Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Khoảng giữa trưa, năm người dừng lại ở một sơn cốc để nghỉ ngơi. Suốt đường đi, chỉ có Phong Yên Kỳ và người tên là Cát Lương Trung kia không ngừng nói chuyện, Tiêu Thủy vốn ít nói, Diệp Mặc còn cảm thấy được y đang không ngừng nhíu mày, chỉ có Hoàng Mân thỉnh thoảng chen vào một vài câu.– Tôi đi…
Bạn thấy sao?