Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thôn Phệ Cổ Đế – Chương 64

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Nhìn thân ảnh đột nhiên biến mất, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.

Họ đương nhiên biết đã xảy ra chuyện gì, người này lại có thể bị quang đoàn tự động hút vào, chứng tỏ đó là người có duyên, có thể nhận được Đế cảnh cùng Đế cảnh võ học bên trong quang đoàn.

Thật là hâm mộ.

“Người này đến từ Đông Hoang Học Viện.”

“Cái này phiền toái rồi, Đông Hoang Học Viện khẳng định sẽ dốc sức bảo vệ người này, không biết sau đó có người nào ra tay cướp đoạt hay không.”

“Truyền thừa mà cũng có thể cướp đoạt sao? Thật là đủ vô nghĩa.”

“Truyền thừa khẳng định là không thể, nhưng Đế cấp võ học lại có thể, hơn nữa Đông Hoang Học Viện có người nhận được Đế cảnh truyền thừa, khẳng định sẽ có kẻ không cam lòng.”

Đông Hoang Học Viện là thế lực đỉnh cấp của Đông Hoang, uy thế đặt ở đó, không ai dám trêu chọc, bất quá cũng phải xem là thời điểm nào, đối mặt với Đế tọa lại là chuyện khác.

Mỗi người đều rất rõ ràng Đế tọa có ý nghĩa gì, hiểu rõ nếu Đông Hoang Học Viện xuất hiện một vị Đế cảnh cường giả, đối với Đông Hoang mà nói sẽ có ý nghĩa ra sao.

Vô luận là hủy diệt Đế cảnh truyền thừa, hay là đoạt lấy Đế cảnh võ học, rất nhiều người đều muốn thử xem.

Từng ánh mắt hâm mộ nhìn về phía thanh niên đã biến mất.

Tần Đuốc thân thể khẽ run lên, trong ánh mắt phóng xuất ra quang mang kỳ dị, nói: “Sau khi Tô Thần rời khỏi Đế tọa, ta sẽ lập tức mang theo hắn rời đi, các ngươi đi theo các vị lão sư, nhớ kỹ, không được cùng những người khác cứng đối cứng.”

“Rõ.”

Kỷ U Tịch cùng Hoàng Anh đám người đều thổn thức không thôi.

Thiên phú cùng tiềm lực của Tô Thần đã được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn trước mặt Đế tọa, không có thiên phú tuyệt đối thì căn bản không thể nào được Đế tọa lựa chọn.

Một khi Tô Thần thật sự có thể nhận được Đế cảnh truyền thừa, đó chính là một bước lên trời, trở lại Đông Hoang Học Viện sẽ trở thành đối tượng trọng điểm bồi dưỡng của toàn học viện, tiền đồ một mảnh quang minh.

Càng ngày càng hối hận.

Kỷ U Tịch hung hăng mắng chính mình.

Tô Thần rất có khả năng nhận được Đế cảnh truyền thừa, ngày sau nói không chừng có thể vấn đỉnh Đế cảnh, đó chính là Đế cảnh, một khi hoàng triều có Đế cảnh cường giả tọa trấn, tuyệt đối có thể xưng bá Đông Hoang, thậm chí có thể chinh chiến đại lục.

Trong quang đoàn.

Thân thể Tô Thần không chịu khống chế, bị cưỡng ép ngồi xuống trên Đế tọa, từng luồng Đế tức khủng bố ập vào trước mặt, bao phủ toàn thân Tô Thần.

“Thiên định Đế đồ, Đế đạo gập ghềnh, cửu chuyển sinh tử, từng bước niết bàn.”

Toàn bộ trong quang đoàn vang lên thanh âm bá đạo tuyên cổ, tựa như trải qua năm tháng luân hồi lắng đọng, chậm rãi vang lên bên tai Tô Thần, làm cả trái tim Tô Thần chấn động.

Không nói gì, Tô Thần cảnh giác nhìn quang đoàn trước mặt, hắn cũng không ngờ tới, chính mình lại bị quang đoàn tự động hút vào.

“Võ giả lấy mệnh kháng thiên, dùng võ đạo nhập Đế cảnh, mới có thể không chịu Thiên Đạo khống chế, từ xưa đến nay trăm triệu năm, lại có mấy người có thể chân chính đứng trên Thiên Đạo.”

“Dưới Đế đạo, tất cả đều là con kiến, lão phu Đoan Mộc Không, thân là Thánh Đế cảnh, chung quy vẫn còn kém quá xa.”

Đế ngâm mênh mang, tựa như chuông lớn gõ vang vạn dặm tầng mây, lao nhanh biển mây xông thẳng cửu thiên trời cao, xoay chuyển bên tai Tô Thần thật lâu không tiêu tan.

Đế cảnh!

Tô Thần vốn đã biết, Đế tọa trong quang đoàn chính là do một vị Đế cảnh cường giả để lại, còn Thánh Đế là như thế nào, hắn căn bản không biết.

Cuối cùng nhịn không được, Tô Thần mở miệng hỏi: “Tiền bối, cái gì gọi là Đế cảnh? Cái gì gọi là Thánh Đế cảnh? Cái gì gọi là Đế đạo? Cái gì gọi là đứng trên Thiên Đạo?”

Liên tiếp hỏi bốn câu.

Toàn bộ Đế tọa hình thành Đế vận, Tô Thần trong bất tri bất giác đã tiến vào trạng thái tu luyện, trong cơ thể càng vận chuyển tam đại công pháp, chỉ là chính Tô Thần không biết, hoàn toàn đắm chìm trong Đế ngâm.

“Đế đạo tam đồ cửu cảnh, từng bước sinh tử, từng bước niết bàn, một bước một trọng thiên. Với cảnh giới hiện tại của ngươi, Đế cảnh đối với ngươi mà nói thật sự quá mức xa xôi, chờ ngươi bước vào Chuẩn Đế cảnh, liền có tư cách biết được Đế đạo tam đồ. Còn như Thánh Đế cảnh là như thế nào, đó là đứng hàng thứ tư trong Đế đạo nhị đồ, muốn đứng trên Thiên Đạo, thật sự quá khó!”

Một tiếng thở dài truyền khắp toàn bộ quang đoàn.

Tô Thần có chút không thể lý giải, bất quá hắn có thể hiểu được sự cường đại của Đoan Mộc Không, Đế đạo tam đồ cửu cảnh, có thể đứng hàng thứ tư là Thánh Đế cảnh, bản thân đã nói lên rất nhiều vấn đề.

“Lão phu hiện giờ hỏi ngươi, có bằng lòng tiếp nhận truyền thừa của lão phu hay không? Với thiên phú của ngươi, ngày sau nhất định có thể đặt chân Đế cảnh, vấn đỉnh Thánh Đế cảnh, còn việc có thể đạp thiên mà xuống hay không, phải xem chính ngươi.”

Tô Thần hoàn toàn trầm mặc. Nếu là đổi lại người khác, đối mặt với truyền thừa của một vị Đế cảnh cường giả, chắc chắn sẽ vô cùng hưng phấn, dù sao Đế cảnh chính là sự tồn tại đỉnh cao của cả đại lục, huống chi Đoan Mộc Không lại là siêu cấp cường giả trong hàng ngũ đó.

Duy chỉ có Tô Thần là chưa lập tức đáp ứng.

Từng phút từng giây chậm rãi trôi qua.

“Tiền bối.”

“Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Thời gian của lão phu không còn nhiều, một khi bỏ lỡ, dù ngươi có muốn tiếp nhận truyền thừa, lão phu cũng lực bất tòng tâm, thật đáng tiếc nếu truyền thừa Đế cảnh của lão phu phải trôi dạt trong năm tháng luân hồi.”

Tô Thần có thể nghe ra một tia bất đắc dĩ và vội vàng trong giọng điệu của Đoan Mộc Không, xem ra truyền thừa Đế cảnh ở đây rất nhanh sẽ biến mất, hơn nữa là biến mất vĩnh viễn, cho nên Đoan Mộc Không mới yêu cầu tìm người kế thừa ngay lập tức.

Tô Thần đứng dậy, hướng về phía quang đoàn ôm quyền, nói: “Hảo ý của tiền bối, vãn bối xin ghi lòng tạc dạ, thứ cho vãn bối không thể tiếp nhận truyền thừa Đế đạo của tiền bối.”

Cự tuyệt!

Sau khi suy nghĩ cặn kẽ, cuối cùng Tô Thần vẫn lựa chọn cự tuyệt, bởi vì hắn biết rõ, một khi hắn chọn tiếp nhận truyền thừa, chính là sẽ đi theo võ đạo của Đoan Mộc Không.

Một tiếng kinh nghi chứa đựng vô tận lửa giận vang lên, trước mặt Tô Thần hội tụ ra một khuôn mặt hư ảo khổng lồ, trên khuôn mặt cương nghị có những đường vân tái nhợt, đôi mắt lạnh băng gắt gao nhìn chằm chằm thanh niên trước mặt. Đoan Mộc Không dường như không ngờ tới, người này lại cự tuyệt võ đạo truyền thừa của hắn.

Có người dám cự tuyệt truyền thừa Đế đạo của hắn sao? Hoàn toàn là chuyện nói đùa.

Thánh Đế cảnh tuy chỉ đứng hàng thứ tư trong Đế đạo, nhưng đặt ở cả đại lục vẫn là sự tồn tại đỉnh cao nhất. Nếu hắn nguyện ý, vô số người muốn bái hắn làm thầy để nhận truyền thừa Đế đạo.

Không kiêu ngạo không siểm nịnh, Tô Thần cũng nhìn thẳng vào khuôn mặt hư ảo kia, không hề lùi bước, ngược lại tiến lên một bước, vẫn ôm quyền nói: “Vãn bối không muốn từ bỏ võ đạo của chính mình, một khi tiếp nhận truyền thừa Đế đạo của tiền bối, liền sẽ đi theo con đường của tiền bối.”

“Thì đã sao? Đi theo Đế đạo của lão phu sẽ giúp ngươi tỉnh lược rất nhiều phiền toái và thời gian. Chỉ bằng ngươi, ngày sau có thể đặt chân Đế đạo hay không còn là ẩn số, chẳng lẽ ngươi nguyện ý đi đánh cược vào thứ không xác định?”

Tô Thần gật gật đầu, thanh âm kiên định nói: “Vãn bối đích xác không biết ngày sau có thể đạt tới Đế đạo hay không, bất quá vãn bối lại nguyện ý vì nó mà nỗ lực, dù phía trước là vạn trọng hiểm trở cũng sẽ từng bước chém giết. Cho dù cuối cùng đánh cược thua, đó cũng là võ đạo thuộc về chính vãn bối, tuyệt không hối hận.”

“Vãn bối một khi tiếp nhận truyền thừa Đế đạo của tiền bối, ngày sau võ đạo chỉ sợ sẽ dừng bước ở đỉnh cao của tiền bối, vĩnh viễn không có hy vọng đặt chân lên đỉnh cao võ đạo thực sự.”

Đây mới là nguyên nhân thực sự khiến Tô Thần cự tuyệt.

Tiếp nhận truyền thừa Đế đạo đích xác có thể rút ngắn thời gian tu luyện, thậm chí tỉnh lược nhiều phiền toái trên con đường tu luyện, nhưng lại ảnh hưởng đến võ đạo chi tâm của chính mình, khiến võ đạo của mình bị trở ngại, càng không thể đặt chân lên đỉnh cao võ đạo.

Tô Thần gần như có thể khẳng định, muốn đặt chân lên đỉnh cao võ đạo, chỉ có kiên trì với võ đạo của chính mình mới có thể vấn đỉnh. Đúng là vì lý do đó, hắn mới có thể nghĩa vô phản cố mà cự tuyệt truyền thừa Đế đạo.

Cự tuyệt truyền thừa Đế đạo, Tô Thần cũng cảm thấy không nỡ, nhưng nhất định phải làm như thế.

Đoan Mộc Không không nói gì, cứ như vậy gắt gao nhìn chằm chằm, Tô Thần không hề tránh né, toàn bộ bên trong quang đoàn vô cùng yên tĩnh.

Không biết qua bao lâu.

“Ha ha ha, ha ha ha ha, ha ha ha ha ha…….”

Từng đợt cười dài từ miệng khuôn mặt khổng lồ truyền ra, truyền khắp toàn bộ quang đoàn, chứa đựng Đế vận thật lâu không tiêu tan, chấn đến màng tai Tô Thần đau nhức, khí huyết trong cơ thể quay cuồng, liên tục lùi về sau, nhưng thân thể vẫn đứng thẳng tắp, sự kiên định trong ánh mắt không hề yếu đi nửa phần.

“Ngươi không sợ lão phu giết ngươi sao?”

“Sợ, sao có thể không sợ, nhưng dù có sợ, vãn bối vẫn không thể tiếp nhận truyền thừa Đế đạo của tiền bối.”

Rất hài lòng gật gật đầu, Đoan Mộc Không tán thưởng nói: “Thân phụ Tam Sinh Huyết Luân, ẩn chứa đặc thù thần thể, có được võ đạo chi tâm kiên định, ngày sau ngươi nhất định có thể đặt chân đỉnh cao Đế đạo, đứng trên Thiên Đạo. Đáng tiếc chính là, lão phu vô duyên với ngươi, ai!”

Lại một lần nữa phát ra tiếng thở dài, Đoan Mộc Không nhìn ánh mắt Tô Thần, càng nhìn càng thích, càng nhìn càng tán thưởng. Nếu người này có thể thật sự tiếp nhận truyền thừa Đế đạo của hắn, thì dù hắn lập tức tan biến cũng coi như nhắm mắt.

Đáng tiếc chính là, loại người này không thể nào tiếp nhận truyền thừa Đế đạo, một khi thuận lợi trưởng thành, nhất định là sự tồn tại đỉnh cấp của đại lục.

“Chỉ còn mấy canh giờ nữa, truyền thừa của lão phu sẽ hoàn toàn biến mất trong thiên địa, lão phu không cam lòng.”

“Tiền bối, vãn bối muốn cầu tiền bối một việc.”

“Nói đi.”

“Nếu tiền bối nguyện ý, vãn bối có thể giới thiệu cho tiền bối một người kế thừa truyền thừa.”

“Nàng là người thế nào của ngươi?” Đoan Mộc Không không phải kẻ ngốc, không có quan hệ đặc biệt thì sao lại nói thế?

Tô Thần không chút giấu giếm, nói: “Nàng là thê tử của vãn bối, Nhan Mị Mị, Huyết Luân là Mị Hồ, thiên phú còn ở trên vãn bối.”

“Đình!”

Đoan Mộc Không trực tiếp cắt ngang, nói: “Muốn nhận được truyền thừa của lão phu, không cần phải khoác lác. Thiên phú của ngươi đủ để có một không hai đại lục, bất quá truyền thừa Đế đạo của lão phu sắp biến mất, thay vì mai táng trong năm tháng luân hồi, tiện nghi cho tiểu tử ngươi cũng được.”

“Đa tạ tiền bối thành toàn.”

“Ngươi đi đi, bảo nàng tiến vào.”

“Được.”

Tô Thần không chút chần chờ, lập tức rời khỏi quang đoàn. Đúng là người một nhà không để nước chảy ruộng ngoài, dù hắn cự tuyệt truyền thừa Đế đạo, nếu Nhan Mị Mị có thể tiếp nhận truyền thừa, cũng coi như là hoàn toàn xứng đáng.

Một tiếng thở dài, Đoan Mộc Không càng nghĩ càng thấy bất đắc dĩ.

Kỳ tài ngút trời như vậy lại cự tuyệt truyền thừa Đế đạo của hắn, hắn vừa phẫn nộ lại vừa chờ mong, dù sao loại người này nhất định không phải vật trong ao, võ đạo chi tâm dị thường kiên định.

Nếu không phải vì truyền thừa Đế đạo sắp biến mất, hắn cũng sẽ không vội vàng như vậy, đến cả yêu cầu này cũng có thể đáp ứng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...