trương giả bộ, có thể nói phía đào vong luôn tìm cách tránh né những tình huống này."
"Mà kẻ thể lực chống đỡ không nổi kia, hiển nhiên chính là phía bị đuổi giết... Theo ưu tiên hàng đầu của hắn là chạy trốn lúc này, tuyệt đối sẽ không tùy tiện liều mạng với đối phương, bởi vì nếu còn thực lực liều mạng, thì căn bản không cần phải chạy trốn..."
"Sau một kích, vị trí vốn có của song phương tất nhiên sẽ thay đổi. Hắn đã không địch lại, sau một kích nhất định sẽ mượn cơ hội từ dư chấn ngắn ngủi để nhanh chóng đào tẩu. Nhưng, thoát ra ba trăm trượng lại bị đuổi kịp... mới dẫn đến lần va chạm thứ hai."
"Lần va chạm thứ nhất, không có quá nhiều âm thanh hỗn loạn vang lên, hiển nhiên người bị đuổi giết vẫn còn giữ lại thực lực nhất định. Nhưng lần đối bính thứ hai, lại xuất hiện rất nhiều tạp âm, điều này giống như nói rõ... Lần va chạm thứ nhất, kẻ đào tẩu đã bị thương, hoặc là... thương càng thêm thương..."
"Nói như vậy... chiến cuộc này e là sắp kết thúc rồi."
"Tối đa sau bốn lần va chạm nữa, kẻ bị đuổi giết kia cũng chẳng còn sức phản kháng..."
"Chỉ là, đuổi theo đoạn đường này, trước sau ít nhất cũng hơn năm trăm dặm... Hai kẻ kia rõ ràng là chiến đấu từ một nơi rất xa bên kia kinh thành đến tận đây, quả nhiên rất cao minh..."
Diệp Tiếu thân hình tựa gió cuốn, ẩn mình đi qua không chút dấu vết.
Một bên suy tính, phỏng đoán, phân tích, nhưng dưới chân lại không loạn chút nào, trấn định như thường.
Cuối cùng, đã tiếp cận, tiếp cận phụ cận chiến cuộc của hai người.
Gần như ngay khi Diệp Tiếu đạt tới mục đích, lại nghe thấy "Oanh" một tiếng, lần này khoảng cách tương đối gần, mắt thấy vô số bùn đất hỗn hợp với mưa bay lên, cuồng bạo đập tới. Diệp Tiếu lặng lẽ nằm rạp trên mặt đất, vẫn không nhúc nhích, tùy ý "xi-măng" đắp lên người...
Bùn nhão trong chốc lát dán đầy một thân.
Đầu hôm Diệp Tiếu biến thành kẻ đổ mồ hôi, giờ phút này thình lình biến thành tượng bùn, chỉ là như vậy một lần, có vẻ như che giấu càng thêm hoàn hảo không tì vết!
Một tiếng thở dốc dồn dập càng ngày càng gần, nghe tiếng thở dốc đó, thể lực người này hiển nhiên đã đến cực hạn, chỉ sợ tùy thời đều có thể sụp đổ, chỉ cần té ngã là không còn khả năng đứng dậy nữa.
Sau đó, một thanh kiếm phá không bay tới, hàn quang lập lòe, "Xoát" một tiếng, cắm thẳng vào vị trí cách Diệp Tiếu ba trượng —— vừa vặn cắm trên một tảng đá trước mặt người nọ.
Một kiếm này, rõ ràng là vì chặn đường tuyệt lộ mà phát!
Tia chớp như xé toạc bầu trời "xoát" một tiếng chiếu sáng khắp không gian, ẩn ẩn nhìn thấy, tảng đá kia sau khi bị trường kiếm cắm vào, dường như vẫn giữ nguyên vẹn, chỉ là sau khi mưa táp vào, rất quỷ dị tách ra tứ phía, chia làm bốn múi rất đều đặn.
Mà thanh trường kiếm kia vẫn đứng sừng sững, mũi kiếm cứ thế cắm thẳng trên mặt đất bùn.
Không đúng, dường như dùng từ "cắm" không được chuẩn xác lắm, bởi vì toàn bộ thân kiếm đều lộ trên mặt đất, căn bản không hề đâm vào trong đất, vậy mà lại không hề ngã xuống, cứ như thế hàn quang lập lòe đứng thẳng, đúng là trạng thái "treo lơ lửng" danh xứng với thực.
Tia chớp trên chân trời chợt lóe rồi biến mất, thiên địa tức thì lại rơi vào bóng tối vô biên.
Cuồng bạo mưa to, lại một lần nữa thống trị vạn vật.
Người nọ nhìn thanh kiếm trước mặt, miệng lớn thở hồng hộc, đột nhiên phát ra một tiếng cười hắc hắc khàn giọng đến cực điểm, lập tức đặt mông ngồi bệt xuống đất, sầu thảm nói: "Ngươi thắng... Muốn giết cứ giết đi, những lời khác, không cần nói nữa."
Diệp Tiếu đang ở khoảng cách quá gần vào lúc này lại là một cử động cũng không dám.
Dù sao khoảng cách với nơi xảy ra sự việc quá gần, đối mặt lại là hai vị siêu cấp cao thủ; nếu không phải mưa to như trút nước, chỉ sợ mình đã sớm bị tóm ra ngoài tám trăm lần. Điều này không liên quan đến cao thấp của công pháp ẩn nấp, mà là chênh lệch thực lực chân thật, lực bất tòng tâm, không phải tại mình không giỏi.
Nhưng đây lại là chuyện không thể làm gì khác.
Vốn Diệp Tiếu lựa chọn nơi này, có thể nói là một vị trí tuyệt hảo.
Nơi đây đúng lúc là một sườn dốc trong rừng rậm, mà kẻ bị đuổi giết đang chạy trốn về hướng này, lập tức muốn vượt qua.
Chỉ cần hắn đi đến cuối sườn dốc, vì thể lực đã triệt để kiệt quệ, chỉ cần thân thể ngã xuống là sẽ rầm rầm lăn xuống dưới. Kẻ truy kích phía sau tự nhiên cũng sẽ nhảy theo —— như thế, vị trí của Diệp Tiếu liền trở thành phía sau lưng bọn họ.
Bọn họ mới từ đầu bên kia đi qua, thế nào cũng sẽ không quá lưu tâm phòng bị con đường vừa đến.
Cho nên, vị trí này không nghi ngờ gì là nơi an toàn nhất.
Theo lẽ thường mà nói, đây là chuyện tuyệt đối sẽ xảy ra, mà mọi thứ cũng đều đang diễn ra theo hướng đó.
Nhưng thật sự không ngờ tới.
Kẻ truy kích kia rõ ràng trực tiếp phi trường kiếm tới, hơn nữa lại cắm thẳng vào vị trí cách mình ba trượng!
Ngăn chặn đường đi của kẻ đào tẩu.
Mà kẻ bị truy kích vừa nhìn thấy thanh kiếm này, phảng phất biết rõ mình thế nào cũng không chạy thoát được nữa, hơi thở trong ngực thoáng cái giải tỏa, lập tức không còn chút khí lực nào, dứt khoát vò đã mẻ lại sứt, nhận mệnh đặt mông ngồi xuống...
Thế nhưng lần ngồi xuống này lại không xong rồi!
Vị trí hiện tại của hắn cách Diệp Tiếu tổng cộng chỉ có hai trượng!
"Mẹ kiếp, đây là chuyện xui xẻo quái quỷ gì thế này! Rõ ràng hoàn toàn không phát triển theo lẽ thường!" Diệp Tiếu trong bụng cuồng mắng liên hồi; quá xui xẻo...
Khoảng cách gần như vậy, đối mặt với hai vị tông sư Thiên Nguyên cảnh giới.
Mặc kệ ai phát hiện ra mình, đều là chỉ còn đường chết!
Cái này thật sự là... quá trùng hợp đến mức không biên giới rồi...
Diệp Tiếu là Tiếu quân chủ không giả, thân phụ tuyệt thế võ học, tri thức, kiến thức, kinh nghiệm, nhãn lực những thứ này cũng đều không giả, cho nên hắn hiện tại với tu vi Địa Nguyên cảnh Tam phẩm, tuyệt đối có thể đồng cấp vô địch, thậm chí Địa Nguyên Tứ phẩm, Lục phẩm cũng không phải đối thủ của hắn; thật muốn dốc sức liều mạng, cao thủ Địa Nguyên cảnh Cửu phẩm cũng vô cùng có khả năng bị hắn hạ gục!
Nhưng, cũng chỉ đến thế mà thôi. Không thể khiến Diệp Tiếu vượt cấp khiêu chiến, Thiên Nguyên cảnh, liền đủ để dùng thực lực áp đảo hết thảy. Cũng tỷ như đối mặt với lão phu tử Quan Chính Văn, Diệp Tiếu thật sự bất lực.
Mà hai kẻ trước mắt này, bất kỳ một ai cũng không kém Quan Chính Văn, thậm chí khả năng còn cao hơn.
Nếu Diệp Tiếu bạo lộ, tùy tiện một kẻ, chống lại Diệp Tiếu cũng có thể đơn giản đánh chết, đây là đẳng cấp áp chế của võ giả cao cấp đối với võ giả cấp thấp, không có cách nào khác!
Ở vào cảnh ngộ ác liệt như thế, Diệp Tiếu dù có vài phần kinh hoảng, lại còn có một loại cảm giác kỳ quái khác —— giọng nói của kẻ bị đuổi giết này, sao nghe có chút quen tai vậy nhỉ?
Cái này có thể sao?
Không thể nào!
Chính mình dường như chưa từng tiếp xúc qua võ giả cao minh như vậy!
Võ giả Thiên Nguyên tông sư cảnh duy nhất từng tiếp xúc cũng chỉ có một mình Quan Chính Văn mà thôi, nhưng kẻ đào tẩu kia tuyệt đối không phải là Quan Chính Văn, vậy thì, kẻ đào tẩu này là ai!?
Đang nghĩ ngợi lung tung, lại nghe thấy một giọng nói ôn nhu nhã nhặn lịch sự vang lên: "Ngươi đây là tội gì phải tự làm khổ mình?"
Diệp Tiếu trong lòng chấn động, thiếu chút nữa bại lộ bản thân.
Mẹ kiếp, kẻ đuổi giết người khác này, dường như mới thực sự là người quen của mình!
Ít nhất là kẻ có thể lập tức nói ra thân phận lai lịch!
Giọng nói này, bình tĩnh ôn nhu, không nóng không vội, thanh thúy, dường như thanh tuyền chảy qua khe núi; tràn đầy một loại cảm giác dễ nghe khiến người ta thưởng thức.
Đúng là...
Ngày đó, tại hội đấu giá... Thiên Thượng Chi Tú!
Tú Nhi cô nương!
Người có tư cách phát ra mệnh lệnh trong Phiên Vân Phúc Vũ Lâu chính là người đó!
Cũng là người đó đã hủy diệt Mộ thị gia tộc trong lần vào kinh thành!
"Trời ơi đất hỡi ơi là trời..." Trái tim nhỏ của Diệp Tiếu đập thình thịch mấy cái: "Tại sao mình lại không nhìn ra nữ nhân này rõ ràng còn là một cao thủ Thiên Nguyên tông sư cảnh giới?"
Nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, Diệp Tiếu liền phát hiện chỗ không đúng.
Thiên Thượng Chi Tú, có tu vi không tầm thường; điểm ấy lúc đó chính mình đã nhìn ra, nhưng cái gọi là tu vi không tầm thường, cũng tuyệt đối không thể đạt tới cấp độ ngày hôm nay! Thiên Thượng Chi Tú lúc đó, đừng nói là Thiên Nguyên tông sư cảnh giới, chỉ sợ ngay cả ngưỡng cửa Thiên Nguyên cảnh cũng chưa chạm tới!
Điểm này, Diệp Tiếu dám lấy nhãn lực độc đáo của Tiếu quân chủ, kể cả thân gia tánh mạng ra đặt cược.
Về phần có nhìn nhầm hay không —— Diệp Tiếu còn dám cam đoan, đó là hoàn toàn không thể nào!
Nhưng, khoảng cách lần trước tương kiến, trước sau dường như cũng chỉ được một tháng, vị đại tỷ này liền từ Địa Nguyên cảnh giới tăng vọt đến Thiên Nguyên tông sư cảnh giới? Tiến cảnh này không khỏi thần tốc quá mức rồi sao?
Cái này... là chuyện gì xảy ra?
Đây là tình huống gì vậy?!
Chỉ nghe kẻ bị đuổi giết kia khàn giọng cười một tiếng, nói: "Người sắp chết, muốn làm một con quỷ minh bạch. Vừa rồi cô nương hỏi ta tội gì phải tự làm khổ mình, nhưng ta cũng muốn hỏi cô nương câu hỏi tương tự, truy sát ta như thế, rồi lại là tội gì phải tự làm khổ mình?"
Trong giọng nói của hắn, tràn đầy một loại nản lòng thoái chí, cũng là thái độ tuyệt vọng tâm chết.
Một đời cường giả cấp độ đỉnh phong, lại thua trong một trận quyết đấu công bằng dưới tay một thiếu nữ trông không quá mười bảy mười tám tuổi. Sự thật này khiến kẻ tâm cao khí ngạo như hắn căn bản không thể chấp nhận được, trước mắt dù tử lộ phía trước, vẫn muốn hỏi cho tường tận minh bạch!
Chỉ nghe Thiên Thượng Chi Tú trầm ngâm một lát, trầm giọng nói: "Ninh Bích Lạc, ta xem ngươi là một nhân tài, lúc này mới thành tâm mời ngươi gia nhập Phiên Vân Phúc Vũ Lâu của ta... Càng hứa hẹn với ngươi, chỉ cần ngươi chịu tiến đến, mảng sát thủ của Phiên Vân Phúc Vũ Lâu, toàn bộ giao cho ngươi quản lý, toàn quyền! Ngoài ra, còn giúp ngươi giải quyết phiền toái bên phía Vô Biên Thánh Chủ, điều kiện như vậy, dù xét theo phương diện nào, đều đã đầy đủ hậu đãi rồi, nhưng ngươi lại trở mặt động thủ, đây là đạo lý gì?"
Vừa nói như vậy, Diệp Tiếu lại tức thì nhớ ra kẻ bị đuổi giết trước mắt này là ai.
Ninh Bích Lạc.
Đệ nhất sát thủ trong truyền thuyết của Hàn Dương đại lục.
Nhưng, Diệp Tiếu không nhịn được thấy buồn cười: Đệ nhất sát thủ của vị diện này, dường như cũng quá xui xẻo một chút.
Từ lúc chính mình nghe nói về hắn, lần thứ hai nghe được tên hắn, chính là tổ chức sát thủ dưới trướng bị diệt sạch, Ninh Bích Lạc liều chết chiến đấu mới đào thoát được. Trước mắt lại đang bị đuổi giết...
Lần đầu tiên nhìn thấy hắn, lại là lúc chính mình vừa thoát thân từ chỗ Văn Nhân Sở Sở, cơ duyên xảo ngộ. Hơn nữa, Ninh Bích Lạc lúc đó vẫn đang bị người đuổi giết, điên cuồng chạy trốn, nếu không phải mình giúp một tay, có lẽ lần trước đã xong đời.
Giờ này khắc này, tại đây gặp lại, thằng này rõ ràng vẫn đang bị người đuổi giết, hơn nữa kẻ đuổi giết hắn một lần so một lần lợi hại, một lần so một lần địa vị càng lớn!
"Chẳng lẽ thằng này là chuột chạy qua đường chuyển thế sao?" Diệp Tiếu thầm nghĩ.
... ...
Bạn thấy sao?