Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Khoảng tầm cuối trưa, đầu giờ Mùi, khi thái dương vừa ngả về tây, tiểu hòa thượng Giới Sắc đã trở về Miếu Thổ Địa.
Chẳng biết tên hòa thượng béo này chạy đi đâu đào đá, mà lại đục được hai phiến đá hoa cương mang về thật.
Lục Đồng Phong cũng không đòi lại số ngân lượng bị tên hòa thượng béo này lừa mất hồi sáng, coi như là phí dịch vụ cho tiểu hòa thượng Giới Sắc.
Hai người ở trước cửa Miếu Thổ Địa, đẽo gọt đá hoa cương thành hình bia mộ, lại dưới sự chỉ điểm của Nhạc Linh Đương mà khắc lên thông tin của Lưu nãi nãi và Béo thẩm.
Buổi chiều, Lục Đồng Phong cùng tiểu hòa thượng Giới Sắc đem bia mộ đã khắc xong, mang tới đặt tại phần mộ phía sau núi.
Làm xong tất cả, trở lại Miếu Thổ Địa thì trời đã hoàng hôn.
Nhạc Linh Đương ở trong miếu chuẩn bị cơm tối cho hai người, còn Lục Đồng Phong thì cùng tiểu hòa thượng Giới Sắc đi tới bên cạnh chiếc giếng cổ.
“Tiểu hòa thượng, ngươi cứ yên tâm lớn mật mà xuống, phía dưới đã đông cứng lại rồi, sẽ không giẫm phải vật luân hồi của ngũ cốc đâu! Ta đảm bảo!”
“Tiểu Phong tử, ngươi đừng có mà đùa bỡn ta.”
“Ta đùa bỡn ngươi làm gì, ngày thường chỉ có mình ta ở đây, ta một người cũng chẳng đi vệ sinh bao nhiêu. Ngươi cứ bay xuống đi, sau đó nhẹ nhàng gạt lớp tuyết tích bên trên ra, chắc chắn có thể tìm thấy thứ mà Phù Dao Tiên tử đã đánh rơi.
Thứ đó đối với Phù Dao Tiên tử chắc chắn rất quan trọng, nếu nàng biết là ngươi vớt lên từ dưới giếng, nàng nhất định sẽ rất cảm kích ngươi.
Ngươi tuấn tú tiêu sái như vậy, chỉ cần nàng mở lời giới thiệu bạn gái cho ngươi, những tiên tử của Vân Thiên Tông chẳng phải đều dễ như trở bàn tay sao!”
“Nói cũng phải... vậy được rồi, ta xuống đây!”
Tiểu hòa thượng Giới Sắc chậm rãi gật đầu, tung người một cái liền nhảy vào trong giếng cổ.
Nhạc Linh Đương đang bê chậu nước vo gạo đi ra, thấy Lục Đồng Phong cứ lén lén lút lút nhìn xuống giếng cổ, bèn mở miệng hỏi: “Phong ca, huynh làm gì ở đó vậy? Tiểu hòa thượng không rơi xuống đó chứ?”
“Không không, tiểu hòa thượng xuống dưới vớt ít đồ. Linh Đương, làm phiền muội mang con sơn chương mua ở trấn nhỏ lần trước ra làm thịt, tối nay thêm món cho tiểu hòa thượng.”
“A, muội biết rồi.”
Nhạc Linh Đương đi vào trong miếu, cũng không để tâm đến chuyện này.
Đại Hắc ngồi xổm ở cửa miếu, đôi mắt màu xanh lam nhìn chằm chằm vào giếng cổ, tựa hồ có chút trêu tức.
“Giới Sắc, tìm thấy chưa?”
“Phía dưới tối quá, chẳng nhìn thấy gì cả! Hơn nữa tuyết rất dày! Ngươi tìm cây đuốc đi!”
“Được! Ngươi chờ ta!”
Lục Đồng Phong lầm bầm chạy vào miếu hoang, lấy từ trên tường xuống một cây đuốc thấm dầu.
Sau khi nhóm lửa từ bếp lò, hắn lại nhanh chóng chạy tới bên giếng cổ.
“Tiểu hòa thượng, đuốc tới đây, ngươi cẩn thận một chút, ta ném xuống cho ngươi!”
Cây đuốc được ném vào trong giếng cổ. Tiểu hòa thượng đã xuống tới đáy giếng vươn tay tiếp lấy.
Lúc này Lục Đồng Phong mới nhìn rõ, tiểu hòa thượng đang chống hai chân vào vách giếng, căn bản không hề đặt chân xuống đáy giếng.
Có lẽ là lo lắng thân hình mập mạp của mình sẽ giẫm phải băng phong.
Hắn một tay cầm đuốc, một tay nhẹ nhàng đào lớp tuyết tích bên dưới.
Giếng cổ chỉ lớn chừng đó, chẳng mấy chốc, một chiếc hộp gỗ tinh xảo đã khóa chặt hiện ra giữa lớp tuyết.
Tiểu hòa thượng Giới Sắc ngẩn người, cầm chiếc hộp gỗ lên.
“Tình hình gì thế này, ta còn tưởng là trâm cài đầu, hoa tai, khăn tay hay loại trang sức thiếp thân nào đó của Phù Dao Tiên tử, ta còn muốn giữ lại làm kỷ niệm, sao lại là cái hộp gỗ? Lại còn khóa nữa! Nàng mang cái hộp lớn như vậy trên đầu rồi nhìn xuống giếng à?”
“Cái gì? Là hộp gỗ?”
Lục Đồng Phong đang nằm rạp bên miệng giếng nghe vậy, thần sắc cứng lại, vội vàng hỏi.
“Một chiếc hộp gỗ tử đàn đã khóa chặt, trông rất tinh xảo...”
Tiểu hòa thượng Giới Sắc ở dưới đáy giếng quơ quơ chiếc hộp trong tay: “Phù Dao Tiên tử đánh rơi là thứ này sao?”
Lục Đồng Phong ngẩn ngơ.
Đáy giếng cách miệng giếng chừng ba trượng, Lục Đồng Phong có thể nhìn rõ, dưới ánh đuốc chiếu rọi, chiếc hộp gỗ trong tay tiểu hòa thượng Giới Sắc chính là chiếc hộp mà bản thân đã giao cho Vân Phù Dao ngày đó.
Lục Đồng Phong vẫn luôn nghĩ rằng chiếc hộp gỗ đã bị kẻ tập kích Vân Phù Dao cướp đi rồi.
Không ngờ chiếc hộp gỗ lại xuất hiện ở đây!
Lục Đồng Phong cũng không ngốc, bừng tỉnh sau một thoáng kinh ngạc, hắn lập tức hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra.
Kẻ tập kích Vân Phù Dao từ đầu đến cuối đều không cướp được chiếc hộp.
Ngày đó trước khi ta nhặt được Vân Phù Dao, nàng đã từng quay lại đây, chắc hẳn là lo lắng bản thân bị đối phương bắt được nên mới ném chiếc hộp xuống giếng cổ.
“Trách không được Vân Phù Dao lại cho ta nhiều ngân lượng như vậy, trách không được nàng bảo ta mang đồ tới Vân Thiên Tông tìm nàng...”
Trong khoảnh khắc này, Lục Đồng Phong đã hiểu rõ rất nhiều chuyện.
“Tiểu Phong tử, có phải thứ này không? Ngươi nói một câu đi chứ!”
“Đúng đúng, chính là nó...”
“Là được rồi, phía dưới này thực sự quá hôi thối, sau này ngươi đi vệ sinh có thể đi chuẩn một chút được không, vách giếng toàn là... ngươi tránh ra một chút, ta phải bay lên đây...”
Lục Đồng Phong vội vàng lùi lại.
Bỗng nhiên, từ dưới giếng cổ truyền đến một đạo thanh âm ngột ngạt.
Tiếp theo liền nghe thấy tiểu hòa thượng Giới Sắc kêu quái dị: “Cái quỷ gì thế... ôi da...”
“Hô...”
Lục Đồng Phong còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra.
Từ trong miệng giếng, một vật bay vút ra, rơi xuống trước mặt Lục Đồng Phong.
Là chiếc hộp đó.
Lục Đồng Phong vội vàng cầm lấy chiếc hộp.
Không sai, chính là chiếc hộp mà hắn đã khổ công bảo vệ suốt sáu năm qua!
Lúc này, dưới đáy giếng như muốn sụp đổ, truyền đến một trận oanh minh, thậm chí còn có cả phật âm, phật xướng cùng phật quang màu vàng.
Chờ thanh âm biến mất, phật quang dừng lại, Lục Đồng Phong ôm chiếc hộp đi tới miệng giếng nhìn xuống.
Đuốc đã tắt, phía dưới tối om, giếng cổ vẫn chưa sụp đổ, nhưng cũng chẳng thấy bóng dáng Giới Sắc đâu.
“Tiểu hòa thượng? Tiểu hòa thượng? Xảy ra chuyện gì vậy? Ngươi bay ra ngoài chưa?”
Lục Đồng Phong thấy tiểu hòa thượng không ở dưới giếng, lại ngẩng đầu quan sát xung quanh.
Lúc này trời chỉ mới hoàng hôn, chưa tối hẳn, cảnh vật xung quanh vẫn rõ ràng.
Thế nhưng lại không thấy bóng dáng tiểu hòa thượng đâu.
Lục Đồng Phong đưa tay gãi đầu, cẩn thận hồi tưởng lại tình huống vừa rồi.
Dường như chỉ có mỗi chiếc hộp này bay ra.
Tu sĩ bản lĩnh đều rất lớn, không chừng vừa rồi lúc xoay người nhặt chiếc hộp, tiểu hòa thượng Giới Sắc đã bay ra từ dưới giếng cổ cũng nên.
Gào thét vài tiếng, thấy tiểu hòa thượng không trả lời.
Lục Đồng Phong quay đầu nhìn về phía Đại Hắc đang ngồi xổm ở cửa miếu: “Đại Hắc, ngươi vừa rồi có thấy tiểu hòa thượng bay lên từ dưới giếng cổ không?”
Đại Hắc hôm nay siêu cấp khác thường, không kêu không sủa, chỉ ngồi xổm trước cửa nhìn về phía này.
Đối mặt với câu hỏi của Lục Đồng Phong, Đại Hắc chỉ lắc lắc đầu.
“Ơ? Tiểu hòa thượng đâu rồi? Tên này sẽ không rơi xuống hầm phân đấy chứ?”
Lục Đồng Phong một trận kinh nghi.
Tiếp theo, hắn ôm chiếc hộp chạy vào Miếu Thổ Địa.
Đặt chiếc hộp gỗ tiện tay cạnh bếp lò, sau đó cầm lấy một cây đuốc, vơ lấy một cuộn dây thừng rồi lao ra ngoài.
Nhạc Linh Đương thấy thế bèn hỏi: “Phong ca, sao vậy?”
“Tiểu hòa thượng dường như rơi xuống hố phân rồi! Ta phải xuống dưới cứu hắn! Muội đừng để ý...”
Nghe thấy lời Lục Đồng Phong, Đại Hắc duỗi một cái móng vuốt ra che mặt chó, dường như không đành lòng nhìn thẳng.
Bạn thấy sao?