Phóng nhãn nhìn lại, Côn Lôn Tiên Cảnh một mảnh tường hòa, vạn vật phồn thịnh, đúng là bậc thánh cảnh.
Tất cả những người tiến vào Côn Lôn Tiên Cảnh đều tuần tự có thứ lớp vượt qua thành cổ, bay về phía chốn sông núi tiên khí mờ mịt.
Phía trên sông núi, tiên quang phi hà, ánh sắc rạng ngời, vô số thánh dược chen lẫn thần dược, tựa như hạc giữa bầy gà, dường như chỉ cần đưa tay là có thể hái được.
Nhưng mà, thông qua Mộc Linh Chi Nhãn mọc ra từ thủ chưởng của Tiểu Ngũ, ta lại nhìn thấy Côn Lôn Tiên Cảnh mang một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Trong thành cổ, thây ngang khắp đồng, khắp nơi đều là bạch cốt trắng như tuyết, trên bạch cốt phủ đầy tro bụi, dường như đã bị vùi lấp từ hồi lâu.
Xa xa tiên sơn phúc địa cũng chẳng phải tiên sơn phúc địa, mà là Cốt Sơn trắng lóa bằng xương khô, tản ra thứ tử khí nồng đậm.
Mà ở cuối Tiên Cầu là một tòa lò luyện khổng lồ vô song, bên trên lò luyện lửa trắng nung khô. Tất cả những người tiến vào tiên cảnh đều như cái xác không hồn, bước lên xích sắt của lò luyện, bị ném vào trong lò, trong khoảnh khắc thi cốt vô tồn.
Thân thể của tu sĩ đã trở thành dưỡng chất để lò luyện hóa, mỗi khi một người bị nạp vào, một luồng lửa trắng lại tóe lên. Tinh nguyên tánh mạng bị đặc thù lỗ thoát khí phía trên lò luyện hút vào trong đan đỉnh ở giữa lò, còn thần hồn thì hóa thành khói trắng bay lên, chui vào trong cơ thể của vị tiên nhân đang tọa lạc trên cao ở thành cổ.
Nhìn lại vị tiên nhân đang ngồi trên cao kia, rõ ràng là một bộ xương khô. Khô lâu này lớn hơn cốt giá người thường vài phần, thân khoác bạch y tiên bào phiêu dật, bao trùm phạm vi vài dặm. Trong đôi hốc mắt trống rỗng của nó, tiên hỏa đang bùng cháy, mang theo một sức lực mê hoặc cực kỳ quỷ dị.
Khô Lâu Tiên Nhân nhìn thấy vô số tu sĩ trước mắt người trước ngã xuống, người sau tiến lên, không ngừng lao vào lò luyện, khóe miệng khẽ nhếch, dường như hết sức thỏa mãn.
Đột nhiên, Khô Lâu Tiên Nhân nhìn về phía Tiểu Ngũ và Quách Mẫn đang ngược dòng quay về, tiên hỏa trong mắt dị động, dường như có chút nghi hoặc. Y giơ tay, một cổ dẫn dắt chi lực cường đại lập tức hút Tiểu Ngũ và Quách Mẫn về phía sau.
Tiểu Ngũ một tay đẩy Quách Mẫn ra phía ngoài Tiên Cầu, tay còn lại xoay lại, tung một quyền oanh thẳng vào trong tiên cảnh. Lò luyện chấn động, Long Tượng Lực bàng bạc đánh tan Tiên Lực của Khô Lâu Tiên Nhân. Quyền khí tứ tán, thổi cho tiên bào của Khô Lâu Tiên Nhân bay phấp phới, đồng thời, ảo ảnh phụ cận Tiên Cầu cũng bị đánh tan, ngắn ngủi lộ ra chân tướng.
Mọi người kinh hãi, không chỉ có đám tán tu chưa kịp dũng mãnh lao vào tiên cảnh, mà ngay cả Trần Thiên Giáp và những người khác cũng biến sắc, bị cảnh tượng địa ngục trước mắt làm cho da đầu run lên.
Chân tướng bị bại lộ, Khô Lâu Tiên Nhân thẹn quá hóa giận, đưa tay chộp tới Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ nghiêng người lui lại, cánh tay phải phình ra đột nhiên oanh thẳng vào cốt trảo của Khô Lâu Tiên Nhân.
Long Tượng Lực ẩn chứa Thiên Địa Chính Khí, đối với tà ma ngoại đạo có tác dụng khắc chế mãnh liệt. Chưởng kình của Khô Lâu Tiên Nhân và Long Tượng Lực của Tiểu Ngũ giằng co trong chốc lát, Khô Lâu Tiên Nhân đột nhiên dùng sức, một chưởng chấn cho Tiểu Ngũ bay ngược ra ngoài.
Vạn người Đạo Môn may mắn tránh được một kiếp đều sợ hãi, quay đầu chạy thục mạng. Khô Lâu Tiên Nhân thấy thế, tay áo vung lên, một cổ tiên sương mù nồng đậm cuộn trào ra ngoài. Những tu sĩ chưa kịp chạy trốn vừa chạm vào liền chết ngay lập tức, huyết nhục trên thân thể trong khoảnh khắc tan rã, chỉ còn lại một cỗ bạch cốt ngã xuống tại chỗ.
Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai, mọi người nhao nhao tháo chạy. Chưởng môn Lục Đại Phái suất lĩnh đệ tử môn hạ bay ra ngoài Côn Lôn. Thiên Hạ Tán Tu may mắn thoát chết cũng dốc hết vốn liếng để rời xa tiên sương mù.
Vũ Hầu đưa tay, ý bảo Kim Giáp Vệ và Phi Y Vệ sau lưng rút lui, còn bản thân thì lưu lại tại chỗ, mặc cho tiên sương mù dính vào người mà không hề né tránh.
Đám người Bất Dạ Thành dưới sự dẫn dắt của Hoàng Qua Tử cũng nhao nhao rút lui, chỉ có A Thanh vẫn thủ cầm Tiên Thương đứng nguyên tại chỗ.
Trên sườn núi cao, tiên sương mù lập tức đánh úp tới, Trương Hành Đạo vội vàng nói: "Thái sư tổ, tiên sương mù quỷ dị này đã đến, chúng ta nên rút lui thôi."
"Không sao, không tổn thương được ta đâu." Trần Thiên Giáp nói.
Tiên sương mù tới gần, như sương mù bình thường lướt qua bên cạnh Trần Thiên Giáp mà không mảy may thương tổn thân thể. Phía sau Trần Thiên Giáp, số lượng Địa Tiên cao thủ lưu lại cũng không ít, rất nhiều người đều che mặt, cố gắng ẩn tàng khí tức, không thể nhìn rõ chân dung.
"Ừm?" Khô Lâu Tiên Nhân nghi hoặc, nhìn về phía các nhân gian cường giả đang giằng co với y ở ngoài Côn Lôn Bí Cảnh. Trên mặt khô lâu lộ ra một nụ cười quỷ dị, chỉ thấy ngón tay khô gầy của y làm ra hình dáng nhặt hoa, tựa như đang cởi bỏ một phong ấn nào đó. Lò luyện phía trước chấn động, vô số Tánh Mạng Tinh Khí tràn ra, rót vào các tượng đá chung quanh thành cổ. Tượng đá nhao nhao vỡ vụn, để lộ ra những Tiên Nhân bị phong ấn lần lượt.
Những Tiên Nhân này đều mang tiên phong đạo cốt, trên mặt lộ ra nụ cười quỷ dị, giữa hai hàng lông mày ẩn chứa vài phần âm khí, ước chừng cả trăm người. Sắc mặt Trần Thiên Giáp âm trầm, đối với Trương Hành Đạo bên cạnh nói: "Đi!"
Trương Hành Đạo nghe vậy, vội vàng cùng Trần Thiên Giáp rút lui.
Cách đó không xa, Lữ Thụ ngưng mi, mặt đầy hồ nghi, dẫn theo Tả Hoàng, Long Hành Vũ, Cao Giản và Bệnh Thư Sinh cùng nhau rút về phía sau.
Nhưng mà, đúng lúc này, tiên sương mù bên ngoài Côn Lôn Tiên Cảnh tản đi, mọi người mới nhìn thấy có hai gã tiên đồng đang canh giữ ở hai bên Tiên Cầu, bên cạnh còn nằm phục một con bạch hổ to lớn, cao ngạo.
Hoàng Qua Tử vốn đang chuẩn bị rút lui, khi chứng kiến một trong hai tiên đồng kia thì trừng lớn hai mắt, thần sắc kích động, lập tức dừng bước.
"Sư Tôn!"
Hoàng Qua Tử không chút do dự đi về phía Tiên Đồng ở cuối Tiên Cầu, ánh mắt nóng bỏng. Thanh âm của ta thì đột nhiên vang lên trong thức hải của Hoàng Qua Tử: "Qua Tử, ngươi tỉnh lại đi."
Hoàng Qua Tử nghe vậy, quay đầu nhìn về phía ta trên đỉnh núi, đồng dạng truyền âm nói: "Tiên đồng kia thật sự là sư tôn của ta, nhiều năm như vậy người một chút cũng không thay đổi."
Hoàng Qua Tử nói xong quỳ xuống.
Ta truyền âm nói: "Hai người tiên đồng kia chẳng qua là Tiên Nô do Côn Lôn Tiên Nhân sáng tạo ra, hồn lực hết sức yếu ớt."
"Lời này của người là ý gì?" Hoàng Qua Tử hỏi.
Ta nói ra: "Có tiên nhân giống như ta có được Sang Sinh Chi Lực, y dùng Mộc Linh Phân Thân sáng tạo ra hai gã Tiên Nô, lần lượt thu ngươi và Bạch Tiểu Tiên làm đồ đệ."
"Làm sao có thể, ta cùng sư tôn bên nhau ròng rã hai năm, người là người sống động!" Hoàng Qua Tử bối rối nói.
Ta nói ra: "Bọn hắn tồn tại đã lâu, cho nên tương đối hình thành hồn phách của chính mình. Phàm nhân không thể nhận ra thật giả, nhưng ta có thể nhìn thấu. Noãn Noãn còn đang chờ ngươi ở phía sau, đừng để nàng nhỏ tuổi như vậy đã phải trải qua cảnh mất đi người thân. Ta sẽ lưu lại điều tra bí mật Côn Lôn Tiên Cảnh, bao gồm cả chuyện của sư tôn ngươi. Hãy trở về Bất Dạ Thành chờ tin tức của ta." Ta truyền âm nói.
Hoàng Qua Tử đứng dậy, hướng về phía ta đang đứng trên đỉnh núi khẽ gật đầu, lập tức nhanh chóng rút lui.
"Tiểu Dã, ngươi cũng mau quay về Bất Dạ Thành đi." Ta nhìn về phía Trương Dã ở phía sau nói.
"Sư phụ, người thật sự muốn ở lại sao? Những Tiên Nhân này rất quỷ dị, người sẽ chết đấy." Trương Dã lo lắng nói.
Ta nói ra: "Không được động vào Thánh Dược Viên của ta. Nếu ta chết rồi, Thánh Dược Viên sẽ thuộc về ngươi."
"Thật sao?" Trương Dã hưng phấn, lập tức lại đổi sang vẻ đau thương nói: "Sư phụ, ta không nỡ người."
"Đừng giả bộ nữa, đi nhanh đi." Ta thúc giục.
Trương Dã gật đầu, theo mọi người nhanh chóng rút lui. Mãi đến khi đi thật xa, khóe mắt hắn mới trở nên ướt át.
"Sư phụ, người nhất định phải sống sót đấy!"
Tiên sương mù tràn ngập, nơi nào đi qua cũng không còn một ngọn cỏ. Ta đứng trên đỉnh núi, nhìn thấy những tu sĩ chạy trốn chậm chạp bị tiên sương mù thôn phệ, trong hoảng sợ và bất lực hóa thành bạch cốt.
Côn Lôn Tiên Nhân trong Côn Lôn Tiên Cảnh hiển nhiên cũng đã phát hiện ra ta. Vị Khô Lâu Tiên Nhân cầm đầu liếc nhìn con bạch hổ đang nằm phục rồi nói: "Đem người này dẫn tới."
Bạch hổ nghe vậy, đứng dậy vượt qua Tiên Cầu. Chỉ một cú nhảy nhẹ nhàng đã đi tới đỉnh núi nơi ta đang đứng, há miệng phát ra tiếng gào thét đinh tai nhức óc.
Gió tanh đập vào mặt, tóc của ta và đạo bào phần phật như cờ.
Bạch hổ thấy ta không hề sợ hãi, sát khí nảy sinh trong đôi mắt, vẻ mặt hồ nghi tiến về phía ta gần hơn.
Thân hình ta khẽ khom, chắp tay nói: "Vãn bối Từ Lương, bái kiến Côn Lôn Sơn Quân."
Bạch hổ hiển nhiên sửng sốt, quay đầu lại nhìn Khô Lâu Tiên Nhân trong Côn Lôn Tiên Cảnh. Hỏa trong mắt Khô Lâu Tiên Nhân chấn động, chậm rãi nói: "Có ý tứ, lại còn hiểu được Thú Ngữ. Xem ra ngươi là cố ý lưu lại, ngươi không sợ chết sao?"
Ta nói: "Thế nhân nào có kẻ không sợ chết, vãn bối tự nhiên sợ chết."
"Vậy ngươi vì sao lưu lại?" Khô Lâu Tiên Nhân hỏi.
"Bị người nhờ cậy. Năm đó Bồng Lai Tiên Nhân có lưu lại di vật muốn vãn bối chuyển giao cho Côn Lôn Tiên Nhân. Nhiều năm trôi qua, vãn bối vẫn chưa quên lời dặn dò của Bồng Lai Tiên Nhân."
Ta vừa nói vừa rút ra một chiếc hộp gấm theo tay áo.
Bạn thấy sao?