Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Địa vị của nội điện đệ tử trong tông môn cao hơn hẳn ngoại điện đệ tử cùng phân điện đệ tử.
Ngoại điện đệ tử dù tu vi có cao đến đâu, đứng trước mặt nội điện đệ tử cũng không có tác dụng gì.
Cho dù là phân điện đệ tử khi đối mặt với nội điện đệ tử cũng phải tất cung tất kính.
May mắn là hắn không biết Lâm Tễ Trần còn là quan môn đệ tử của chưởng môn, nếu không phỏng chừng đều phải coi Lâm Tễ Trần như cha mà cung phụng.
Đối mặt với lời khuyên can đầy thiện ý của NPC đệ tử, Lâm Tễ Trần vẫn giữ thái độ kiên quyết.
“Ý tốt của sư huynh, sư đệ xin nhận, huynh cứ đăng ký cho ta là được.”
“Được rồi, vậy sư huynh chỉ có thể chúc sư đệ nhiệm vụ thuận lợi, vạn sự cẩn thận.”
“Đa tạ.”
Lâm Tễ Trần nhận lại nhiệm vụ lệnh bài, chắp tay tạ ơn rồi xoay người rời đi.
Bước ra khỏi sơn môn, Lâm Tễ Trần thẳng hướng Truyền Tống Trận.
Mỗi lần sử dụng Truyền Tống Trận của tông môn đều phải nộp linh thạch, dựa theo khoảng cách xa gần mà số lượng linh thạch cần nộp cũng khác nhau.
Thế nhưng cho dù thu phí có ít đi chăng nữa, trước mắt cũng chẳng có người chơi nào nỡ lòng sử dụng.
Hiện tại người chơi có linh thạch vô cùng khan hiếm, ai nỡ lòng tiêu xài vào việc này.
Mọi người làm nhiệm vụ đều dựa vào đôi chân, dù xa đến mấy cũng tự mình chạy bộ, ngay cả người chơi thuộc các hiệp hội cũng không ngoại lệ.
Trong giai đoạn đầu của trò chơi, linh thạch cực kỳ khan hiếm.
Hiện tại trên chợ đen đã có rất nhiều kẻ lắm tiền thu mua linh thạch, giá cả một ngày có thể tăng lên bảy tám lần.
Hầu như tất cả các hiệp hội lúc đầu đều không biết linh thạch mới là tiền tệ chủ chốt, họ vẫn còn ngây ngốc đi thu mua tiền vàng.
Chờ đến khi thu gom được một đống lớn tiền vàng rồi mới phát hiện ra, căn bản chẳng có chỗ nào để dùng, ngoại trừ việc mua vật phẩm của phàm nhân.
Họ đã bị trò chơi này lừa một vố đau!
Lâm Tễ Trần bước lên phía trước.
Đệ tử phụ trách trông coi Truyền Tống Trận vẻ mặt ôn hòa dò hỏi hắn muốn đi đâu.
Lâm Tễ Trần chỉ vào biểu tượng thành thị lớn nhất ở trung tâm bản đồ Mộ Tiên Châu: Phượng Khúc Thành.
“Cần năm khối hạ phẩm linh thạch.”
Lâm Tễ Trần hào phóng giao ra năm khối linh thạch, bước vào Truyền Tống Trận.
Quang ảnh trong Truyền Tống Trận chập chờn.
Giây tiếp theo, hắn đã xuất hiện ở ngoài thành Phượng Khúc.
Một tòa cổ thành to lớn sừng sững trước mắt, tường thành cao trăm trượng tựa như một con trường long đang nằm ngủ.
Thành cao chín nhận, phòng thủ kiên cố, phi các lưu đan, khí thế rộng rãi.
Mỗi châu khu đều chỉ có một tòa chủ thành, chủ thành của Mộ Tiên Châu chính là Phượng Khúc Thành này.
Kiếp trước Lâm Tễ Trần đã ở Mộ Tiên Châu, cho nên nhìn thấy sự hùng vĩ bao la của Phượng Khúc Thành, hắn vẫn giữ vẻ bình thản vì đã quá quen thuộc.
Ngoài thành có không ít lưu quang lướt qua đỉnh đầu hắn, rất nhiều tu sĩ ngự không phi hành lần lượt đáp xuống cửa thành.
Đừng thấy Phượng Khúc Thành chỉ là một tòa thành trì thế gian, nhưng kẻ nắm quyền và bối cảnh thực lực của nó không thể xem thường.
Thành trì mỗi châu đều do các hoàng triều quản lý, những hoàng triều này không phải hạng tầm thường, nơi nào cũng có người tu tiên cường đại làm chỗ dựa.
Thực lực và nội tình của họ thậm chí không thua kém bất kỳ đại tông môn nào.
Mỗi chủ thành đều quy định người tu tiên sau khi vào thành đều cấm ngự không phi hành.
Một khi có người dám trái quy định, nhẹ thì bị bắt giam vài ngày, phạt linh thạch, nặng thì bị phế bỏ tu vi, giam cầm mấy năm.
Sau khi vào thành, mỗi người phải nộp hai khối linh thạch làm phí vào thành.
Lâm Tễ Trần nộp linh thạch xong liền tiến vào trong Phượng Khúc Thành.
Trong thành cửa hàng san sát, lầu các mái cong.
Ngựa xe như nước, người đi đường nối liền không dứt.
Khiến Lâm Tễ Trần nhớ tới một đoạn văn từng đọc:
“Xem giả thấy này ấp phòng chi phồn, tàu xe chi thịnh, thương nhân tài hóa chi sung tiện tràn đầy, đều bị giai thưởng hâm mộ, hận không thể thân sinh lúc đó, thân mục chuyện lạ.”
Đó là lời ca ngợi sự phồn hoa của cổ thành thời Tống, nhưng dùng ở đây cũng vô cùng thỏa đáng.
Phượng Khúc Thành tuy có rất nhiều người tu tiên, nhưng đa số vẫn là phàm nhân.
Dẫu sao người có thiên phú tu luyện để bước vào tiên đạo vẫn là số ít, tuyệt đại bộ phận người thường đều có tư chất bình thường.
Phàm nhân trong thành chỉ cần tuân thủ quy củ của hoàng triều, an phận thủ thường, nộp thuế đúng hạn là có thể nhận được sự che chở của hoàng triều, không cần lo lắng bị tu sĩ ức hiếp trong thành.
Thế là mới có cảnh tượng phàm nhân và tu sĩ hài hòa chung sống như vậy.
Nhìn tòa thành trì mình đã tới vô số lần, dạo bước trong những con hẻm nhỏ, cảm giác nhập vai vô cùng chân thực, tựa như chính mình đã trở thành một phần của thế giới này.
Ánh chiều tà của hoàng hôn chiếu lên những viên gạch đỏ ngói xanh, tô điểm thêm vài phần mông lung và ý thơ cho Phượng Khúc đô thành phồn thịnh trước mắt.
Lâm Tễ Trần không quên mục đích chuyến này, hắn đi bộ một mạch tới khu vực phồn hoa nhất trong thành.
Đó là một kiến trúc ngói xanh chu manh, mái cong họa giác, treo tấm biển mạ vàng, đề: Túy Tiên Lâu.
Đây là tửu lầu lớn nhất và nổi tiếng nhất Phượng Khúc Thành.
Lâm Tễ Trần đến đây chính là vì nơi này, đương nhiên, hắn không phải tới để ăn cơm.
Vừa cất bước đi vào, tiểu nhị trong quán lập tức khách khí tiến lên tiếp đón.
Tiểu nhị vừa thấy cách ăn mặc của Lâm Tễ Trần, kẻ kiến thức rộng rãi như hắn lập tức vuốt mông ngựa.
“Hóa ra là tiên nhân của Thiên Diễn Kiếm Tông tới, khách quý lâm môn! Khách quan mời vào trong, xin hỏi là muốn trọ lại hay dùng bữa?”
“Dùng bữa, tìm cho ta một chỗ ngồi bên cửa sổ ở lầu hai.” Lâm Tễ Trần nói.
“Được lặc! Tiên nhân mời theo ta.”
Tiểu nhị dẫn Lâm Tễ Trần thẳng lên lầu hai, nơi đây trang hoàng càng thêm lịch sự tao nhã và xa hoa.
Lâm Tễ Trần chọn một vị trí bên cửa sổ ngồi xuống, gọi một bầu rượu rồi an tĩnh ngồi uống thưởng thức.
Nhưng đừng coi thường rượu và thức ăn ở Túy Tiên Lâu, chúng không chỉ thỏa mãn dục vọng ăn uống.
Rất nhiều nguyên liệu chế biến ở đây đều lấy từ yêu thú hoặc linh thú, không phải gia cầm bình thường, ăn vào có thể nhận được một số lợi ích đặc biệt.
Ngay cả rượu cũng là vật phi phàm.
Bầu rượu Lâm Tễ Trần gọi tên là Ngọc Băng Say, sau khi uống một hồ, trong vòng một giờ lực đạo và phòng ngự đều có thể tăng thêm 2 điểm.
Tuy nhiên bầu rượu này không hề rẻ, trị giá ba khối linh thạch, người thường khó mà uống nổi.
Còn có rượu và thức ăn tốt hơn, tăng thuộc tính càng khoa trương, nhưng giá cả cũng đ
Bạn thấy sao?