Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Không bao lâu sau, Nam Cung Nguyệt dần dần tỉnh lại, nàng vừa mở mắt liền cảm thấy trên người vô cùng nặng nề.
.co
М
Cúi đầu nhìn lại, thế mà thấy Lâm Tễ Trần đang ngủ trên người mình, đầu còn gối lên bộ vị ngạo nhân đĩnh bạt của nàng.
Hơn nữa y phục của chính mình lại xộc xệch, cảnh xuân chợt tiết.
A!
Nam Cung Nguyệt thét lên một tiếng, một tay đẩy Lâm Tễ Trần ra thật xa.
Lâm Tễ Trần bay ra ngoài, ngã sấp mặt xuống đất theo tư thế "chó vồ đất".
“-75!”
Một con số sát thương hiện lên.
Nếu Lâm Tễ Trần còn tỉnh táo, phỏng chừng hồn vía cũng phải bay mất.
Hắn chỉ còn lại 5 điểm khí huyết, lần trước rơi vào tình cảnh cực hạn như vậy là khi lầm sấm vào tẩm cung của Lãnh Phi Yên.
Hiện tại chỉ cần một cái chân chạm nhẹ, Lâm Tễ Trần cũng có thể quy thiên tại chỗ.
Nam Cung Nguyệt đẩy Lâm Tễ Trần ra xong, luống cuống tay chân muốn mặc lại y phục, nhưng phát hiện y phục trên người mình đều đã bị xé rách.
Nàng cho rằng mình đã mất đi trinh tiết, tức khắc đau lòng muốn chết, ngồi xổm dưới đất, ôm đầu khóc rống.
“Cầm thú! Đồ xấu xa! Lâm Tễ Trần, ta hận ngươi! Hu hu hu...”
Nam Cung Nguyệt vừa khóc vừa mắng, dường như không thể tin được tiểu sư đệ mà mình yêu mến lại thừa lúc gặp nạn mà làm chuyện bỉ ổi, dùng thủ đoạn đê tiện này để chiếm đoạt mình.
Vừa nghĩ tới đây, nàng lại càng khóc đến đau lòng.
【 Đinh! Hảo cảm độ của Nam Cung Nguyệt đối với ngươi đã thanh linh! 】
Lâm Tễ Trần căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì, vẫn đang trong cơn hôn mê.
Khóc hồi lâu, cảm xúc của Nam Cung Nguyệt cũng dần ổn định lại.
“Ngươi đi đi, đời này ta không muốn gặp lại ngươi nữa!” Nam Cung Nguyệt dùng giọng điệu quyết tuyệt nói.
Thế nhưng nàng phát hiện, đối phương vẫn nằm bò trên mặt đất không chút động tĩnh.
Ban đầu nàng cho rằng Lâm Tễ Trần đang giả vờ ngủ, nhưng dần dần nàng phát hiện có điểm không đúng.
Y phục của chính mình tuy rách nát, nhưng thân thể lại không có cảm giác không khỏe, hơn nữa áo lót và quần lót cũng không có dấu vết bị động chạm.
Ngược lại, Lâm Tễ Trần ở đằng xa ngã vào bùn đất vẫn bất động.
Điều này không giống như là đang giả vờ ngủ.
Nảy sinh nghi ngờ, Nam Cung Nguyệt cẩn thận hồi tưởng lại mọi chuyện trước khi bị lạc, nàng nhớ tới những lời Lâm Tễ Trần đã nói với mình.
“Sư tỷ, người kiên trì một chút, ta đi tìm thuốc giải cho người!”
Sắc mặt Nam Cung Nguyệt thay đổi, sau đó nhìn về phía miệng giếng cùng mặt đất bên cạnh mình, đều có Âm Lôi nổ tung để lại dấu vết Âm Sát Khí.
Nàng dường như hiểu ra điều gì đó, đứng dậy chạy đến miệng giếng, nhìn xuống dưới.
Thân là tu sĩ Kết Tinh Cảnh, nàng tự nhiên có thể cảm nhận rõ ràng bên trong có trận pháp tồn tại.
Nam Cung Nguyệt lúc này mới tỉnh ngộ, vội vàng chạy đến trước mặt Lâm Tễ Trần.
Nàng phát hiện hơi thở của đối phương đã thoi thóp, y phục sau lưng còn lưu lại một cái lỗ lớn bắt mắt, bên trên còn có dấu vết bị Âm Sát Khí bỏng cháy.
Chân tướng đã rõ ràng.
Trong mắt Nam Cung Nguyệt lại dâng lên hơi nước.
“Tiểu sư đệ... Sư tỷ trách oan ngươi rồi...”
Trên mặt Nam Cung Nguyệt tràn đầy vẻ tự trách.
Nàng còn tưởng rằng Lâm Tễ Trần thừa lúc gặp nạn mà làm chuyện bỉ ổi, hủy hoại trong sạch của nàng.
Nào ngờ chân tướng lại là Lâm Tễ Trần vì cứu nàng mà xông vào Âm Sát trận pháp, tìm kiếm giải dược cho nàng, lại còn bị trọng thương hôn mê, Âm khí nhập thể.
Nam Cung Nguyệt áy náy không thôi, vội vàng đỡ Lâm Tễ Trần dậy, lấy đan dược từ trong Trữ Vật Giới ra, đút vào miệng hắn.
Khí huyết đã khôi phục, nhưng Lâm Tễ Trần vẫn mãi không tỉnh.
Nam Cung Nguyệt kiểm tra qua, phát hiện Lâm Tễ Trần bị Âm khí ăn mòn quá nặng, đan dược hồi phục khí huyết không thể khiến hắn tỉnh lại.
Chính mình cũng không có biện pháp nào khác, Nam Cung Nguyệt lòng như lửa đốt đành quyết định quay về tông môn tìm Chưởng môn trợ giúp.
Trước đó, Nam Cung Nguyệt lấy từ trong nhẫn ra một bộ y phục mới để thay.
Vì quá gấp gáp, nàng không màng đến sự thẹn thùng, thay y phục ngay bên cạnh Lâm Tễ Trần.
Đáng tiếc, Lâm Tễ Trần không có diễm phúc này, chẳng nhìn thấy gì cả.
Thay y phục xong, Nam Cung Nguyệt cõng Lâm Tễ Trần lên, ngự kiếm đằng không, nhanh chóng hướng về phía tông môn mà chạy!
Nam Cung Nguyệt suốt đêm lên đường, cuối cùng vào sáng sớm hôm sau đã chạy về Kiếm Tông.
Lúc này Nam Cung Nguyệt đã mệt đến mức gần như hư thoát, trên người còn cõng theo Lâm Tễ Trần, lại không màng tiêu hao pháp lực để chạy với tốc độ cao nhất, không mệt mới là lạ.
Nhưng nàng vẫn cắn răng kiên trì, trực tiếp bay thẳng vào sơn môn.
Không ít người chơi đều nhìn thấy.
“Đó chẳng phải là vị tiên nữ NPC hôm qua sao?”
“Lâm Tễ Trần cũng ở đó kìa, mẹ kiếp, tên này thế mà lại được nữ thần của ta cõng!”
“Không phải ôm, là tiên nữ đang cõng hắn đấy.”
“Đã xảy ra chuyện gì vậy? Lâm đại cao thủ hình như ngất đi rồi.”
“Dựa vào cái gì mà hắn có thể thân mật với NPC như vậy chứ? Ta cũng muốn có đãi ngộ này!”
....
Không chỉ có người chơi ở bên dưới bàn tán, ngay cả các đệ tử NPC khác trong tông môn cũng đang xì xào bàn tán.
Nam Cung Nguyệt cũng không rảnh để quản những lời đồn đại phía dưới, bay qua Ngoại điện, thẳng tiến về phía Nội điện.
Trên quảng trường Nội điện.
Tất cả đệ tử Nội điện vẫn đang nghe giảng bài như thường lệ.
Đột nhiên, có một đạo lưu quang bay vụt qua.
Chúng đệ tử đồng loạt ngẩng đầu, tại chỗ ngây dại.
Ngay cả đại sư huynh Sở Thiên Hàn đang ngồi ở phía trước, cũng dường như ngẩn người, ngơ ngác nhìn đạo lưu quang trên bầu trời kia.
“Ta không nhìn nhầm đấy chứ?”
“Nam Cung sư muội sao lại cõng một nam nhân?”
“Người này sao lại quen mắt thế?”
“Chẳng phải là đệ tử mà Chưởng môn mới thu sao, hình như tên là Lâm Tễ Trần.”
“Sư muội sao lại thân mật với người này như vậy, thật không còn thể thống gì, đại sư huynh...”
Sở Thiên Hàn lúc này sắc mặt âm trầm như nước, nắm đấm trong tay áo siết chặt, gân xanh trên cổ nổi lên.
Đặc biệt là sự đố kỵ trong ánh mắt, giống như Hỏa Diệm Sơn đang bùng cháy.
Thiên Kiếm Đại Trưởng Lão đang giảng bài cũng có chút kinh ngạc, lão chậm rãi mở miệng.
“Nguyệt nhi, sao không tới nghe giảng?”
Nam Cung Nguyệt nghe thấy Trưởng lão hỏi, vội vàng trả lời: “Nguyệt nhi cùng tiểu sư đệ đi chấp hành trừ yêu nhiệm vụ, tiểu sư đệ vì cứu ta mà bị Âm Lôi đánh trúng, Âm Sát nhập thể, ta đi tìm Chưởng môn cầu cứu, hôm nay xin tạm không đi học, mong Thiên Kiếm gia gia châm chước.”
Thiên Kiếm Trưởng lão nghe vậy cười, nói: “Vậy thì ngươi không cần đi nữa, Chưởng môn tạm thời không ở trong tông môn.”
Nam Cung Nguyệt một trận thất vọng, nhưng nàng lập tức nghĩ tới Thiên Kiếm Trưởng lão.
“Vậy xin Thiên Kiếm gia gia ra tay cứu giúp tiểu sư đệ, hắn đã hôn mê một ngày rồi.”
Thiên Kiếm lại lắc đầu, cười ha hả nói: “Việc này ta không thể ra tay.”
“Sao lại thế, Thiên Kiếm gia gia thần thông quảng đại, sao lại không giải quyết được chút Âm Sát Khí này chứ.”
Thiên Kiếm ha ha cười, nói: “Ta không cứu hắn không phải vì ta không cứu được, mà là không tiện cứu.”
“Vì sao?” Nam Cung Nguyệt nghi hoặc.
“Nha đầu nhà ngươi cõng một nam nhân, gia gia ngươi mà biết ta lén cứu hắn, vạn nhất trách tội ta thì không hay, lão già đó nổi tiếng bao che người nhà, ta không muốn bị gia gia ngươi quở trách đâu.”
Thiên Kiếm Trưởng lão vừa nói như vậy, gương mặt trắng nõn phấn nộn của Nam Cung Nguyệt tức khắc đỏ bừng, nàng dậm chân, vừa xấu hổ vừa tức giận.
“Ông nội của ta mới không bất thông tình lý như vậy, tiểu sư đệ là vì cứu ta mới bị thương, ông nội của ta biết chỉ biết cảm tạ hắn thôi.”
“Cái đó chưa chắc, gia gia ngươi chưa chắc đã coi trọng hắn làm tôn nữ tế đâu.”
“Phi! Thiên Kiếm gia gia chỉ được cái nói bậy, Nguyệt nhi không thèm để ý tới người nữa, ta đi tìm gia gia đây!”
Nam Cung Nguyệt nói xong, một lần nữa tung phi kiếm, bay về phía một ngọn Tiên sơn bên cạnh!
Lâm Tễ Trần không biết mình đã hôn mê bao lâu, tỉnh lại sau đó, phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường giản dị, ở trong một căn phòng sạch sẽ.
Sau khi tỉnh dậy, việc đầu tiên hắn làm là kiểm tra trạng thái, thuộc tính bẩm sinh không bị mất, chứng tỏ hắn vẫn chưa chết.
Khí huyết cũng đã đầy.
Hô!
Không chết là tốt rồi.
Tảng đá trong lòng Lâm Tễ Trần cuối cùng cũng rơi xuống, hắn sợ nhất là trong lúc hôn mê lại chịu thêm tổn thương mà chết.
Hiện tại xem ra, sau khi hôn mê hắn không hề chịu thêm tổn thương nào, Nam Cung Nguyệt bảo vệ hắn rất tốt sao ~
····
Canh một ~
Bạn thấy sao?