Chương 34: Trương gia đại sự

Trương Hổ đột nhiên bạo khởi khiến tất cả mọi người ở đó kinh hãi.

Trương tiên sư đang ngồi trên chiếc ghế thái sư liền một chưởng tiến lên vỗ vào vai Trương Hổ. Trương Hổ đột nhiên bay ra ngoài, toàn thân co rút.

Mà Trương Long thì ôm lấy phần eo, máu tươi sau lưng tuôn xối xả.

Trần Quyên sợ đến mức thét lên kinh hãi, suýt ngất, co quắp ngã xuống đất.

Thầy thuốc đi theo Trương gia đưa Trương Long vào buồng trong để băng bó. Trương tiên sư thì đi đến trước mặt Trương Hổ, cúi người xem xét.

Chỉ thấy Trương Hổ nằm trên mặt đất, ánh mắt mơ màng, tai phải có mủ máu chảy ra, trong miệng phát ra tiếng gào rú.

Trương tiên sư ngón tay chỉ lên thiên linh của Trương Hổ. Trương Hổ lúc này mê man đi qua.

“Tam thúc, Tiểu Hổ là sao vậy?” Trương Bảo vội vàng hỏi.

“Hắn lúc này hoang mang lo sợ, như là trúng tà, nhưng ta nhìn không ra nguyên nhân. Có lẽ cái chết của Tiểu Báo đã khiến hắn sinh ra sát ý với Tiểu Long. Trước tiên hãy đưa hắn đi nghỉ ngơi. Đại sự của Trương gia sắp đến, không thể lại xảy ra chuyện gì. Lễ tế vẫn phải tiến hành như thường lệ.” Trương tiên sư nói.

“Đã biết, Tam thúc.” Trương Bảo nói xong, phân phó thủ hạ khiêng Trương Hổ đi.

Lúc đến giữa trưa, vài tên đạo sĩ trẻ tuổi đuổi tới Từ gia rãnh mương.

Không lâu sau đó, sắc trời u ám, Đại Lương Sơn bỗng nhiên đổ mưa to.

Đại Lương Sơn tuy ở vùng phía Tây Nam, sơn thôn được xây dựng bao quanh bởi nước, bốn phía núi vây quanh, nhưng nhiều năm qua lại mưa thuận gió hòa, cũng không xảy ra tai nạn nào.

Thế nhưng trận mưa to này kỳ quặc, từ giữa trưa cứ thế đổ xuống mãi đến tối, rất nhanh các rãnh mương quanh Đại Lương Sơn nước đã đầy sông tràn bờ, đồng ruộng ngập lụt, một số căn nhà ở những nơi địa thế thấp đã sụp đổ, thậm chí xảy ra lở đất.

Sáng sớm ngày thứ hai, mưa lớn ngừng lại, từng thôn đều bị lũ lụt bao phủ, Từ gia rãnh mương cũng không thể tránh khỏi nạn, nhưng khu vực gần nơi ở chính của Trương gia lại chỉ ngập đến cổ chân.

Trương gia dường như đã đoán chắc sẽ có lũ lụt, liền từ trong kho hàng chuyển ra số lượng lớn vật tư cứu trợ cho dân chạy nạn.

Các làng xóm xung quanh nghe nói Trương gia có vật tư cứu trợ, mà mực nước ở các thôn Đại Lương Sơn trong chốc lát vẫn chưa rút, các thôn trưởng liền tổ chức thôn dân hướng về Từ gia rãnh mương tập trung.

Mãi cho đến lúc chạng vạng tối, dân làng của mười dặm tám thôn ở Đại Lương Sơn đều tập trung vào khu vực gần nơi ở chính của Trương gia. Kiểm kê dưới, chừng vạn người.

Mà đa số dân làng cả ngày mệt lả không ăn không uống, Trương gia thì phát cho mỗi người một chai nước và một cái bánh mì để đỡ đói, cố gắng chờ đợi cứu viện từ bên ngoài.

Tất cả mọi người sau khi ăn được vật phẩm cứu trợ, Trương Bảo đứng trên lầu ở cửa chính nhà mình, ý bảo mọi người yên tĩnh lại.

“Kính thưa các vị hương thân phụ lão, Đại Lương Sơn chúng ta đột nhiên bộc phát trận lũ bất ngờ này, tất cả các phương pháp liên lạc với bên ngoài đều đã gián đoạn rồi. Trương gia chúng ta đã xuất ra toàn bộ vật tư dự trữ chia cho mọi người. Nếu như không có người đến cứu viện, còn không biết muốn đói đến khi nào. Ta thấy cái mực nước hiện tại vẫn chưa biết khi nào có thể hạ thấp. Nghe Trương tiên sư nói, mấy ngày tới còn sẽ có mưa to. Hôm nay con đường đi thông ra ngoài núi cũng đã bị ngập nước rồi, căn bản không có cách nào đi. Nếu như tiếp theo lại mưa to nữa, chúng ta dù không chết đói, cũng phải chết đuối.”

Lời nói của Trương Bảo khiến những người của mười dặm tám thôn có mặt ở đó xôn xao.

Ngay lập tức đã có người hỏi nên làm gì bây giờ.

Trương Bảo một lần nữa ý bảo mọi người yên tĩnh, nói: “Muốn để mực nước hạ thấp, việc xả lũ là rất cần thiết. Phía cực nam Đại Lương Sơn chúng ta là khu vực khai thác mỏ và núi rừng. Núi rừng tựa vào phía đông, vượt qua một đỉnh núi, chính là lòng chảo sông có địa thế trũng. Trước đây khi chúng ta khai thác mỏ, lưng núi chỗ đó đã đào được hơn nửa rồi. Còn lại chỉ cần đả thông, lũ lụt có thể thoát đi.”

Trương Bảo vừa dứt lời, ngay lập tức đã có người giơ tay tán thành, nhưng cũng có rất nhiều người do dự. Trương Bảo thấy thế, nói: “Phàm là tối nay đi hỗ trợ, không kể nam nữ già trẻ, mỗi người một vạn tiền mặt! Sáng mai sẽ phát, tuyệt không nuốt lời!”

Lời nói của Trương Bảo khiến tất cả dân làng reo hò lên. Vốn dĩ “ăn người miệng ngắn” giờ lại còn có tiền lợi nhuận. Một đêm một vạn khối tiền, ai nghe xong mà không động lòng? Ngay lập tức cũng không còn ai có dị nghị nữa.

“Trương Tài thần, vậy chúng tôi những người phụ nữ ôm con thì sao?” Có phụ nữ hô.

“Ôm con quả thật rất bất tiện. Các ngươi có thể để con ở Trương gia, ta sẽ sai người chăm sóc chúng. Nhưng nếu các ngươi cõng con cùng đi, cũng vẫn tính tiền như nhau.” Trương Bảo cười ha hả nói.

“Con cũng tính tiền, vậy tôi cõng con đi qua.” Người phụ nữ kia nói.

Mọi người bàn tán xôn xao, đầy vẻ hưng phấn. Trương Bảo xuống cửa lầu xong, Trương Phát đi tới nói: “Kính thưa các vị thân cận, hiện tại khắp nơi đều là lũ lụt, để an toàn được mục đích, chúng tôi đã chuẩn bị dây thừng cho mọi người. Mỗi mười người làm một tổ cột vào một sợi dây thừng, vạn nhất có ai vô ý trượt chân, những người khác còn có thể túm một tay. Xả lũ là một việc nguy hiểm, an toàn của chúng ta là trên hết.”

Trương Phát ý bảo thủ hạ đem từng xe dây thừng chia cho các thôn dân. Các thôn dân tự phát buộc mình lại với nhau. Trong đám người, Lưu Lão Hán cũng bị kích động cùng mấy thôn dân quen biết muốn buộc cùng nhau.

Ta một tát đánh vào đầu Lưu Lão Hán, sau đó quay người đi ra khỏi đám đông.

Lưu Lão Hán bị đau, thấy là ta, vội vàng đi theo lên.

“Lão đại, sao thế hả?”

“Ngươi không thấy ta đứng ở đây, bản thân ngươi tự nhiên chạy tới hả?” Ta hỏi.

Lưu Lão Hán cười hắc hắc không ngừng, nói: “Ta đây không phải thấy có một vạn khối tiền để cầm sao, ta quanh năm suốt tháng cũng không tiêu hết một vạn khối tiền.”

“Chỉ sợ ngươi có mệnh cầm mất mạng tiêu. Ngươi coi Trương gia là tổ chức từ thiện, làm một ngày việc mà cho một vạn sao?” Ta nói.

“Một vạn cá nhân, mỗi người một vạn, là một trăm triệu a. Đối với Trương gia không coi là nhiều, ta cảm giác Trương gia không quan tâm những số tiền này.” Lưu Lão Hán nói.

“Trương gia có tiền, nhưng không ngốc. Kẻ có tiền mà lại cam lòng dùng tiền, cũng tuyệt đối sẽ không cam lòng cho người nghèo dùng tiền. Trận lũ lụt này, e rằng Trương gia đã dự mưu từ lâu.”

“Lũ lụt sao lại mưu đồ từ lâu?” Lưu Lão Hán hỏi.

“Đạo gia có cầu mưa thuật, dùng bí pháp địa khí cải biến thiên tượng. Trận mưa to này đến quá đột ngột, không hề có dấu hiệu. Tuy nhiên không biết Trương gia muốn làm gì, nhưng tuyệt sẽ không phải là chuyện tốt.”

“Vậy chúng ta có nên nói cho mọi người không?” Lưu Lão Hán hỏi.

“Không sợ chết thì ngươi cứ nói đi. Không có ai tin ngươi đâu. Ngươi đắc tội Trương gia, cũng đã cắt đứt đường tài lộc của các thôn dân. Thừa dịp hiện tại đang lũ lụt, ngươi khẳng định sống không qua tối nay.” Ta nói.

Lưu Lão Hán che miệng, nói: “Lão đại, vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?”

“Thừa dịp trước khi trời tối, chúng ta trước hết đuổi tới nơi Trương Bảo nói. Hiện tại ta cũng không đoán ra Trương gia rốt cuộc muốn gì, nhưng khẳng định có liên quan đến mỏ lớn, hơn nữa hôm nay là ngày 15, đêm trăng tròn, nguy rồi.”

“Sao thế lão đại?”

“Tối nay e rằng Vọng Nguyệt Thiện cũng sẽ ra ngoài. Chúng ta phải mau chóng chạy tới phía nam Đại Lương Sơn. Con lừa của ngươi đâu?”

“Ở trong rừng phía sau, đang đổi gió.”

“Mau chóng dắt nó đến cho ta cưỡi.”

“Lão đại, con lừa của ta vác không nổi hai người đâu.”

“Ta không bảo ngươi cưỡi.”

Ta vừa nói vừa cùng Lưu Lão Hán rời xa đám đông.

Hai giờ sau, trăng treo ngọn cây, lũ lụt bao phủ toàn bộ đường núi. Chỉ có thể căn cứ vào cây cối và một số kiến trúc nhà xưởng để phán đoán đường núi Đại Lương Sơn nằm ở đâu đó.

Ta và Lưu Lão Hán mệt đến lả người, sau khi đến đỉnh núi phía nam Đại Lương Sơn, ngồi trong bùn lầy suýt chút nữa kiệt sức.

Lúc này ánh trăng rõ ràng, bầu trời bao phủ một tầng sắc đỏ tươi.

Dưới chân núi là một mỏ quặng rất lớn, xung quanh mỏ quặng đều là nhà xưởng. Nơi đây địa thế dần dần cao, ngược lại là tạm thời còn chưa bị chìm. Gần vị trí phía đông, thì là một cái đập nước.

Mà ở phía xa, một đám đông dân làng quy mô lớn đang hướng về phía mỏ quặng đi tới.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...