Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Tiếng nói chuyện dần dần nhỏ xuống, hai người cứ ôm lấy nhau như vậy, mãi đến khi dưới chân núi truyền đến một tiếng gà gáy.– Trời đã sáng…Diệp Mặc theo bản năng nói. Bọn họ cứ ngồi như vậy suốt một đêm. Diệp Mặc ôm Lạc Ảnh ở trong lòng lại không muốn động đậy.Bỗng nhiên Diệp Mặc lại nghĩ tới điều…
Bạn thấy sao?