Chương 149: Đồ Hỏa Cấp

Đêm về khuya, dưới một vách núi tuyệt, tôi ngồi trên một tảng đá để vận khí chữa thương.

Huyết Hồn Phiên là đại sát khí trong truyền thuyết, trong cờ giam cầm không biết bao nhiêu oan hồn, sở hữu oán niệm cường đại. Tôi bất ngờ không kịp đề phòng chống lại, trong cơ thể bị Huyết Sát trùng kích, nội tạng bị trọng thương.

May mắn có Khô Mộc Phùng Xuân Công nhanh chóng an dưỡng, nếu không thì tu sĩ tầm thường bị khí huyết sát cường đại như vậy suy giảm tới đáy lòng, không bao lâu đã thân tử đạo tiêu.

"Từ Lương ca, em xin lỗi, là em quá vọng động, làm hại anh bị thương." Đồ Hỏa La Diệp tự trách nói.

"Em không phải là người ngồi thiền giỏi nhất Kim Quang Tự sao? Cùng nhau đi tới, anh đã nói với em bao nhiêu lần là gặp chuyện không nên vọng động, mà em vẫn không nghe."

Đồ Hỏa La Diệp cúi đầu, nói: "Người đó mặc Cẩm Lan Ca Sa của thánh tăng Phật môn, vậy mà công khai dùng da người xương người chế tác Pháp khí, còn muốn giết chết hơn vạn tín đồ, em thật sự không thể nhẫn nhịn."

"Không thể nhẫn nhịn thì hãy tu luyện, đợi khi em có bản lĩnh lớn hơn lại đến thay đổi hiện trạng, chứ không phải vô ích chịu chết." Tôi nhớ lại cảnh tượng lúc trước mang Đồ Hỏa La Diệp rời khỏi Kim Quang Tự, rồi tiếp tục nói: "Chân tướng biết được càng nhiều thì càng thống khổ. Sinh làm người, sinh ly tử biệt là mỗi người đều phải trải qua. Bi thương, thống khổ, mê mang, phẫn nộ, thậm chí là tuyệt vọng, đều là những gì người tu hành cần chấp nhận. Một mực truy cầu cực lạc, chẳng qua là tự lừa dối mình để trốn tránh mà thôi."

"Chẳng lẽ phương hướng tu thiền của em sai lầm rồi sao?" Đồ Hỏa La Diệp nghi hoặc hỏi. "Phật nói, tất cả nhân duyên khởi, tất cả nhân duyên diệt, khổ, tập, diệt, đạo, đều là nhân quả tuần hoàn, Bồ Đề chứng đạo..."

"Bồ Đề chứng đạo không phải dựa vào ngồi thiền mà có thể chứng nhận được, càng không phải dựa vào đại phát thiện tâm, dùng thiện dẫn ác, so ác càng ác, khuyến khích ác nhân hướng thiện, bản thân đã là một trò cười rồi."

Đồ Hỏa La Diệp hai mắt đẫm lệ, muốn nói lại thôi: "Em phải tìm được sư huynh hỏi cho rõ ràng."

"Em chẳng lẽ vẫn chưa hiểu sao?" Tôi thở dài một tiếng nói: "Nếu như Long Tú còn sống, hắn đã sớm trở về Kim Quang Tự cứu các em rồi. Chỉ cần hắn còn sống, đối với em mà nói chính là phản bội."

"Cũng có lẽ sư huynh gặp nguy hiểm gì, hoặc là có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ nào đó?" Đồ Hỏa La Diệp nhỏ giọng hỏi.

Tôi không tiếp tục đề tài này với Đồ Hỏa La Diệp, ngưng khí tán công, đứng dậy nhìn về phía bốn phía nói: "Ta chỉ có Kết Đan Cảnh, không có cách nào ngự khí hành không. Nơi này là biên cảnh Đồ Hỏa Thành, khe trời vách đá dựng đứng, cho dù ta có thể tay không leo lên được, cũng không còn khí lực mang em đi qua."

"Anh đi trước đi, không cần bận tâm em." Đồ Hỏa La Diệp nói.

Tôi vỗ vỗ vai Đồ Hỏa La Diệp nói: "Hay là mang em đi ra cửa thành đi, kịp trước hừng đông, sau hừng đông có lẽ thực sự không ra được đâu."

Vì vậy Đồ Hỏa La Diệp theo sau tôi, hướng về phía cửa thành mà tiến đến.

Sáng sớm, tôi cùng Đồ Hỏa La Diệp đi đến dưới cửa thành Đồ Hỏa Thành. Trên đầu thành đứng rất nhiều tăng chúng Đại Phật Quật. Một tăng nhân thấy chúng tôi đi tới, nghiêm nghị nói: "Đồ Hỏa Thành cấm ra khỏi thành, các ngươi là ai?"

Tôi cởi vành nón, nhìn về phía trên đầu thành. Dưới ánh lửa, mọi người nhìn về phía tôi, trong khoảnh khắc tất cả đều đờ đẫn.

"Mở cửa thành ra, để chúng ta đi ra ngoài." Tôi ra lệnh.

Cửa thành từ từ mở ra, tôi dẫn Đồ Hỏa La Diệp đi ra ngoài thành. Vừa ra khỏi cửa thành, phía sau đỉnh đầu bỗng nhiên truyền đến một tiếng chất vấn hùng hồn: "Các ngươi là ai, ai cho phép các ngươi xuất hành?"

Tôi quay đầu lại nhìn về phía người nói chuyện, là một tăng nhân dáng người cường tráng, mặc áo tơ trắng đất bào, cầm trong tay tích hoàn thiền trượng, tai to mặt lớn, giữa mi tâm còn có Thập Tự Hỏa Diễm Văn, trông hung thần ác sát.

Tôi lần nữa phát động Vu Thần Chi Nhãn, thần sắc tăng nhân cường tráng thoáng một cái, nhưng chỉ hai hơi thở đã lập tức tỉnh táo lại.

"Đồng tử thuật?" Tăng nhân cường tráng nhướng mày. "Xem ra Linh Tuệ Thiền Sư muốn tìm chính là hai người các ngươi."

"Đi." Tôi ra hiệu cho Đồ Hỏa La Diệp bỏ chạy.

Tăng nhân cường tráng thấy chúng tôi không đánh mà bỏ chạy, hừ một tiếng nói: "Muốn đi?"

Tiếng xé gió truyền đến, tăng nhân cường tráng vượt lên trước, rơi xuống trước mặt chúng tôi, một cây tích hoàn thiền trượng bổ tới.

Tôi đẩy Đồ Hỏa La Diệp ra, thân hình nhanh chóng lùi lại, tích hoàn thiền trượng đánh nát mặt đất, cát đất bay lên.

Tăng nhân cường tráng xông về phía tôi, tích hoàn thiền trượng trong tay uy lực cực lớn, tôi không dám đỡ, thiền trượng quét ngang, tôi xoay người tránh thoát, cốt đao rời tay, trên không trung xẹt qua một vòng cung chém về phía gáy tăng nhân cường tráng. Tăng nhân cường tráng dùng thiền trượng đỡ, nhẹ nhàng chấn động đã trực tiếp làm cốt đao vỡ nát.

Lúc này tôi bước lên phía trước, dùng Âm Sơn Độn Bộ trong nháy mắt xuất hiện trước mặt tăng nhân cường tráng, một quyền đánh vào yết hầu tăng nhân cường tráng, nhưng thân thể tăng nhân cường tráng như kim cương, yết hầu va chạm với nắm đấm của tôi cũng chỉ lùi về sau nửa phân!

Tôi nhanh chóng lùi về sau, lần nữa trong nháy mắt xuất hiện bên cạnh tăng nhân cường tráng, một quyền đập vào huyệt Thái Dương tăng nhân cường tráng, như là đánh vào tường sắt!

Tăng nhân cường tráng liếc xéo, một quyền móc tới.

Tôi ôm lưng tăng nhân cường tráng rơi xuống đất, một cước đá vào hạ bộ tăng nhân cường tráng, lại như đá vào tảng đá, không chút sứt mẻ.

Tăng nhân cường tráng mạnh mẽ kẹp hai chân, tôi nhanh chóng lùi về sau, cảm thấy lo sợ không yên.

Nghe đồn Phật môn có thần công Kim Cương Bất Hoại Thể, sau khi tu luyện toàn thân cứng rắn như sắt thép, đao thương bất nhập, đạo thuật bình thường đều không phá được.

Tăng nhân cường tráng cười ha ha, nói: "Chính là Kết Đan Cảnh mà muốn phá vỡ Kim Cương Thể của ta, ngươi ngay cả tư cách gãi ngứa cho ta cũng không có!"

Tăng nhân cường tráng đang đắc ý, một đạo kim quang chui vào trong lỗ tai của hắn.

Khoảnh khắc sau đó hắn hét thảm lên, Trùng Trùng trong lỗ tai tăng nhân cường tráng điên cuồng cắn xé. Lập tức Trùng Trùng muốn tiến vào trong sọ tăng nhân cường tráng, chỉ thấy Thập Tự Hỏa Diễm Văn ở giữa mi tâm tăng nhân cường tráng bỗng nhiên bốc cháy, chỉ thấy hắn bảy lỗ đều bốc hỏa, Trùng Trùng e ngại hỏa diễm, sợ hãi vội vàng bay ra khỏi lỗ tai tăng nhân cường tráng.

Tôi thừa cơ mang theo Đồ Hỏa La Diệp chạy về phía xa, tăng nhân cường tráng giận dữ hét: "Ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi!"

Chính vào lúc này, trên bầu trời bay tới một người, đúng là Linh Cơ.

"Đồ Hỏa Cấp, đối phó một Kết Đan Cảnh mà ngươi lại phải bức ra mười ấn lửa của Đồ Hỏa Tộc, thật không biết cái Thần Ẩn Cảnh của ngươi là tu thành như thế nào." Linh Cơ mỉa mai nói.

"Chính ngươi không phải cũng không bắt được bọn họ mà còn nói ta?" Đồ Hỏa Cấp nói.

Đồ Hỏa Cấp vừa dứt lời, lại một thân hình khác bay tới, chính là Linh Tuệ Thiền Sư.

Lúc này Linh Tuệ Thiền Sư đã thay đổi một thân y phục đen trơn, tốc độ của hắn cực nhanh, đuổi theo chúng tôi.

"Từ Lương ca, anh đi trước đi, mang theo em anh không chạy thoát được đâu." Đồ Hỏa La Diệp nói.

"Đừng nói lời ngốc nghếch, nín thở."

Tôi vừa nói vừa ôm lấy vai Đồ Hỏa La Diệp, thi triển Âm Sơn Độn Bộ, một bước trăm trượng, rất nhanh biến mất trong tầm mắt của mấy người.

Nửa nén hương sau, tôi và Đồ Hỏa La Diệp trốn sau một tảng cự thạch bị phong hóa. Dưới sự khống chế của tôi, đàn trùng xung quanh tụ tập, tạo thành hai bóng người chạy trốn về phía xa, nhìn không kỹ thì giống hệt hai người chúng tôi.

Linh Cơ và Đồ Hỏa Cấp rất nhanh xẹt qua đỉnh đầu, đuổi theo bóng trùng. Tôi hơi thở phào nhẹ nhõm, có thể tạm thời nghỉ ngơi.

"Một tu sĩ Kết Đan Cảnh nhỏ bé mà lại biết nhiều thứ thế, vậy mà còn hiểu được ngự trùng chi thuật." Một tiếng hừ lạnh truyền đến.

Tôi và Đồ Hỏa La Diệp vội vàng rời xa, Linh Tuệ Thiền Sư không biết từ lúc nào đã đứng trên tảng đá lớn phía sau.

Tiếng xé gió truyền đến, Linh Cơ và Đồ Hỏa Cấp cũng vòng vèo quay lại, vây quanh chúng tôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...