Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Lúc này, ý thức của Vân Phù Dao dường như bắt đầu phục hồi.
Hàng mi khẽ run, đôi môi mấp máy.
“Nước... nước...”
Lục Đồng Phong nghe rõ mồn một tiếng nỉ non của Vân Phù Dao.
“Ngươi muốn uống nước đúng không? Có, có, có... ngươi chờ một lát!”
Lục Đồng Phong luống cuống tay chân lục lọi, chẳng mấy chốc đã tìm ra một túi nước, đổ một ít nước sạch vào chén, chậm rãi đút cho Vân Phù Dao.
Uống liền hai bát nước lớn, đôi mắt Vân Phù Dao lúc này mới chậm rãi mở ra.
Tròng mắt vốn trong veo, giờ phút này lại rất mê mang vô thần, dường như không tiêu cự.
Lục Đồng Phong vui vẻ nói: “Phù Dao Tiên tử, ngươi rốt cuộc tỉnh rồi!”
Dần dần, ánh mắt Vân Phù Dao bắt đầu có thần thái trở lại.
Nàng nhìn rõ thiếu niên đang lộ ra hai hàng răng trắng bóc vui vẻ trước mắt, cùng với con chó già đen thui trông rất đáng sợ kia.
Mọi ký ức chốc lát tràn về trong não hải.
Nàng cố gắng giãy giụa, lại đụng trúng vết thương, đôi mày vì đau đớn mà hơi nhíu lại, trong miệng phát ra một tiếng rên khẽ đầy thống khổ.
“Ngươi... ngươi chớ lộn xộn, vết thương của ngươi rất nặng!”
“Tiểu sư thúc... ngươi... đây là nơi nào?”
“Đây là một sơn động dưới chân núi Thúy Bình, đêm qua ta nhặt được ngươi trong bãi tuyết. Phù Dao Tiên tử, chẳng phải ngươi đã mang theo bảo hạp mà sư phụ ta để lại ngự kiếm trở về Vân Thiên Tông rồi sao? Sao còn ở lại chỗ này? Là ai làm ngươi bị thương?”
Vân Phù Dao khẽ lắc đầu, đáp: “Không biết.”
“Không biết? Không thể nào, ngươi là cao thủ Hợp Đạo Cảnh mà, không nhìn rõ hình dáng đối phương sao? Hay là đối phương đánh lén ngươi trong bóng tối?”
Vân Phù Dao nhẹ nhàng nói: “Họ là một cặp nam nữ, đều che mặt, ta không nhìn thấy diện mạo của họ.”
Qua lời kể của Vân Phù Dao, Lục Đồng Phong đại khái hiểu được chuyện xảy ra với nàng vào ngày hôm qua.
Đúng như hắn đoán, kẻ tấn công nhắm vào chiếc hộp mà mình đã canh giữ suốt sáu năm, đồng thời ra tay cướp đoạt ngay sau khi Vân Phù Dao rời đi không lâu.
Lục Đồng Phong cười khổ nói: “Là ta hại ngươi, nếu không có cái hộp kia, ngươi cũng sẽ không bị thương thành thế này. Đêm qua ta còn tưởng rằng ngươi không qua khỏi.”
Vân Phù Dao lúc này mới chú ý tới cơ thể mình.
Cúi đầu nhìn qua một cái, trên người đang đắp chiếc áo khoác lông vũ thuần trắng của chính mình.
Nàng định cử động, lại phát hiện bản thân dường như không thể nhúc nhích.
Không còn cách nào khác, ai bảo Lục Đồng Phong không có kinh nghiệm cứu người, lại bao nàng thành một xác ướp lớn thế kia!
“Là ngươi chữa thương cho ta?”
“Đúng vậy, may mắn trong túi trữ vật của ngươi có tiên đan linh dược của Vân Thiên Tông, cũng may những tiên đan linh dược đó vẫn chưa hết hạn, nếu không ngươi coi như tiêu rồi.
Nhưng ta không biết cách mở túi trữ vật, nên đã đổ hết mọi thứ bên trong ra ngoài, ngươi chắc sẽ không để ý chứ?”
Vân Phù Dao tất nhiên là để ý, trong túi trữ vật có không ít vật phẩm riêng tư của nàng.
Thế nhưng, nhớ tới Lục Đồng Phong vì cứu mình, nàng cũng không tiện nói gì, chỉ khẽ lắc đầu.
Lục Đồng Phong không dám nói ra việc mình đã lột quần áo của nàng để chữa thương.
Ước chừng bây giờ Vân Phù Dao vẫn chưa nhận ra chuyện này.
Vì vậy hắn liền nói sang chuyện khác: “Phù Dao Tiên tử, đêm qua lúc ta phát hiện ngươi, cơ thể ngươi rất kỳ quái, khi thì hiện hình, khi thì trong suốt, hơn nữa trên người còn dính đầy đất, đây là chuyện gì vậy?”
Vân Phù Dao đáp: “Ta không phải đối thủ của hai người kia, ta dùng Ẩn Thân Phù cùng Độn Địa Phù mới may mắn trốn thoát.
Sau đó ta nghĩ trên núi Thúy Bình có một ngôi chùa Quan Âm, hẳn là có Phật môn tu sĩ, liền muốn đến đó cầu cứu. Không ngờ cuối cùng vẫn kiệt sức, ngã xuống dưới chân núi Thúy Bình.
Tiểu sư thúc, đa tạ ngươi đã cứu ta.”
“Hóa ra đó là Ẩn Thân Phù, ta còn tưởng là pháp thuật thần kỳ gì chứ! Tuy ta thật không thích tính cách không hiểu đạo lý đối nhân xử thế của ngươi, nhưng ngươi cũng đã nói, ta là tiểu sư thúc của ngươi, ngươi cũng không cần quá khách khí.
Còn nữa, ta cảm thấy cảm tạ tốt nhất là nên thiết thực một chút, cảm ơn bằng miệng ít nhiều cũng khiến người ta thất vọng đấy.”
Nhìn nụ cười quỷ dị trên khóe miệng Lục Đồng Phong, trong mắt Vân Phù Dao lập tức tràn đầy cảnh giác.
Nàng hiện giờ vết thương nghiêm trọng, nếu tên tiểu tử này muốn mưu đồ làm loạn, chính mình căn bản không có lực phản kháng.
Thấy sắc mặt Vân Phù Dao thay đổi, Lục Đồng Phong gãi đầu, quay sang nói: “Đại Hắc, ta trông giống tên dâm tặc lắm sao? Sao cô nương nào nhìn thấy ta, ánh mắt cũng đầy cảnh giác thế này?”
Đại Hắc đang nằm ở cửa hang kêu trầm thấp vài tiếng, rồi tặng cho tiểu chủ nhân một cái liếc mắt khinh bỉ.
Lục Đồng Phong cười khổ: “Phù Dao Tiên tử, ngươi sẽ không nghĩ rằng ta muốn ngươi lấy thân báo đáp chứ? Ngươi suy nghĩ nhiều rồi... ta chỉ muốn kiếm ít bạc tiêu xài thôi.
Hơn nữa, ta có thể vì một câu hứa hẹn mà giữ gìn cái miếu hoang đó suốt sáu năm, đồng thời không chút do dự giao bảo hạp mà sư phụ để lại cho ngươi, thì ngươi hẳn phải biết nhân phẩm của Lục Đồng Phong ta cao thượng đến mức nào.
Ngươi dùng ánh mắt nghi ngờ cảnh giác nhìn ta như vậy, khiến trong lòng ta rất khó chịu đấy.”
Vân Phù Dao dần dần buông lỏng.
Ngẫm lại cũng đúng, nếu Lục Đồng Phong là kẻ ngụy quân tử, hắn cũng không thể nào giao bảo hạp của sư thúc tổ cho mình một cách sảng khoái như vậy.
Vì sư thúc tổ đã chọn Lục Đồng Phong, chính mình nên tin tưởng hắn.
Nàng có chút áy náy nói: “Xin lỗi, ta còn tưởng rằng ngươi nghĩ...”
“Thôi bỏ đi, ta không trách ngươi, dù sao chúng ta cũng chưa quen thuộc, ngươi cũng không hiểu rõ về ta. Ngươi đói bụng rồi đúng không, ta nấu cho ngươi chút gì đó ăn.”
“Không cần phiền phức vậy đâu, trong túi trữ vật của ta có Tích Cốc đan.”
“Tích Cốc đan ta từng nghe sư phụ nói qua, vị như nhai sáp nến, lại chẳng có dinh dưỡng gì, chỉ là để chống đói thôi. Ngươi nghỉ ngơi một chút, ta đi nấu cho ngươi thứ gì đó ngon hơn.”
Trong túi trữ vật của Vân Phù Dao có một ít nguyên liệu nấu ăn, nhưng đều là lương khô.
Hiện tại cơ thể nàng suy yếu, cần ăn chút thịt để bồi bổ khí lực.
Vì vậy Lục Đồng Phong liền bảo Đại Hắc: “Đại Hắc, ngươi ra ngoài bắt chút thịt rừng về đây.”
Đại Hắc nhìn Vân Phù Dao một cái, rồi lặng lẽ chui ra khỏi hang.
Chẳng bao lâu sau, Đại Hắc đã ngậm hai con thỏ rừng béo mầm quay lại hang.
Lục Đồng Phong bên ngoài hang rất thuần thục lột da, làm sạch thỏ rừng.
Trong vật phẩm của Vân Phù Dao có một ít gạo, Lục Đồng Phong lại vo một ít gạo, định nấu cho Vân Phù Dao một nồi cháo.
Trong lúc Lục Đồng Phong bận rộn, Vân Phù Dao lại thiếp đi.
Khoảng một canh giờ sau, Vân Phù Dao tỉnh lại lần nữa.
Nàng bị mùi thơm của thỏ nướng và cháo gạo đánh thức.
Mở mắt ra, nàng nhìn thấy vị tiểu sư thúc đang mặc đạo phục cũ nát, ngồi trước đống lửa, dùng thìa không ngừng khuấy nồi cháo.
Nấu đã một lúc lâu, khi khuấy lên, mùi thơm của cháo chậm rãi tỏa ra, tràn ngập mọi ngóc ngách trong sơn động.
Lục Đồng Phong thấy Vân Phù Dao tỉnh lại, mỉm cười nói: “Phù Dao Tiên tử, ngươi tỉnh đúng lúc lắm, sắp ăn được rồi.”
Vân Phù Dao không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn vị thiếu niên đạo nhân này.
Chẳng mấy chốc Lục Đồng Phong đã múc một bát cháo.
“Cháo vừa ra lò còn nóng lắm, để nguội chút rồi hãy ăn.”
“Ừ.”
Vân Phù Dao khẽ đáp một tiếng.
Bên ngoài lại nổi gió tuyết, tối nay gió lạnh không quá dữ dội, có thể loáng thoáng nghe được tiếng vang nhỏ của những bông tuyết lớn rơi xuống mặt đất.
Lục Đồng Phong để cháo nguội một hồi, thấy vừa tầm liền bưng cho Vân Phù Dao.
Chỉ là vết thương của Vân Phù Dao quá nặng, còn có vài nơi bị thương ở cánh tay và trên vai, căn bản không thể tự mình ăn cơm.
Vì vậy Lục Đồng Phong làm việc làm đến nơi đến chốn, lót một ít quần áo dưới đầu Vân Phù Dao, sau đó dùng thìa đút cho nàng ăn.
Vân Phù Dao vốn dĩ rất kháng cự, lớn chừng này rồi mà chưa từng được người đàn ông nào đút cho ăn.
Thế nhưng hiện tại nàng thật sự quá đói, đành phải chấp nhận hảo ý này của Lục Đồng Phong.
Tay nghề nấu nướng của Lục Đồng Phong cũng không tệ, cháo rất thơm, thỏ rừng cũng nướng chín vàng giòn.
Vân Phù Dao ăn trọn hai bát cháo và một con thỏ nướng.
Sau khi ăn xong, khí lực của nàng cũng phục hồi được đôi chút.
“Tiểu sư thúc, nơi này an toàn không? Ta lo hai kẻ tập kích ta sẽ tìm tới.”
Lục Đồng Phong đang ăn bánh nướng nghe vậy liền đáp: “Hang núi nhỏ này nằm ở phía Sơn Âm của núi Thúy Bình, không nhiều người biết đến. Huống chi, đã qua hai ngày rồi, nếu hai kẻ đó thật sự đuổi theo, có lẽ đã sớm tìm thấy nơi này.
Họ đã cướp đi bảo hạp trên người ngươi, chắc cũng đã mang bảo hạp rời đi rồi.
Đợi thêm hai ngày nữa, vết thương của ngươi tốt hơn một chút, có thể ngự kiếm phi hành rồi thì hãy đi.”
Biểu cảm của Vân Phù Dao bỗng nhiên trở nên hơi quái dị, dường như có điều gì đó đang giấu giếm Lục Đồng Phong.
Bạn thấy sao?