Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Vạn Hồng Uy nhìn thấy đối phương là một thanh niên thì không khỏi vui mừng, anh ta còn tưởng lần này Hoàng Mao đã gặp phải một nhân vật khó nhằn nào đó chứ.
Cho nên anh ta mới đích thân đến đây một chuyến, ai ngờ chỉ là một tên nhóc con vắt mũi chưa sạch.
“Địa bàn của anh?” Lạc Tú cười.
“Địa bàn của…
Bạn thấy sao?