Chương 197: Long Tủy

"Tổn thương vì độc nặng như vậy, Vũ Hầu sao lại để mặc ngươi quay về?" Ta nhíu mày hỏi.

A Thanh nói: "Lúc chia tay ta cũng không phát giác có dị thường, trên đường mới phát tác. Thương thế của ta có nặng lắm không?"

"Rất nặng, ta phải lập tức lấy mảnh vỡ long giác còn sót lại trong cơ thể ngươi ra."

Ta vừa nói vừa đi tới cửa, bảo Đường Nghiêu mang một chậu nước sôi tới.

Ta nhúng cả bàn tay trái vào nước sôi, một lát sau, hai ngón tay thăm dò vào vết thương trước ngực A Thanh, vận chuyển đạo khí, hút tàn phiến long giác ra.

Lúc này A Thanh đã đau đến nói không nên lời, dù môi nàng run rẩy cũng chẳng thốt ra một tiếng rên.

"Độc của Địa Long Cửu Châu ta chỉ biết một cách giải, đó là trong cơ thể ngươi gieo cổ trùng, nhưng phương pháp này ta là lần đầu tiên nếm thử, hơn nữa sẽ rất đau đớn."

"Ta chịu đựng được." A Thanh nói.

Vì vậy ta nâng ngón trỏ lên, ý niệm khẽ động, một cây mầm xanh rách da mà ra. A Thanh thấy mở to hai mắt nhìn, chỉ thấy mầm xanh ở đầu ngón tay ta với tốc độ mắt thường có thể thấy được chui vào trong cơ thể A Thanh, theo kinh mạch A Thanh khai chi tán diệp, xuyên qua tâm mạch, leo lên xương sống lưng.

"Ngàn vạn lần đừng nhúc nhích, nếu không cổ trùng của ta sẽ ở lại trong cơ thể ngươi, rất phiền phức." Ta mở miệng nhắc nhở.

Trên mặt A Thanh lộ ra vẻ hoảng sợ hiếm thấy, nàng một tay bắt lấy cổ tay ta, thân thể run rẩy, nước mắt cũng không khỏi theo khóe mắt chảy xuống, đau đớn tột cùng khiến nàng nhịn không được phát ra tiếng kêu rên trầm thấp.

Cành cây trong cơ thể A Thanh chấn động, nọc độc trong huyết mạch toàn bộ bị cành cây hấp thụ, theo mạch lạc của cành cây hội tụ về ngón tay ta.

Ta vốn định cắt rời cành cây ở đầu ngón tay, rồi lại một lần nữa gieo cổ trùng để hút độc, nhưng khi nhìn thấy A Thanh thống khổ như vậy, nếu cứ như thế mấy lần, dù A Thanh tu vi cao tuyệt, cũng sẽ bị đau đớn giày vò, lưu lại bóng ma cả đời.

Vì vậy ta cắn răng một cái, đem toàn bộ nọc độc trong cơ thể nàng hút vào cơ thể mình.

Lúc này A Thanh đã đau đến hôn mê. Một canh giờ sau, ta mới quét sạch hoàn toàn độc tố trong cơ thể nàng.

Ta đánh thức Trùng Trùng dậy, lại dùng phương pháp tương tự đem độc tố trong cơ thể mình toàn bộ tập trung vào lòng bàn tay, để Trùng Trùng uống sạch long giác chi độc. Long giác chi độc có thể hủy diệt căn cơ tu sĩ, nhưng đối với Trùng Vương này, loài côn trùng ăn độc làm thức ăn, lại là vật đại bổ.

Sau khi độc tố trong cơ thể được bài trừ, ta vận công chữa trị thương thế cho A Thanh. Độc tố trong cơ thể nàng đã được thanh trừ, nhưng tổn thương thân thể cũng đủ để trí mạng, nhất định phải chữa trị trong thời gian ngắn. Hành động này không biết đã hao phí của ta bao nhiêu Khô Mộc Phùng Xuân Sinh Sinh chi khí.

Chờ ta tỉnh lại thì, đã xuất hiện trên giường trong phòng ngủ của mình, chỉ cảm thấy thân thể mệt mỏi, trong bụng trống rỗng.

Ta đẩy cửa phòng ra, phát hiện Đồ Hỏa La Diệp đang ngồi thiền ở cửa ra vào. Nghe thấy động tĩnh ta mở cửa, vội vàng đứng dậy nói: "Từ Lương ca, ngươi tỉnh rồi?"

"Ta ngủ bao lâu rồi?" Ta hỏi.

"Ngươi đã ngủ ba ngày."

"A Thanh? Thân thể khá hơn chút nào không?"

"A Thanh tỷ đang họp, thân thể đã không sao rồi. Nàng nói đợi ngươi tỉnh lại thì thông báo nàng."

"Ta đi tìm nàng vậy."

Ta vặn eo bẻ cổ, hướng về tiền viện Vân Lâu đi đến.

Đến cửa phòng họp, xuyên qua khe hở có thể thấy ba mươi sáu quan văn thành toàn bộ tập kết. A Thanh chú ý tới động tĩnh của ta, cắt ngang một công văn đang nói chuyện, nói tiếp: "Hôm nay cứ đến đây thôi."

A Thanh nói xong, dẫn đầu đi ra sảnh họp, Đường Nghiêu theo sát phía sau. A Thanh đi ra cửa sau, ý bảo ta đi theo.

"A Lương, giấc ngủ này của ngươi thật là dài." Đường Nghiêu nhỏ giọng nói.

"Đại khái là hao phí quá nhiều khí." Ta nói. "Hiện tại muốn đi đâu?"

"Đi thì biết, có người đến thăm ngươi."

Ta thấy Đường Nghiêu ra vẻ thần bí cũng không hỏi, rất nhanh liền đi tới nhà hàng Vân Lâu.

Chỉ chốc lát, một gã nam tử dáng người cực kỳ khôi ngô bưng một cái thực đỉnh khổng lồ dùng trong yến tiệc quốc gia đi tới. Thực đỉnh này đang nấu thứ gì đó óng ánh ngọc thúy, xung quanh thực đỉnh trải một vòng cỏ phát ra linh khí nồng đậm.

"Tiểu Ngũ?" Ta có chút kinh ngạc.

Tiểu Ngũ cười hắc hắc nói: "Vừa rồi ngươi tỉnh lại ta đã cảm nhận được, cho nên lập tức chuẩn bị những Thanh Tân Diệp này. Thanh Tân Diệp này tuy không phải thánh dược, nhưng đã có một trăm năm, chuyên dùng để trung hòa dược hiệu của những dược vật quá mạnh."

Đường Nghiêu nói: "Món mỹ vị này từ khi ngươi hôn mê vẫn luôn hầm cách thủy, hầm ba ngày chắc chắn đã thấm vị."

Ta nhìn ra vật trong thực đỉnh không phải phàm phẩm, cẩn thận hỏi: "Cái này không phải Long Tủy đó chứ?"

"A Lương không hổ là trạng nguyên, liếc mắt đã nhìn ra." Tiểu Ngũ nói.

"Thứ này ăn được sao?" Ta nghi hoặc hỏi.

A Thanh nói: "Ăn được. Lần trước săn Long bị Vũ Hầu mang về, Long Tủy đã bị dùng hết, thịt rồng cũng đã toàn bộ ban thưởng cho mười vạn thiết giáp vệ dưới trướng Vũ Hầu. Long Tủy này không những có thể tăng trưởng công lực, còn có thể rèn luyện thân thể, nhưng không phải người bình thường Thông Thần Cảnh không thể dùng ăn, công hiệu của nó không thua kém thánh dược."

"Vậy ta phải nếm thử." Ta vừa nói vừa cầm lấy cái thìa múc canh Long Tủy, nhẹ nhàng nếm, nước canh vào miệng, vui sướng khôn tả.

"Ngon không?" Đường Nghiêu mặt đầy mong chờ hỏi.

"Đương nhiên là ngon rồi, ta đã được thưởng thức rồi, nói là nhân gian mỹ vị cũng không đủ." Tiểu Ngũ thèm ăn nuốt nước bọt ừng ực.

"Các ngươi chờ một lát, ta đi gọi La Diệp và Saishin tới."

Ta vừa nói vừa đi ra nhà hàng, chỉ chốc lát sau dẫn theo hai người, mọi người lúc này mới bắt đầu thưởng thức món Long Tủy hầm cách thủy.

Khoảng trăm cân Long Tủy, ta và Tiểu Ngũ ăn gần chín thành. Sau khi ăn xong, Tiểu Ngũ thỏa mãn vỗ vỗ bụng nói: "Lâu lắm rồi không ăn được món ngon như vậy, A Thanh, về sau có chuyện tốt thế này, ngươi nên gọi ta nữa."

A Thanh nói: "Trung Nguyên có mười bốn Long Mạch, cổ nhân tìm được năm mạch, còn lại chín Long Mạch, cho nên Trung Nguyên còn có danh xưng Cửu Châu. Hôm nay hai mạch đã được đào ra, còn lại bảy Long Mạch, ngươi tổng có cơ hội ăn nữa."

"Vậy thì tốt." Tiểu Ngũ nói xong liếm liếm đầu lưỡi.

"Tiểu Ngũ ca, trước ngươi còn nói muốn tìm A Thanh đánh nhau." Đường Nghiêu nói.

"Đừng đánh, đừng đánh." Tiểu Ngũ vội vàng xua tay nói. "Mời ta ăn đồ tốt, ta đây khẳng định không đánh."

A Thanh cười cười nói: "Ta và ngươi đều đã Bất Diệt Cảnh nhiều năm, hôm nay ngươi phải chăng Bất Diệt Viên Mãn?"

Tiểu Ngũ nói: "Từ một tháng trước, ta vừa mới chạm đến Bất Diệt Viên Mãn, nhưng đã có Long Tủy này, nghĩ rằng ta luyện hóa ba ngày có thể đạt tới Bất Diệt Đại Viên Mãn rồi, ngươi thì sao?"

"Ta đã Bất Diệt Cảnh Viên Mãn từ nửa năm trước rồi." A Thanh nói.

"Vậy vì sao còn chưa tiến cảnh Địa Tiên Cảnh?"

"Ta đang tìm một cơ hội." A Thanh nói. "Đợi cơ hội thành thục, ta tự nhiên sẽ tiến cảnh đột phá."

Tiểu Ngũ thở dài, nói: "Theo công lực gia tăng, chờ ta đột phá đến Địa Tiên Cảnh, Long Tượng Công đại thành, hình thể của ta còn có thể biến hóa."

"Còn có thể biến lớn sao?" Ta và Đường Nghiêu mở to mắt nhìn, biểu cảm khoa trương.

Hiện nay khổ người của Tiểu Ngũ đã lớn hơn người bình thường bốn năm lần, ngay cả Vũ Hầu khôi ngô trước mặt hắn cũng phải thấp hơn một cái đầu. Hắn nếu còn lớn hơn nữa, thật có chút khó có thể tin.

"Tác dụng phụ của Long Tượng Công chính là như vậy, Lao Sơn đều nhanh không chứa nổi ta." Tiểu Ngũ nghiêm túc nói. "Ta hiện tại cũng tự mình đi ra ngoài tìm ăn."

Ta và Đường Nghiêu nghe vậy, không nhịn được cười phá lên.

Hatake Saishin và Đồ Hỏa La Diệp liếc nhìn nhau, cũng không nhịn được cười ra tiếng, về phần A Thanh cũng không nhịn được.

"Các ngươi đều cười ta."

Tâm hồn yếu ớt của Tiểu Ngũ bị tổn thương, không nhịn được khóc lên. Ta thấy dáng vẻ đó đành phải nén cười, giúp hắn lau nước mắt dùng lời lẽ an ủi.

Lúc này còn năm ngày nữa là đến lễ mừng năm mới. Chúng ta ăn xong Long Tủy, sau đó liên tục luyện hóa ba ngày trên đỉnh Vân Lâu mới hoàn tất.

Ta mở mắt nhẹ thở ra một hơi. Trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.

"《 Vu Thần Kinh 》 đệ tam trọng, rốt cục sắp thành công rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...