Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Thôn Phệ Cổ Đế – Chương 99

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Tiếp tục thi triển Quá Sơ Thần Văn.

Ong!

Tô Thần tức khắc cảm nhận được trong đầu truyền đến từng đợt suy yếu, nhưng hắn không còn cách nào khác. Đối mặt với yêu thú Tam Kiếp Cảnh, chỉ cần lơ là một chút thôi cũng đủ để chôn vùi tính mạng.

Hắn không muốn chết ở nơi này.

“A!”

Tiếng gào thét phẫn nộ vang vọng khắp viêm động, tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên. Hỏa Kỳ Lân phẫn nộ cuộn tròn thân hình khổng lồ, nhưng lại chẳng thể làm gì được.

Vì độ kiếp, sức mạnh của nó đã tiêu hao gần hết, cộng thêm việc người này liên tục thi triển linh hồn võ kỹ, không ngừng công kích vào linh hồn nó.

Giờ khắc này.

Linh hồn Hỏa Kỳ Lân chằng chịt vết rách, thân hình lại một lần nữa ngã gục, hơi thở thoi thóp.

Vội vàng nuốt mấy viên Càn Khôn Đan, Tô Thần nhờ vào Phượng Hoàng Chân Viêm, trực tiếp nắm lấy Cửu Phẩm Tử Liên Viêm trong tay. Bởi vì cấp bậc của Phượng Hoàng Chân Viêm vượt xa Cửu Phẩm Tử Liên Viêm, nên Tô Thần không hề lo lắng mình sẽ bị Cửu Phẩm Tử Liên Viêm thiêu đốt.

Nhỏ một giọt tinh huyết lên Cửu Phẩm Tử Liên Viêm, một tay hắn ngưng tụ kiếm khí, dung hợp Sát Lục Kiếm Huyết Luân vào trong, rồi chém thẳng về phía Hỏa Kỳ Lân.

Hỏa Kỳ Lân đã mất đi sức phản kháng, giống như con sơn dương đợi làm thịt, mặc cho Tô Thần tàn sát mà không còn chút sức đánh trả.

Nhờ vào Hỗn Độn Thôn Phệ Quyết, hắn thôn phệ tinh huyết của Hỏa Kỳ Lân rồi dung nhập vào Cửu Phẩm Tử Liên Viêm. Tô Thần lập tức khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển Thái Cổ Thần Ma Quyết và Tổ Phượng Niết Bàn Quyết trong cơ thể, lấy Hỗn Độn Thôn Phệ Quyết làm nền tảng để bắt đầu lưu chuyển.

Hắn thu giữ linh hồn Hỏa Kỳ Lân lại, sau đó luyện chế thành Càn Khôn Đan để chậm rãi thôn phệ.

Viêm động này quả là nơi tu luyện tuyệt hảo. Người khác sợ hãi viêm động, nhưng hắn sở hữu Phượng Hoàng Chân Viêm, lại còn có thêm Cửu Phẩm Tử Liên Viêm, không chỉ không lo bị dung nham nuốt chửng mà còn có thể mượn dung nham để đột phá cực hạn của bản thân.

“Thần Nhi, dừng vận chuyển hai môn công pháp kia của ngươi lại, toàn lực vận chuyển Tổ Phượng Niết Bàn Quyết.”

Không chút nghi ngờ, Tô Thần lập tức dừng vận chuyển Thái Cổ Thần Ma Quyết và Hỗn Độn Thôn Phệ Quyết. Tuy không hiểu ý của sư phụ, nhưng hắn chọn cách tin tưởng người.

“Tổ Phượng Niết Bàn Quyết đến từ Tổ Phượng Cung, nghe nói là truyền thừa từ thời thượng cổ của Tổ Phượng. Bản thân Tổ Phượng thuộc hỏa, nên ngươi chỉ cần vận chuyển Tổ Phượng Niết Bàn Quyết, thử mượn dung nham để tôi luyện thân thể là được.”

Nuốt khan một ngụm nước bọt, Tô Thần hiểu ý của sư phụ. Mượn dung nham tôi thể, chẳng phải mình sẽ bị thiêu sống sao?

Thế nhưng.

Tô Thần tin rằng sư phụ tuyệt đối sẽ không hại mình, hơn nữa Tổ Phượng Niết Bàn Quyết quả thực rất mạnh mẽ. Muốn đột phá cực hạn, bắt buộc phải mạo hiểm.

Khoanh chân ngồi trên dung nham, bốn phía bao phủ bởi Phượng Hoàng Chân Viêm, đôi tay Tô Thần không ngừng kết ấn, từng luồng sức mạnh cuồn cuộn tuôn ra từ cơ thể.

Một tiếng phượng hót gào thét vang lên, xuyên thấu tầng tầng không gian, bao trùm toàn bộ viêm động.

Tích!

Từng giọt lửa lớn bằng nắm tay không ngừng nhỏ xuống từ đỉnh động, thậm chí rơi cả lên người Tô Thần, nhưng đều bị Phượng Hoàng Chân Viêm ngăn lại, không thể chạm vào da thịt.

Hắn bắt đầu thôn phệ dung nham xung quanh, nói là thôn phệ, thực chất là mượn dung nham để tôi luyện thân thể.

Từng luồng dung nham gầm thét như vô số con rắn nhỏ không ngừng tấn công Tô Thần, chúng há cái miệng đầy máu hung hăng cắn xé, khiến người ta nhìn mà da đầu tê dại.

Dù gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn, Tô Thần vẫn cắn răng kiên trì. Mồ hôi vừa xuất hiện đã lập tức bị bốc hơi, chỉ còn lại vẻ thống khổ trên gương mặt, bởi lẽ nhiệt độ của dung nham thực sự quá cao.

“Thử giảm bớt sự bảo hộ của Phượng Hoàng Chân Viêm xem.”

Tô Thần hiểu ý sư phụ, bắt đầu dần dần suy yếu ngọn lửa. Chỉ có như vậy, mới có thể tối đa hóa việc mượn dung nham tôi thể.

Vô số dung nham từ bốn phương tám hướng ùa tới, hung hăng thiêu đốt Tô Thần, chúng tranh nhau cắn xé. Gương mặt Tô Thần càng lúc càng đau đớn, toàn thân bắt đầu run rẩy nhẹ, làn da dần chuyển sang đỏ ửng.

Phượng Hoàng Chân Viêm chỉ bảo vệ tóc, lông mày và những bộ phận quan trọng, tuyệt đối không thể để dung nham thiêu rụi những thứ đó.

Một tiếng gầm trầm thấp thoát ra từ cổ họng Tô Thần. Bị dung nham bao vây ăn mòn, hắn cảm giác như toàn bộ cơ thể mình đang ngâm trong biển lửa vô tận.

Dung nham cuồn cuộn hoàn toàn nuốt chửng Tô Thần. Bởi vì hắn vận chuyển Tổ Phượng Niết Bàn Quyết, tựa như cố ý khiêu khích, khiến dung nham hoàn toàn nổi giận.

Không ngừng suy yếu Phượng Hoàng Chân Viêm, Tô Thần cảm nhận được sự thống khổ vô tận đang ăn mòn chính mình, nhưng hắn buộc phải kiên trì.

Cơn đau kịch liệt ăn mòn từng thớ thịt, thậm chí cả huyết nhục bên trong. Đôi tay Tô Thần vẫn kiên trì kết ấn. Chợt nhớ ra điều gì, hắn lập tức tụng kinh Phật. Từng luồng Phật tức chảy khắp toàn thân, dưới mông thế mà ngưng tụ ra một đài sen màu vàng nhạt, trên trán hiện lên chữ 『 Vạn 』.

Sự đau đớn giảm bớt không ít. Tô Thần vốn chỉ ôm thái độ thử xem sao, không ngờ việc tụng kinh Phật lại có lợi ích lớn đến vậy trong việc mượn dung nham tôi thể.

Đột phá.

Ngay lúc này, Tô Thần cảm nhận được Kim Đan trong cơ thể càng thêm ngưng thực, từ Ngũ Cấp Kim Đan Cảnh trực tiếp đột phá lên Lục Cấp Kim Đan Cảnh.

Vô cùng kinh hỉ, dường như có động lực, Tô Thần càng điên cuồng tôi luyện hơn. Chỉ có trải qua khổ tận mới đến hồi cam lai, tuy quá trình mượn dung nham tôi thể đau đớn vô cùng, nhưng cảnh giới tăng lên là thật.

Sau niềm vui ngắn ngủi là sự thôn phệ điên cuồng hơn. Dung nham vô tận hung hăng cắn xé thân thể Tô Thần, như muốn nuốt chửng hắn hoàn toàn.

Dung nham quá mức hung tàn, đây là Tô Thần, nếu đổi lại là người khác, chắc chắn đã bị dung nham ăn mòn đến mức thi cốt vô tồn, chẳng còn lại chút cặn bã nào.

Sau nửa canh giờ, Tô Thần cố nén kiên trì, một lần nữa đột phá cực hạn, từ Lục Cấp Kim Đan Cảnh thuận lợi thăng cấp lên Thất Cấp Kim Đan Cảnh.

Hít sâu một hơi, Tô Thần hoàn toàn không dùng đến Phượng Hoàng Chân Viêm nữa, dùng chính cơ thể mình để dẫn dụ dung nham tôi thể. Làm như vậy cực kỳ mạo hiểm, nhưng theo Tô Thần, cái giá nhận lại cũng phong phú nhất.

Dung nham càng lúc càng bá đạo, thậm chí hình thành từng con Dung Nham Thần Long, ngửa mặt lên trời gầm thét, hướng về phía Tô Thần, ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm nhìn con mồi trước mặt.

Lúc này.

Tô Thần đã nhắm mắt, dường như lại tiến vào một thế giới kỳ diệu. Đây chính là trạng thái ngộ đạo mà võ giả hằng mơ ước. Có những võ giả cả đời cũng không chắc tiến vào được một lần, vậy mà giờ đây Tô Thần lại thuận lợi tiến vào.

Cùng với một tiếng phượng hót vang lên từ miệng Tô Thần, sau lưng hắn ngưng tụ ra một hư ảnh phượng hoàng trăm trượng, khí thế bễ nghễ thiên hạ nhìn xuống vạn vật, hoàn toàn áp chế khí thế của dung nham.

『 Tổ Phượng Chân Thân 』

『 Thế mà lại là Tổ Phượng Chân Thân, dường như trong Tổ Phượng Cung cũng không ai có thể đạt tới Tổ Phượng Chân Thân 』

『 Đệ tử này của mình đúng là một con quái vật 』

Ngay cả Tô Thần cũng không biết, hiện tại hắn đã tiến vào trạng thái ngộ đạo của Tổ Phượng, từ đó dẫn động Tổ Phượng Chân Thân của Tổ Phượng Niết Bàn Quyết.

Tổ Phượng, yêu thú cao cấp nhất thời thượng cổ, sở hữu thực lực đỉnh cao. Chỉ riêng uy áp từ Tổ Phượng Chân Thân đã hoàn toàn áp chế khí thế của viêm động.

Trong nháy mắt đột phá lên Bát Cấp Kim Đan Cảnh, hơn nữa tu vi vẫn đang tăng nhanh, trực tiếp tiến vào đỉnh Bát Cấp Kim Đan Cảnh, dưới sự hiện diện của Tổ Phượng Chân Thân, lại lần nữa vọt lên Cửu Cấp Kim Đan Cảnh.

Không có bất kỳ trở ngại nào, vừa mới đột phá lên Cửu Cấp Kim Đan Cảnh lại lần nữa bước vào đỉnh Kim Đan Cảnh.

Ngay lúc này.

Kim Đan trong cơ thể Tô Thần thuận thế vỡ vụn, phá rồi mới lập, hình thành một hư ảnh trẻ con, chính là hư anh mà Nguyên Anh Tam Cảnh mới có thể sở hữu.

Cho đến khi tu vi đột phá lên Nhị Cấp Hư Anh Cảnh, Tô Thần mới chậm rãi mở mắt. Hư ảnh Tổ Phượng Chân Thân sau lưng cũng biến mất trong nháy mắt, dung nham xung quanh hoàn toàn khôi phục bình tĩnh, không còn bạo ngược như vừa nãy.

“Chuyện gì thế này?”

“Thần Nhi, ngươi đã lĩnh ngộ được Tổ Phượng Chân Thân của Tổ Phượng Niết Bàn Quyết. Dù là khi nào, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, ngươi chính là ngươi, không cần bị bất cứ lực lượng nào chi phối, hiểu chưa?”

“Đệ tử ghi nhớ.”

Tổ Phượng Chân Thân? Tô Thần hiểu việc mình vừa tiến vào ngộ đạo có ý nghĩa gì đối với bản thân, đó là giúp tu vi của hắn tăng lên mấy giai vị, trực tiếp đột phá đến Nhị Cấp Hư Anh Cảnh.

Không ở lại trong dung nham nữa, hắn bước đi trên dung nham rời khỏi đó.

Đến bây giờ, e rằng toàn bộ Hỏa Kỳ Lân nhất tộc vẫn chưa biết tộc trưởng của họ đã ngã xuống trong viêm động. Tô Thần tiến vào thông đạo, trong đầu đang gấp rút suy tính cách để rời khỏi Kỳ Lân Cốc một cách thuận lợi.

Phải biết rằng, bên ngoài cấm địa có hai vị trưởng lão Kỳ Lân tộc canh giữ. Nếu hắn rời đi, dù vì lý do gì, chắc chắn cũng sẽ bị đánh chết. Kỳ Lân Cốc tuyệt đối không cho phép một nhân loại võ giả xuất hiện.

Cái xác Kỳ Lân vừa bị hắn chiếm đoạt đã rơi xuống dung nham, đến cả lông cũng không còn.

Không định trì hoãn thêm, Tô Thần hiểu rõ tình cảnh hiện tại, càng kéo dài thời gian càng bất lợi cho mình.

Ngay khi Tô Thần đi tới đỉnh thông đạo, chuẩn bị bước ra ngoài thì bên ngoài truyền đến tiếng động. Vì là tiếng Kỳ Lân nên hắn căn bản không hiểu.

Chỉ một lát sau.

Hai con Hỏa Kỳ Lân tiến vào thông đạo, tức thì trợn tròn mắt vì chúng thấy một nhân loại võ giả.

Không sai, chính là nhân loại võ giả.

Hoa mắt sao? Thông đạo cấm địa sao có thể xuất hiện nhân loại võ giả? Hai vị trưởng lão Hỏa Kỳ Lân phẫn nộ, chúng đều là yêu thú Tụ Đỉnh Cảnh, bất kể đối phương là ai, vào bằng cách nào, cứ giết trước đã.

Kỳ Lân Cốc chưa từng có bất kỳ nhân loại võ giả nào đặt chân tới, huống chi nơi dưới thông đạo là chỗ nào, chúng rõ hơn ai hết.

Vừa nãy chúng cảm nhận được lôi kiếp giáng xuống, rất rõ ràng nếu không có gì bất ngờ thì tộc trưởng đã độ kiếp xong, chắc chắn là lúc suy yếu nhất nên chúng mới định vào xem. Ai ngờ lại gặp được một nhân loại võ giả trong thông đạo.

Tộc trưởng chắc chắn không phải là nhân loại võ giả trước mắt này.

Không nói lời thừa thãi, chúng lao thẳng về phía nhân loại võ giả. Khí thế khủng bố cuồn cuộn bao phủ toàn bộ thông đạo, nhưng Tô Thần đã nhanh hơn một bước, hắn lùi về phía thông đạo, dùng tốc độ nhanh nhất quay trở lại chỗ dung nham.

Chỉ cần có thể thuận lợi đến được chỗ dung nham, hắn có mười phần tin tưởng sẽ giải quyết được hai con Hỏa Kỳ Lân này.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...