Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“Cực Âm Môn?”
Vân Phù Dao nghe vậy, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại.
Nàng biết rõ môn phái Ma giáo khét tiếng này, thời gian thành lập cũng không lâu, chỉ mới hai ba trăm năm.
Nghe nói Môn chủ Âm Dương Tôn Giả từng là một tán tu thuộc hệ Hợp Hoan Phái của Ma giáo, về sau có được một đoạn tâm pháp tu luyện của Phật môn, sau khi hợp nhất thì tự lập ra Cực Âm Môn.
Cực Âm Môn hành sự cực kỳ âm tà tàn nhẫn, ngay cả đệ tử Ma giáo cũng khinh thường hắn.
Cực Âm Môn không còn chỗ đứng trong Ma giáo, liền lặng lẽ tiến vào Trung Thổ, âm thầm bắt cóc các cô nương để song tu hành lạc, từng bị Chính đạo vây quét qua mấy lần.
Lần gần đây nhất hẳn là hơn ba mươi năm trước.
Vân Phù Dao chậm rãi nói: “Là Cực Âm Môn do Âm Dương Tôn Giả sáng lập sao?”
Sở Nguyên Hồng gật đầu: “Ân, hơn ba mươi năm trước, bọn chúng từng bị các vị tiền bối Vân Thiên Tông vây quét một lần, mấy trăm yêu nhân bị tiêu diệt, nhưng Âm Dương Tôn Giả cùng vài đệ tử môn hạ lại đào thoát được. Không ngờ bọn chúng ẩn giấu hơn ba mươi năm lại bắt đầu giết hại bách tính nhân gian.
Trong phạm vi Ngọc Châu hơn nửa năm gần đây, có hơn trăm cô gái trẻ bị bắt, hẳn đều là do bọn chúng gây nên.
Ta đã đem việc này hồi báo cho tông môn, chậm nhất là xế chiều hôm nay, tu sĩ Hoàng gia cùng tu sĩ Huyền Hư Tông sẽ tập hợp ở đây, nhất định có thể dựa vào tung tích đám người này để tìm ra sào huyệt của chúng, đem một mẻ hốt gọn.”
Nhạc Linh Đương chậm rãi đứng lên.
Nàng cũng nghe thấy cuộc đối thoại giữa những tu sĩ này.
Hóa ra...
Hóa ra kẻ giết hại người thân, tàn sát bách tính thị trấn nhỏ chính là Cực Âm Môn đó sao?
Trong ánh mắt Nhạc Linh Đương tràn đầy cừu hận.
Oanh!
Đúng lúc này, một âm thanh truyền đến, cắt ngang cuộc đối thoại của mọi người.
Quay đầu nhìn lại, thấy Lục Đồng Phong vứt một cây xà nhà sang bên cạnh, sau đó rất phí sức từ đống đổ nát ném ra một cỗ quan tài phủ đầy bụi đất.
Lục Đồng Phong cũng không biết cỗ quan tài này là của bà Lưu hay thím Béo, liền kéo quan tài tới trên đất trống.
Nhạc Linh Đương lập tức quỳ trước quan tài nghẹn ngào khóc.
Lục Đồng Phong vỗ nhẹ bụi đất trên người, cảm thấy không ổn, liền phát hiện một nhóm người đang nhìn mình.
Lục Đồng Phong nói: “Phù Dao, các vị cứ trò chuyện đi, đừng quản ta.”
Phu tử Lý Mặc Nhân của Bạch Lộc Thư Viện hỏi: “Phù Dao tiên tử, vị này là?”
Vân Phù Dao trầm mặc một lúc, đáp: “Hắn tên là Lục Đồng Phong.”
Sở Nguyên Hồng ôm quyền nói: “Nguyên lai là Lục sư đệ.”
Lục Đồng Phong nói: “Ai là sư đệ của ngươi? Ta là tiểu sư thúc của Phù Dao tiên tử, Chính đạo chẳng phải đồng khí liên chi sao? Ngươi cùng Phù Dao tiên tử là đồng bối, ngươi nên xưng hô ta là tiểu sư thúc.”
“Hả?”
“Cái gì?”
“Tiểu sư thúc?”
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Thiếu niên này nhìn tuổi tác còn nhỏ hơn Vân Phù Dao nhiều, lại là tiểu sư thúc của Vân Phù Dao?
Tiên môn Chính đạo đồng khí liên chi, đệ tử trẻ tuổi các phái Chính đạo, bất luận là Phật môn hay Đạo môn, gặp mặt đều lấy sư huynh đệ tương xứng.
Hơn nữa Chính đạo vốn rất tôn sư trọng đạo.
Tiểu sư thúc của Vân Phù Dao, chẳng phải là cùng bối phận với đương kim Chưởng môn Vân Thiên Tông sao?
Mọi người không ngờ tới, thiếu niên đạo nhân ăn mặc rách rưới kia lại là tiền bối của Vân Thiên Tông, vội tiến lên làm lễ.
Chỉ có Lâm Phong mặt mày choáng váng, đứng ngẩn ngơ trong gió.
Tình huống gì thế này?
Hắn quen biết Tiểu Phong Tử vài chục năm, từ bao giờ Tiểu Phong Tử làm quen được với tiên tử xinh đẹp như Vân Phù Dao? Hơn nữa còn là tiểu sư thúc của Phù Dao tiên tử?
Lục Đồng Phong đang chuẩn bị đi đào cỗ quan tài thứ hai, thấy mọi người rầm rập đi về phía mình, hắn giật nảy mình.
Đại Hắc liền ngăn ở trước mặt Lục Đồng Phong, nhe răng trợn mắt với đám người.
“Các vị... các vị nhiều người vây tới đây làm gì?”
Sở Nguyên Hồng chắp tay nói: “Tại hạ Sở Nguyên Hồng của Huyền Hư Tông, gặp qua Lục tiền bối.”
Hai vị phu tử trung niên, một vị hòa thượng béo mập, cùng ba đệ tử Huyền Hư Tông khác đều hành lễ với Lục Đồng Phong: “Gặp qua Lục tiền bối!”
“Lục tiền bối? Ai? Ai là Lục tiền bối?”
Lục Đồng Phong ngạc nhiên nhìn quanh, cũng đang tìm kiếm Lục tiền bối.
Cuối cùng phát hiện xung quanh không có ai, đám tu sĩ này là đang hành lễ với mình.
Trong lòng Lục Đồng Phong nhất thời không kịp phản ứng.
Vân Phù Dao lấy tay che trán, vẻ mặt không đành lòng nhìn thẳng. Nàng vốn muốn giấu kín thân phận của Lục Đồng Phong, không ngờ tiểu tử này tự mình nói ra.
Hiện nay trưởng lão bối phận chữ Ngọc của Vân Thiên Tông, người trẻ nhất cũng đã hơn một hai trăm tuổi, sư phụ Ngọc Trần Tử của Vân Phù Dao đã hơn năm trăm tuổi.
Ai có thể ngờ được, Vân Thiên Tông lại có thêm một vị tiểu sư thúc mười sáu tuổi.
Nhìn thấy phản ứng của Lục Đồng Phong, tất cả mọi người đều mang vẻ ngạc nhiên.
Sở Nguyên Hồng nói: “Lục tiền bối, không phải ngài vừa nói ngài là tiểu sư thúc của Phù Dao tiên tử sao?”
“Trán... đúng vậy, ta là tiểu sư thúc của Phù Dao tiên tử sao? Thế nào?”
“Vậy ngài chính là tiền bối rồi.”
“Ngươi người này sao không biết tốt xấu thế, các vị ai cũng lớn tuổi hơn ta nhiều, gọi ta là tiền bối, chẳng phải là gọi ta già đi sao? Các vị cứ gọi ta là tiểu sư thúc là được!”
Bỗng nhiên, Lâm Phong tiến lên phía trước nói: “Phu tử, chư vị thiếu hiệp, tiên tử, đừng nghe hắn nói bậy bạ. Người này tên là Lục Đồng Phong, năm nay mười sáu tuổi, từ nhỏ lớn lên tại trấn Đỡ Dương, là tiểu ăn mày trong trấn. Chúng tôi đều gọi hắn là Tiểu Phong Tử, hắn chưa bao giờ rời khỏi trấn Đỡ Dương nửa bước, tuyệt đối không phải tiền bối cao nhân gì cả! Càng không thể nào là tiểu sư thúc của vị tiên tử này!”
“Này, Lâm công tử, ta nhịn ngươi nhiều năm rồi! Mỗi lần nhìn thấy ngươi, ta đều gọi ngươi là công tử, ta cũng không cần ngươi phải đối đãi lại với ta.
Nhưng khi ngươi giới thiệu ta với người khác, có thể chỉ nói tên là được không? Liên quan đến hai cái danh hiệu tiểu ăn mày với Tiểu Phong Tử, ngươi có thể đừng nói ra trước mặt người ngoài được không?”
Lục Đồng Phong cực kỳ bất mãn vì Lâm Phong gọi mình là tiểu ăn mày và Tiểu Phong Tử trước mặt đám tu sĩ này.
Mọi người nhìn về phía Vân Phù Dao với vẻ đầy khó hiểu.
Trên gương mặt trắng nõn tuấn mỹ của Vân Phù Dao thoáng chút xấu hổ, không biết nên giải thích thân phận của Lục Đồng Phong thế nào.
Lục Đồng Phong nhìn vẻ mặt hồ nghi của mọi người, dường như đã hiểu ra.
“Ta biết là chuyện gì rồi, ta tuy tuổi không lớn, nhưng bối phận chúng ta cao a.
Không phải đã điều tra ra, chuyện ác này là do yêu nhân Cực Âm Môn làm sao? Các vị tu sĩ này mau đi vây quét Cực Âm Môn đi, đừng ở đây chậm trễ ta làm việc.”
Lục Đồng Phong mất kiên nhẫn phất phất tay với đám tu sĩ.
Sau đó tiếp tục đào bới đống đổ nát.
Mọi người cũng dường như hiểu ra chuyện gì.
Tình huống này thực ra tồn tại ở rất nhiều đại môn phái và đại gia tộc.
Vì không phải tiền bối, mà chỉ là một tiểu ăn mày chưa từng rời khỏi trấn Đỡ Dương, đám người này liền mất hứng thú.
Lâm Phong vạch trần thân phận của Lục Đồng Phong, nhìn thấy vẻ khinh thường trong mắt mọi người dành cho Lục Đồng Phong, nội tâm hắn cuối cùng cũng được thỏa mãn.
Hắn khom người nói với mọi người: “Phu tử, chư vị thiếu hiệp, tiên tử, nơi đây hỗn loạn, ta đã cho người mau chóng xử lý thi thể người bị nạn. Chư vị hãy dời bước đến phủ của ta nghỉ ngơi một lát, chờ Huyền Hư Tông cùng tu sĩ Hoàng gia tới rồi lại thương nghị.”
Hai vị phu tử cùng bốn vị đệ tử Huyền Hư Tông đều chậm rãi gật đầu.
Sở Nguyên Hồng nhìn về phía Vân Phù Dao, nói: “Phù Dao tiên tử, dự tính không lâu nữa sẽ có đệ tử Vân Thiên Tông tới. Chúng ta cùng đi đến phủ của Lâm công tử chờ đợi đi.”
Vân Phù Dao nhẹ nhàng lắc đầu: “Các vị cứ đi trước đi, ta còn chút chuyện phải xử lý. Nếu có đệ tử Vân Thiên Tông tới đây, ta tự sẽ tìm kiếm.”
Sở Nguyên Hồng nhìn chằm chằm Vân Phù Dao một cái, sau đó chậm rãi gật đầu.
Lâm Phong ân cần dẫn mọi người về làm khách tại gia tộc mình.
Gia đình họ Lâm là gia tộc giàu có nhất trong trấn, ở phía bắc xa xôi của thị trấn nhỏ.
Vụ sát lục đêm qua không lan đến nhà Lâm Phong, không chỉ không có người chết, phòng ốc còn giữ được nguyên vẹn.
Đám người Sở Nguyên Hồng đã theo Lâm Phong rời đi, nhưng vị tiểu hòa thượng trắng trẻo mập mạp kia lại không hề rời đi.
Hắn dường như cảm thấy rất hứng thú với Lục Đồng Phong.
Dưới ánh mắt nhìn chằm chằm đầy ác ý của Đại Hắc, hắn đi đến trước mặt Lục Đồng Phong đang đào bới đống đổ nát.
“A Di Đà Phật, Lục thí chủ, tiểu tăng tới giúp ngươi đây.”
Lục Đồng Phong nhìn vị tiểu hòa thượng trắng trẻo mập mạp này, nói: “Ngươi cái tên tiểu hòa thượng này tâm địa cũng tốt đấy, bất quá ta không cần ngươi giúp, ngươi tránh ra, đừng làm chậm trễ ta làm việc!”
Lục Đồng Phong từ trước đến nay không có cảm tình với người trong Phật môn.
Nguyên nhân tự nhiên là vì đám ni cô trên núi Thúy Bình đã cướp bát cơm của hắn.
Hòa thượng và ni cô là cùng một hội.
Lục Đồng Phong ghét đám ni cô trên núi Thúy Bình, nên cũng ghét lây cả hòa thượng.
Bạn thấy sao?