Chương 38: Nghịch Liên Hoa thủ quyết

“Bản lĩnh của ta có thể không chỉ chừng này.” Ta nói. “Năm đó ở quặng mỏ, ngươi dùng Mê Điệt Hương tàn sát người vô tội, ta trơ mắt nhìn phụ thân bị các ngươi đẩy xuống mỏ trì mà bất lực. Hôm nay các ngươi lại vẫn muốn giết hắn.”

Trương tiên sư vuốt râu cười lớn, nói: “Hoá ra năm đó thằng nhóc súc sinh này đã có mặt ở đó. Đáng tiếc năm đó ngươi bất lực, hôm nay ngươi vẫn sẽ bất lực. Một người phàm tục, học chút công phu mèo quào, ta thật không biết ngươi lấy đâu ra lá gan dám ở trước mặt bổn tọa mà càn rỡ như thế. Giết người như ngươi, ta thậm chí ngay cả động cũng không cần động. Không tin ngươi có thể thử xem, những người khác sẽ không ngăn ngươi.”

“Ta đây sẽ thử xem.”

Ta vừa nói tay cầm đoản đao, xông vào phóng tới Trương tiên sư. Trương tiên sư vẻ mặt khinh thường, thấy ta vọt tới, bỗng nhiên hai tay đưa lên đặt ở vị trí bụng dưới. Chỉ thấy khí tức bao phủ quanh thân cuồn cuộn, đạo bào trên người phồng lên, râu tóc dựng ngược. Một tiếng hổ gầm rồng ngâm vang lên trong người. Lập tức ta vọt tới trước người Trương tiên sư, dồn toàn thân khí lực đâm về vị trí trái tim Trương tiên sư. Trương tiên sư bỗng nhiên song chưởng đẩy ngang, thủ chưởng còn chưa chạm vào ta, ta đã bị một luồng quái lực đánh bay.

Quái lực cuồn cuộn, như bị xe tông vào ngực, xương sườn của ta đều gãy, làm lệch cả một cây tùng bách phía sau, lăn xuống đất.

Ta trong miệng ho ra máu, hai tay chống đất, nhất thời không cách nào đứng thẳng.

Gã đạo sĩ trẻ tuổi vừa bắt đầu kia hai ngón thành kiếm, nhẹ nhàng vạch một cái, cây bách trên đỉnh đầu ta đứt gãy, thân cây thẳng tắp rơi xuống, đè ta nằm rạp trên mặt đất, không thể nhúc nhích.

“Sư thúc thần uy, ngài Hổ Khiếu Long Ngâm Công đã đạt đến cảnh giới tuyệt hảo. Vận khởi công đến, đạo gia môn nhân tầm thường đã nhập khí phá cảnh đều không thể cận thân, càng đừng nói đến võ phu thế tục này. Người này quả nhiên là ‘người không biết không sợ’.” Một đạo sĩ tán dương nói.

Trương tiên sư khoát tay, nói: “Hổ Khiếu Long Ngâm Công của ta bất quá chỉ là sơ dòm con đường mà thôi. Dù là như thế, người thế tục cũng không cách nào cận thân. Bất quá người này cũng không phải là thế hệ tầm thường, hắn là trạng nguyên chi mệnh hiếm có trên đời này, bị Trương gia ta cắt đoạt số mệnh trạng nguyên tinh mới lưu lạc đến đây.”

“Trạng nguyên thế tục thì sao, trong mắt người Đạo gia chúng ta, cũng là phàm phu tục tử.” Một đạo sĩ khác nói.

“Sư điệt có chỗ không biết, người này cũng không phải là trạng nguyên bình thường, nhưng hắn là trạng nguyên bảy tỉnh. Năm đó đầu óồi nho khí, nếu như hắn trước 20 tuổi thi đậu trạng nguyên bảy tỉnh, Đạo Môn thiên hạ tất nhiên sẽ phái người đến đây dò hỏi, một khi phát hiện hắn thất khiếu linh lung, tất nhiên sẽ được cao tầng Đạo Môn thu làm thân truyền đệ tử. Chỉ tiếc hắn đã qua tuổi thọ tốt nhất để tu đạo, e rằng khí hải cũng đã khép kín, chỉ có thể cả đời biến thành phàm nhân.” Trương tiên sư nói.

“Lời sư thúc rất đúng, như người ta vẫn nói: ‘Lúc nhỏ thông minh, lớn chưa chắc đã giỏi.’ Thần đồng Phương Trọng Vĩnh thời xưa, sau khi qua độ tuổi thiên phú tốt nhất, cuối cùng cũng chỉ tầm thường như bao người.”

“Một người như vậy còn là trạng nguyên bảy tỉnh, xem ra phàm nhân thế tục cũng không có gì hơn thế. Thấy người Đạo Môn chúng ta còn dám sinh lòng sát ý, ta thấy hắn là đọc sách làm cho đầu óc ngu đi rồi.”

“Đúng vậy, ta ghét nhất là những kẻ đọc sách này, tự cho là đọc hai quyển sách đã cho là mình hiểu nhiều lắm. Lát nữa đợi con Vọng Nguyệt Thiện kia và phụ thân hắn đều lưỡng bại câu thương, chúng ta sẽ giết cả hai cha con hắn, cũng tốt để bọn hắn trên đường hoàng tuyền lại tiếp tục tình phụ tử.”

Các đạo sĩ bàn tán xôn xao, không hề chú ý tới lúc này trong rừng tùng nổi lên âm phong, một luồng khí tà ác xông về một hướng khác.

Dưới cành cây, trong vũng bùn, ta giãy giụa đứng dậy, nửa quỳ trên mặt đất, trong miệng niệm chú.

Lúc còn rất nhỏ, ông ngoại đã thường xuyên đưa ta ra ngoài nhận biết độc trùng bách thảo. Khi đó ta còn chưa biết chữ, ông ngoại sẽ dạy ta đọc thuộc lòng một đoạn khẩu quyết cực kỳ khó đọc, đồng thời còn bắt ta thử tách các khớp xương ngón tay của mình ra phía sau, cho đến khi mười ngón tay có thể tự do nắm chặt, nắm ngược đồ vật, thậm chí mu bàn tay và lưng ngón tay dán sát vào nhau.

Quá trình này cực kỳ thống khổ, cần luyện tập quanh năm tháng dài, còn cần ngâm trong dược thảo và độc trùng, khiến cho các khớp xương ngón tay biến dạng.

Ông ngoại nói, chỉ khi nào ta ở hơi thở cuối cùng của sinh mạng mới có thể sử dụng được, bằng không thì thức thủ quyết này sẽ gây ra đại phiền toái, đồng thời cũng sẽ khiến ta phải chịu đựng nỗi thống khổ mà người thường khó có thể chịu đựng.

Chỉ cần ta dựa theo phương pháp của ông ấy luyện tập, có lẽ có thể luyện thành thủ quyết trước khi ta 18 tuổi.

Chỉ tiếc ta 8 tuổi bị mẫu thân phong ấn trí nhớ, làm cho ta nhiều năm sao nhãng luyện tập, trong thời gian ngắn căn bản không cách nào sử dụng thủ quyết.

Ta nhìn những người này với vẻ mặt châm chọc và đắc ý, trong lòng quyết tâm, đột nhiên tách gãy ngón cái của mình.

Âm phong từng trận, rừng tùng chập chờn.

Ta tiếp tục tách gãy ngón trỏ của mình.

Tay đứt ruột xót, đau đớn cực lớn truyền đến, ba ngón, bốn ngón, năm ngón, cả người đau đến chết lặng!

“Người này còn chưa chết, hắn đang làm gì?” Đạo sĩ gần ta nhất phát hiện được cử động của ta, nghi hoặc nói.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía ta. Ta cắm tay phải vào bùn dưới chân núi, đột nhiên bẻ gãy toàn bộ năm ngón tay của tay phải.

“Hắn đang tự làm hại mình sao?” Một đạo sĩ khác nghi hoặc.

Ta chắp tay hành lễ, trong miệng lặng lẽ niệm khẩu quyết. Một luồng hắc khí bỗng nhiên từ trong cơ thể bắn ra. Trên trán vỡ ra một vết máu, hai mắt bị hắc vụ bao phủ nhuộm đen. Cùng lúc đó, mười ngón tay đứt rời cong gập ra phía sau, hắc khí cuồn cuộn, quấn quanh mười ngón tay của ta. Mười ngón tay hình thành một thủ thế quỷ dị, tựa như một đóa nghịch chữ liên hoa.

Một luồng khí tức vô cùng tà ác bao phủ toàn thân, trong lòng ta sinh ra sát ý mãnh liệt, muốn hủy diệt tất cả những gì nhìn thấy trước mắt.

Hai mắt ta đen kịt, ý thức như thể muốn bị một linh hồn tà ác nào đó cướp đi.

“Không đúng, hắn là hậu nhân Vu tộc, mau giết hắn!” Trương tiên sư mắt lộ ra vẻ hoảng sợ mà hô.

Bảy tên đạo sĩ trẻ tuổi nghe vậy, thần sắc đại biến, tất cả đều lập tức phóng tới ta, đồng thời trường kiếm ra khỏi vỏ, bổ về phía ta.

Thân thể của ta không bị khống chế, lờ mờ có thể thấy tay phải của mình nâng lên, nắm chặt đầu lâu của một người trong số đó, nhẹ nhàng bóp, như cà chua nổ tung.

Ta nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vô cùng thống khổ, lập tức ý thức lâm vào trạng thái mờ mịt.

Đợi khi ta tỉnh lại, sắc trời đã rạng sáng, phương đông dần dần trắng.

Ta đứng trên một mảnh phế tích, hắc vụ trong mắt biến mất, mười ngón tay cũng khôi phục nguyên dạng. Quần áo đơn bạc trên người nhuốm máu, mà trước mặt ta, Trương tiên sư bị trường kiếm xuyên tim, đóng đinh vào một gốc cây bách cực lớn.

Xung quanh rơi lả tả những cánh tay cụt chân đứt. Trên thi thể không trọn vẹn còn bọc đạo bào Long Hổ Sơn, trường kiếm gãy nát. Ở cách đó không xa, còn có cái đầu của Trương Phát đã đầu thân tách rời, trước khi chết vẫn còn vẻ hoảng sợ.

Trương tiên sư hấp hối, thất khiếu chảy máu, thân hình vặn vẹo. Phía dưới còn có Trương Bảo bị xé toạc hai chân một cách dã man. Trương Bảo thấy ta nhìn về phía hắn, phát ra tiếng khóc thét hoảng sợ bất lực.

Ta đi đến trước mặt Trương tiên sư. Ánh mắt Trương tiên sư cũng hoảng sợ tương tự, ngữ khí run rẩy nói: “Ngươi là dư nghiệt Vu tộc, Đạo Môn sẽ không bỏ qua ngươi. Chờ xem Từ Lương, giết ta, Long Hổ Sơn sẽ tìm ngươi tính sổ.”

Ta rút thanh trường kiếm đâm xuyên tim Trương tiên sư ra. Trương tiên sư xụi lơ trên mặt đất, hai mắt trợn tròn mà chết dưới chân ta.

Trương Bảo vẫn như trước gào to. Ta một kiếm đâm vào cổ họng hắn, khiến hắn mất mạng tại chỗ, sau đó cầm chặt trường kiếm, hướng về phía tiếng gầm rú của Vọng Nguyệt Thiện ở phía xa mà tiến đến.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...