Chương 253: Lục Giáp Thiên Thư quyển thứ năm

Trần Kha nói xong, trên người đồng dạng dâng lên một tầng bạch quang. Ta lúc này mới phát hiện, vạn vật xung quanh bất động, vô thanh vô tức. Chim bay xa xa đứng yên trên không trung, lá rụng trước mắt cũng đình trệ không rơi.

"Ngươi, ngươi có thể khống chế thời không?" Ta kinh ngạc xen lẫn tò mò hỏi.

"Không giữ chân được sư phụ ta bao lâu, ta đưa các ngươi tùy cơ đến một chỗ, ngươi mang theo tiểu hoàng tử trốn đi, đừng xuất hiện. Đạo Môn từ rất sớm đã có kế hoạch muốn giết ngươi rồi."

Trần Kha nói xong, hai tay mở ra một bộ sách cổ, chính là Lục Giáp Thiên Thư.

Lục Giáp Thiên Thư vừa mở, cổ xưa thần bí văn tự của đệ ngũ giáp trận bỗng nhiên biến hóa. Lục Giáp Thiên Thư theo đó xoay tròn, hình thành từng khối trúc giáp di động, mà bên trong trúc giáp, lại hình thành một vòng xoáy.

"Đây là một đạo hư không môn của Lục Giáp Thiên Thư, các ngươi đi vào có thể thoát ra."

Ta nhìn Trần Kha một cái, ôm tiểu hoàng tử đi vào trong vòng xoáy.

"Trần Kha, dưới Thiên Sư phủ có một bí mật rất lớn, ta cảm thấy tương lai có lẽ sẽ liên quan đến ngươi. Năng lực của ngươi quá mạnh mẽ, cẩn thận Lão Thiên Sư."

Ta nói xong cùng tiểu hoàng tử biến mất trong vòng xoáy. Trần Kha nghe xong không hiểu ra sao, lông mày cau lại.

"Dưới Thiên Sư phủ sao có thể có bí mật? Ta ở đó sống mười tám năm cũng không phát hiện điều gì dị thường mà."

Trần Kha vừa dứt lời, mọi thứ xung quanh khôi phục. Lá khô bay lả tả, chim bay về phương nam. Hàng vạn đệ tử Long Hổ Sơn xung quanh ùa tới, còn Trần Kha thì ẩn vào trong bóng cây, rất nhanh biến mất.

Sau một lát, một trận trời đất quay cuồng, ta cùng tiểu hoàng tử rơi xuống tại một chỗ hoang sơn dã lĩnh.

Lúc này, trạng thái Nghịch Liên Hoa trên người ta nhanh chóng biến mất, một luồng cảm giác vô lực do tinh khí thần bị rút cạn ập tới. Ta xụi lơ trên mặt đất, đến khí lực đứng dậy cũng không có.

"Sư phụ, người sao vậy?" Tiểu hoàng tử lo lắng hỏi.

"Ta không sao, chỉ là quá mệt mỏi. Con đi xung quanh tìm một ít cành cây khô tới, đừng đi quá xa." Ta dặn dò.

Tiểu hoàng tử vâng lời, rất nhanh từ xung quanh tìm được rất nhiều cành cây khô trở về. Lúc này ta kiệt sức, ngay cả khí lực quay đầu cũng không có, chỉ nhìn thấy thân ảnh nhỏ bé của tiểu hoàng tử chạy đi chạy lại.

Tiểu hoàng tử không thể lay chuyển thân thể ta, chỉ có thể dựa vào bên cạnh ta. Sau khi màn đêm buông xuống, ta bảo hắn móc bật lửa từ trong ngực ta ra để nhóm cành cây khô đã nhặt được.

Tiểu hoàng tử thấy ta đầu đầy mồ hôi lạnh, bèn nâng đầu ta lên đặt trên đùi hắn, dùng ống tay áo giúp ta lau mồ hôi.

Ta mấy lần sử dụng Nghịch Liên Hoa thủ quyết để mở ra trạng thái cảnh giới không thuộc về mình, đã tiêu hao nghiêm trọng bản nguyên của ta, thọ nguyên cũng bị tổn hại rất lớn. Lần này dù đã đạt đến Địa Tiên cảnh, nhưng ta căn bản không cách nào khống chế lực lượng Địa Tiên cảnh, chỉ có thể dựa vào bản năng mà chém giết.

Cùng Vũ Hầu một trận chiến, cơ thể tổn thương nghiêm trọng, huyết cốt đoạn toái, cần điều động bản nguyên Sinh Sinh chi khí để chữa trị. Đặc biệt là chưởng cuối cùng của Thông Thiên Lục của Lão Thiên Sư, gần như chấn vỡ toàn bộ ngũ tạng lục phủ của ta, Sinh Sinh chi khí trong cơ thể vì chữa trị vết thương của ta đã hoàn toàn hao tổn hết. Lúc này ta ngay cả thần thức cũng không có cách nào vận dụng.

Đến nửa đêm, ta bỗng nhiên phát giác được xa xa có động tĩnh, lập tức đánh thức tiểu hoàng tử đang ngủ say.

"Long Sa, mau dậy." Ta hô.

"Sao vậy sư phụ?" Tiểu hoàng tử còn ngái ngủ hỏi.

"Đem củi lửa đều đốt lên, có thứ gì đó đã tới rồi." Ta nói.

Tiểu hoàng tử nghe vậy, vội vàng đem tất cả cành cây đều đặt lên đống lửa, ngọn lửa lớn bùng cháy, nhưng rất nhanh trong bóng tối xung quanh xuất hiện một đôi mắt xanh biếc.

"Là sói xám."

Lúc này ta chưa khôi phục, chỉ có thể miễn cưỡng nhúc nhích ngón tay. Một con sói xám trong miệng phát ra tiếng gầm gừ hướng chúng ta tới gần, tiểu hoàng tử vội vàng cầm lấy một cây chùy hộ lấy ta xung quanh.

"Không được lại đây, lại tới nữa ta sẽ nấu các ngươi!" Tiểu hoàng tử hoảng sợ kêu to, ngữ khí nghẹn ngào.

Ta quay đầu nhìn về phía con sói xám kia, trong mắt hiện lên một tia hắc mang, con sói xám kia lúc này bị thần thức khống chế.

"Không phải đầu Sói."

Trong bầy sói, con đầu đàn rất nhanh phát hiện con sói xám bị điều khiển làm phản. Lúc này sói tru một tiếng, vài con sói xám tới gần. Con sói xám bị ta khống chế rất nhanh chém giết với đồng bọn, nhưng không kiên trì được lát nào đã bị cắn chết.

"Trùng Trùng, còn không mau tỉnh lại."

Trùng Trùng nghe được tiếng gọi của ta, từ cổ ta bò ra. Ta nói: "Trên tảng đá cao nhất trên núi có một con sói xám hình thể rất lớn, đi bắt nó giải quyết, nhanh lên."

Trùng Trùng nghe vậy, vội vàng vỗ cánh phóng tới con đầu đàn. Dù con sói đầu đàn kia tính cảnh giác rất cao, nhưng trước mặt Trùng Trùng lại như một khối đậu hũ, bị nó dễ dàng xuyên thủng sọ não.

Con đầu đàn trước khi chết phát ra tiếng kêu rên, đàn sói đại loạn. Vài con sói xám đói đến mức ngất đi thấy thế hướng chúng ta lao tới. Tiểu hoàng tử cầm chùy lung tung huy động, ta kiếm chỉ khơi mào, dùng một tia đạo khí đã khôi phục tế ra mười ba thanh tiểu kiếm. Trong bầu trời đêm, bóng kiếm xuyên thẳng qua, rất nhanh vài con sói xám vọt tới bị đánh chết, những con sói còn lại thấy thế nhanh chân bỏ chạy, biến mất trong bóng đêm.

Ta thở hổn hển, thu hồi tiểu kiếm, tiểu hoàng tử vẫn còn cầm chùy lung tung vung vẩy.

"Long Sa, đàn sói đã chạy."

Tiểu hoàng tử nghe vậy lúc này mới dừng lại, vẫn còn kinh hãi nhìn về bốn phía, và mấy xác sói dưới chân.

"Sư phụ, những con sói này đều là người giết sao?" Tiểu hoàng tử hỏi.

"Đúng vậy, con lại nhặt thêm chút cành cây, sau đó đem con sói xám hình thể nhỏ hơn kia đặt lên lửa, chúng ta phải ăn chút thịt bổ sung thể lực." Ta yếu ớt nói.

Dạ

Tiểu hoàng tử gật đầu, vội vàng xung quanh nhặt cành cây khô. Trong ngọn lửa, ý thức ta mệt mỏi, rất nhanh bất tỉnh đi.

Trong mơ hồ, tiểu hoàng tử đánh thức ta, hắn không biết ở đâu nâng được nước lần lượt đút vào miệng ta. Thấy ta tỉnh lại, liền xé thịt sói đút cho ta ăn. Thấy ta ăn được một ít, hắn rất nhanh cũng mệt mỏi mà mê man đi.

Sáng sớm ngày thứ hai khi tỉnh lại, tiểu hoàng tử không biết từ đâu hái được một cái lá sen đựng nước giúp ta tẩy trừ vết bẩn trên mặt. Ta nhìn về phía tiểu hoàng tử hiểu chuyện hơn so với những đứa trẻ bình thường, khẽ hỏi: "Long Sa, con có muốn nhập Đạo Môn, học đạo thuật không?"

Tiểu hoàng tử lắc đầu nói: "Trước kia Quách đại thúc không cho con học đạo thuật, nói con một khi vào Đạo Môn, cũng sẽ bị cao thủ Đạo Môn phát giác. Con cũng không muốn chém chém giết giết."

"Quách đại thúc là Quách Viên, thái phó tiền triều sao?" Ta hỏi.

"Vâng!" Tiểu hoàng tử ngạc nhiên. "Sư phụ ngài cũng biết Quách thái phó sao?"

"Biết, ta đã đọc thơ của ông ấy." Ta nói.

"Đáng tiếc Quách thái phó đã chết rồi." Tiểu hoàng tử cảm xúc sa sút nói.

"Cho nên con phải học được cách bảo vệ mình, sư phụ không có cách nào mãi mãi bảo hộ con." Ta nói.

Tiểu hoàng tử mấp máy cằm, nghẹn ngào hỏi: "Sư phụ, vì sao bọn họ đều muốn giết con?"

"Trên người con có hoàng đạo Long khí, có khả năng sẽ trở thành chủ Trung Châu tương lai." Ta nói.

"Thế nhưng mà con không muốn làm chủ Trung Châu gì cả." Tiểu hoàng tử nói.

"Có đôi khi không phải con có muốn hay không, đây là thiên mệnh. Bọn họ sợ hãi con không bị khống chế, chỉ khi chính con trở nên mạnh mẽ rồi, mới có thể khống chế vận mệnh của mình." Ta nói.

"Vậy con học, con nên học như thế nào?" Tiểu hoàng tử hỏi.

"Con đặt tay ta lên bụng con, cẩn thận cảm ứng Tiên Thiên Nhất Khí trong cơ thể. Ta sẽ khiến thần trí của con cùng ta liên thông, dựa theo chỉ dẫn của Tiên Thiên Nhất Khí mà tự mình đản sinh khí. Chờ con luyện ra Tiên Thiên Nhất Khí của bản thân, ta sẽ dạy con một ít pháp môn bảo vệ tính mạng." Ta nói.

Tiểu hoàng tử nghe vậy, đặt tay ta lên bụng hắn. Ta điều động một tia Tiên Thiên Nhất Khí trong cơ thể tiến vào bên trong đan điền của hắn. Khí theo đan điền lên, dọc theo kinh mạch chưa khai phát của hắn chậm rãi du động. Sau khi tiến hành một chu thiên, tiểu hoàng tử có vẻ ra dáng mà học theo, còn ta thì ngủ thiếp đi.

Khi ta tỉnh dậy, chỉ thấy tiểu hoàng tử quanh thân có Long khí vờn quanh, mà trong cơ thể hắn chẳng biết từ lúc nào đã sinh ra Tiên Thiên Nhất Khí, lúc này đang tiến hành hành khí chu thiên.

"Không hổ là long tử được đế tinh che chở, chỉ dạy một lần đã biết." Ta trấn an nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...