Chương 698: Ngọc Tiên Nhân Phủ Đệ

Khô Lâu Tiên Nhân ha ha cười lớn, nói: "Ngươi, kẻ phàm nhân này, quả thực có chút ý tứ, lại có thể đoán được thân phận của bổn tọa. Bất quá, điều bổn tọa coi trọng nhất không phải sự thông minh của ngươi, mà là đảm lượng của ngươi. Đã qua vạn năm, ngươi là kẻ duy nhất đặt chân vào Côn Lôn Tiên Cảnh mà không có nửa phần sợ hãi. Nhịp tim của ngươi bình ổn, tiết tấu vững vàng như đồng hồ cát, không hề cố ý ngụy trang. Bổn tọa rất lấy làm lạ, ngươi thật sự không chút sợ hãi nào sao?"

Ta đáp: "Vãn bối có thể chiêm ngưỡng tiên nhan đã là tam sinh hữu hạnh. Đối với tiên nhân không hề có cầu cạnh, tự nhiên trong lòng không sợ hãi."

"Thế còn cảnh tượng trước mắt này?" Tây Vương nhìn về phía lò luyện cùng với bạch cốt chồng chất như núi xung quanh, hỏi.

Ta nói: "Vãn bối xác thực có chút tò mò, song nếu tiên nhân không muốn cho vãn bối biết, vãn bối sẽ thu hồi tâm tư là được."

Tây Vương liếc nhìn Ngọc Tiên Nhân, nói: "Thủ Ngọc, đã cách nhiều năm, rốt cuộc thấy được một kẻ có tính tình tương tự ngươi. Chi bằng hãy để hắn lưu lại, tạm thời ngụ tại quý phủ của ngươi. Côn Lôn sơ khai, chúng ta vừa thức tỉnh, còn có rất nhiều việc phải làm. Ngươi hãy dẫn hắn đi xuống trước đi."

"Vâng." Ngọc Tiên Nhân cung kính đáp lời, nhìn ta một cái rồi hướng vào trong thành cổ.

Mà Tây Vương ở phía sau thì giơ tay lên, lòng bàn tay nhắm thẳng vào lò luyện bị thi cốt vây quanh. Lò luyện chấn động, kinh văn trên thân lò xoay tròn, nguyên khí tánh mạng vô cùng vô tận tuôn chảy về phía Tây Vương. Khi ta theo Ngọc Tiên Nhân rẽ vào con đường nhỏ tiến vào thành cổ, trên cốt giá khô lâu của Tây Vương đã bám dính kinh mạch, huyết mạch bộc phát, vô số thần kinh nguyên nhanh chóng được xây dựng.

Ta liếc mắt nhìn thoáng qua, sắc mặt trắng bệch, không nói một lời đi theo sát Ngọc Tiên Nhân về phía động phủ của y, trong lòng không khỏi chấn động.

"Tây Vương này xem ra đã đạt tới cảnh giới Bất Tử Bất Diệt. Loại Sang Sinh Chi Thuật này mạnh hơn Sang Sinh Chi Thuật của ta rất nhiều, tốc độ cải tạo huyết cốt nhanh gấp trăm lần có lẻ. Quả thực là Thiên Đạo mênh mông."

Ta theo sau Ngọc Tiên Nhân, rất nhanh đi vào một trang viên cực lớn. Trong trang viên, đình đài lầu các đều đã nhuốm bụi trần, một cái ao khô cạn chiếm cứ một diện tích rất lớn. Ở bên ngoài tường thành hơi nghiêng của trang viên, lại vọng tới tiếng sóng biển đánh vào bờ.

Ngọc Tiên Nhân nói: "Ta ngủ say ngàn năm mới vừa vặn thức tỉnh, có rất nhiều việc phải làm. Tối nay, trong Côn Lôn Bí Cảnh sẽ xảy ra cự biến hóa lớn. Vô luận ngươi nghe thấy thanh âm gì cũng không được bước ra khỏi phủ đệ của ta, bằng không ta cũng không giữ được ngươi."

"Cẩn tuân tiên nhân ý chỉ." Ta chắp tay nói.

Ngọc Tiên Nhân gật đầu, lập tức đi vào tòa lầu sâu bên trong phủ đệ.

Đêm xuống, ánh trăng rọi chiếu, ta ngồi trong đình nhắm mắt điều tức. Chợt, cảm ứng được một cổ chế sinh chi khí khổng lồ tản ra, vì vậy mở mắt đi về phía cạnh ao.

Chỉ thấy bức tường gần đó nứt toác, vốn là chảy ra chất lỏng, ngay sau đó nước biển mãnh liệt đổ vào trang viên. Nước biển ập tới trước mặt ta, ta nửa bước không lùi, một tầng bình chướng vô hình xuất hiện trước người ngăn cách dòng nước.

Cũng chỉ trong chớp mắt, nước biển lập tức biến mất, nhưng cái ao trước mắt đã được rót đầy.

Ta nhìn quanh bốn phía, dưới ánh trăng thấy hoa cỏ sinh trưởng, lắng tai nghe còn có tiếng thảm thực vật chui lên từ lòng đất.

Bên cạnh bức tường bị vỡ nát kia xuất hiện một bậc thang. Ta theo bậc thang đi lên đỉnh núi ở cuối trang viên, lúc này mới phát hiện bên kia núi lại thật sự là biển. Bờ biển là một tường thành cổ xưa, trên tường thành bàn đá ghế đá rơi lả tả, còn có một cây đàn tranh bám đầy bụi.

Ta ngồi xuống cạnh đàn tranh, lau đi tro bụi trên đàn, sau đó điều chỉnh dây cung, gảy lên một khúc 《Tri Âm Tri Kỷ》. Sau khi tiếng đàn dứt, ta nhìn ra cảnh biển trước mắt, tâm cảnh bình hòa.

"Ngươi quả thực có chút khác biệt so với phàm nhân bên ngoài." Thanh âm của Ngọc Tiên Nhân bỗng nhiên truyền đến từ phía sau. "Phàm nhân đã đến Côn Lôn Tiên Cảnh, không chỉ bị cảnh tượng huyền ảo trong tiên cảnh mê hoặc, mà tiên khí hút vào quá nhiều cũng sẽ dần dần mất phương hướng. Thế nhưng ngươi lại không giống, tiếng đàn của ngươi rất ổn định, không có nửa phần xao động. Tâm tính của ngươi không tầm thường, trách không được tiểu cách lại nhận ngươi làm sư."

"Tiên nhân khen sai rồi. Vãn bối bất quá là một bỏ tử trong chúng sinh mà thôi, chỉ có tâm tính thì có ích gì chứ, cuối cùng vẫn phải trơ mắt nhìn đồ đệ của mình vẫn lạc trước mặt mà bất lực." Ta dùng giọng điệu bình thản nói.

Ngọc Tiên Nhân nhìn về phía sóng biển xa xa, trầm mặc rất lâu rồi nói: "Nói cho ta nghe chuyện của ngươi và tiểu cách đi."

Vì vậy ta kể về mọi chuyện từ ngày đầu tiên quen biết Viên Long Sa cho đến lúc Viên Long Sa vẫn lạc khi Côn Lôn Tiên Lộ mở ra. Sau khi nghe xong, Ngọc Tiên Nhân thở dài nói: "Tiểu cách lúc trước tu hành bên cạnh ta linh trí chưa hoàn toàn mở ra, cho nên nó sẽ không nhớ rõ ta. Chỉ có chờ nó trở về trạng thái thực phách hạt giống nguyên thủy mới nhớ đến ta, nhưng đó cũng là cực hạn của nó rồi. Nó có thể chỉ dẫn ngươi tìm đến ta trước khi chết, chứng tỏ ngươi đối với nó rất trọng yếu. Ngươi có điều gì muốn ta giúp đỡ chăng?"

Ta nói: "Không phải ta không muốn thỉnh cầu tiên nhân, mà là việc ta gặp phải tiên nhân e rằng không thể giúp được, cho nên ta mới không mở lời."

"Ngươi không ngại nói thử xem." Ngọc Tiên Nhân nói.

"Vậy ta cùng tiên nhân kể một câu chuyện vậy."

Ta tóm gọn kể về cuộc đời của mình cho Ngọc Tiên Nhân nghe. Ngọc Tiên Nhân nghe xong, cau mày nói: "Ngươi hãy thả nguyên thần ra cho ta xem một chút."

Vì vậy, ta thả Nguyên Thần ra, nâng trong tay.

Nguyên Thần sợ hãi, dường như cảm ứng được sự đáng sợ của Ngọc Tiên Nhân, ngây ra tại chỗ không dám nhúc nhích.

Ngọc Tiên Nhân nhìn Nguyên Thần trong tay ta, cũng xòe bàn tay ra. Vì vậy ta thôi thúc Nguyên Thần trèo lên lòng bàn tay Ngọc Tiên Nhân. Ngọc Tiên Nhân xem xét một lúc rồi đưa Nguyên Thần trở về trong nhục thể của ta.

"Cho nên, vốn dĩ trí nhớ của ngươi bị phong ấn làm chậm trễ tu hành. Về sau kim đan bị đào, kinh mạch bị hủy, Đạo Quả rời khỏi người, nguyên thần cũng bị áp bức đến mức này, tứ phía thụ địch, lại còn có một muôn đời đạo nhân đang nhòm ngó nhục thể của ngươi. Xem ra, ta quả thực không thể giúp ngươi được. Phàm nhân có được phiền toái lớn như ngươi thật sự không nhiều." Ngọc Tiên Nhân nói.

Ta nói: "Năm đó ta bất đắc dĩ tu luyện Bảo Bình Khí hình thành nên Khí Hải Vô Hạn ngày nay, khiến ta dù có nuốt thần dược cũng không thể đạo cảnh tinh tiến. Không biết tiên nhân có lương phương nào chăng?"

Ngọc Tiên Nhân lắc đầu nói: "Tu hành không phải trò đùa. Kim đan ngươi bị đào đã là hủy đi căn cơ, có thể tu thành như vậy đã là đại đạo duy gian. Nhân gian thần dược có chín loại. Nếu ngươi có thể nuốt đủ chín loại thần dược, thì có thể tìm nguồn gốc kim đan. Đáng tiếc, thần dược lần lượt bị diệt sạch, sớm đã không còn đủ chín loại."

"Tiên nhân có biết Vô Ưu Tiên Thảo?" Ta hỏi.

Ngọc Tiên Nhân nói: "Vô Ưu Tiên Thảo là loại thần thảo duy nhất trong chín loại thần dược chuyên dùng để tăng cường thần thức. Trên đời này chỉ có hai gốc. Một cây đã bị Tây Vương nuốt, còn một cây tồn tại ở Thánh Dược Viên sâu bên trong Côn Lôn Bí Cảnh. Thánh Dược Viên có Thần Thú Côn Lôn trông coi, về sau Thần Thú cùng Thánh Dược Viên lần lượt biến mất, cũng sẽ không còn Vô Ưu Tiên Thảo nữa. Nghe nói Thánh Dược Viên về sau xuất hiện ở nhân gian. Ba gốc thần dược trong đó nghĩ đến cũng đã thành thục. Nếu ngươi đạt được Vô Ưu Tiên Thảo, ta khuyên ngươi không nên nuốt."

"Vì sao?" Ta hỏi.

Ngọc Tiên Nhân nói: "Tây Vương chính là cái kết cục đó. Có được thần thức siêu cường thật sự không phải chuyện tốt. Y nuốt Vô Ưu Tiên Thảo xong, có thể nghe được bất luận tiếng nói gì, cả thiên hạ đều có thể nhất niệm hiểu rõ. Thế nhưng tác dụng phụ mà loại thần thức cường đại này mang lại chính là thống khổ vô tận cùng chấp niệm. Y thường xuyên thiện ác chẳng phân biệt, thường xuyên nhận thức hỗn loạn. Ngươi có lẽ không biết, Côn Lôn Tiên Cảnh nguyên bản không phải ba người, mà là năm người. Một người trong đó đã vẫn lạc trong trận đại chiến với Tiên Nhân Thiên Giới năm xưa, còn một người chính là thê tử của Tây Vương, đã chết dưới tay Tây Vương. Ngay cả ta và Huyễn Chân đều suýt nữa mất mạng. Để giảm bớt thống khổ cũng như giảm xuống sự nguy hiểm của bản thân, Tây Vương thường cách một đoạn thời gian sẽ hóa đi toàn bộ huyết nhục. Chỉ có điều, đây là lần cuối cùng."

"Đây cũng là vì sao?" Ta hỏi.

Lúc này tảng sáng đã đến, mặt trời lên trên biển. Ngọc Tiên Nhân nhàn nhạt nhìn ta một cái, lập tức quay người bay về phía đỉnh lầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...