Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Toàn Dân Hải Đảo [...] – Chương 69

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Dương Húc Lượng: Ngươi dám ra lệnh cho ta? Ngươi là cái thứ gì? Còn dám dùng giọng điệu này nói chuyện với ta, tin hay không lão tử một cái rắm cũng đủ thổi bay ngươi?

Giang Phong: Ngươi quá thô lỗ. . .

Dương Húc Lượng: Địch Lệ Nhiệt Ba, ngươi muốn dùng thứ gì để giao dịch với ta?

Địch Lệ Nhiệt Ba: Cho ngươi một bao muối nặng nửa cân, đổi lấy hai cân thịt.

Dương Húc Lượng: Muối ăn chủ yếu dùng để xua đuổi sói đen lớn, nhưng ta đã giết chết con sói đó rồi, cho nên nó không có sức hấp dẫn gì với ta cả, các ngươi dùng thứ khác đi.

Địch Lệ Nhiệt Ba: Thế nhưng ngoài muối ăn ra, ta không có thứ gì khác để trao đổi với ngươi cả.

Dương Húc Lượng: Ngươi có.

Địch Lệ Nhiệt Ba: Cái gì?

Dương Húc Lượng: Ở đây nói chuyện không tiện, chúng ta nói chuyện riêng đi.

Địch Lệ Nhiệt Ba: Ta không thích nói chuyện riêng với người xa lạ, cứ nói ngay tại đây đi.

Hàn Phong nao nao.

Địch Lệ Nhiệt Ba không thích nói chuyện riêng?

Hôm qua nàng còn chủ động nhắn tin riêng cho hắn, lấy đi hai bao muối từ trong tay hắn mà.

Đây chẳng phải là mở mắt nói lời bịa đặt sao?

Ả đàn bà này đúng là không phải người tốt!

Dương Húc Lượng ho nhẹ một tiếng: Ta muốn nội y hoặc quần lót của ngươi.

Đám người: . . . .

Mẹ nó, tên này là đồ biến thái à?

Địch Lệ Nhiệt Ba: Vô sỉ!

Dương Húc Lượng: Ta có thể cho ngươi mười cân thịt.

Địch Lệ Nhiệt Ba: Cút! Ta không muốn nói chuyện với loại biến thái như ngươi.

Dương Húc Lượng: . . . .

Chẳng qua chỉ là yêu cầu nội y với quần lót thôi mà?

Sao lại thành biến thái rồi?

Giang Phong: Dương Húc Lượng, không ngờ ngươi lại là loại người này, thật khiến ta buồn nôn.

Hứa Đại Mậu: Ở cùng khu sinh tồn với ngươi, là sỉ nhục lớn nhất đời này của ta.

Tô Lâm: Dương Húc Lượng, ngươi quả thực quá đáng.

Lưu Thiết: Đừng để ta gặp ngươi, nếu không nhất định khiến ngươi không làm nổi đàn ông!

Mắt thấy gây phẫn nộ cho mọi người, Dương Húc Lượng vội vàng nói: Mọi người đừng hiểu lầm, vừa rồi ta nói đùa thôi, sao ta có thể là loại người đó được?

Liễu Sơ Sương: Càng giải thích càng che giấu, loại lưu manh như ngươi ta thấy nhiều rồi.

Hứa Đại Mậu: Ngoài Dương Húc Lượng ra, ngươi còn gặp qua tên lưu manh nào nữa?

Liễu Sơ Sương: Đương nhiên là. . .

Vốn dĩ định nói là Hàn Phong.

Nhưng nghĩ tới việc mình đang ở cùng một hòn đảo với Hàn Phong, mà bản thân lại không đánh lại hắn.

Nếu nói ra, Hàn Phong chắc chắn sẽ không bỏ qua cho nàng.

Với tính cách hung tàn của Hàn Phong, không chừng hắn sẽ đánh nát mông nàng mất.

Nghĩ đến đây, lời vừa tới miệng lại ngạnh sinh sinh nuốt trở vào.

Hứa Đại Mậu: Rốt cuộc là ai? Nói ra để mọi người cùng nhau công khai xử lý tội lỗi của hắn!

Liễu Sơ Sương: Không có ai cả, ta nói bậy thôi.

Dương Húc Lượng: Địch Lệ Nhiệt Ba, ta xin lỗi ngươi vì chuyện vừa rồi. Để bày tỏ sự áy náy, ta quyết định miễn phí tặng ngươi mười cân thịt!

Địch Lệ Nhiệt Ba: Không cần, ta thấy bẩn!

Dương Húc Lượng: . . . .

Lúc này, Hàn Phong chuyển hướng chủ đề: Còn ai cần muối ăn không? Ta có thể bán giá thấp.

Vừa mới chưng cất được mười ký muối, phải tranh thủ thời gian đổi lấy thứ gì đó.

Nếu không qua vài ngày nữa, đợi người khác cũng học được cách chưng cất, thì muối trong tay hắn sẽ không còn giá trị gì nữa.

Ngô Đại Hải: Thế nhưng trong tay chúng ta không có thứ ngươi cần.

Hàn Phong: Thực vật trong vườn rau của các ngươi đã chín cả rồi đúng không? Bất luận là cà chua hay dưa leo đều có thể đổi.

Lý Thành Quang: Thật sao? Dùng mấy quả cà chua có thể đổi được một phần muối?

Hàn Phong: Năm quả là đủ.

Lý Thành Quang: Thành giao.

Tô Lâm: Hàn Phong, ta không có dưa leo và cà chua, dùng đậu phộng thay thế được không?

Hàn Phong: Nửa cân đậu phộng đổi cho ngươi một phần muối.

Tô Lâm: Tốt quá rồi.

Lý Thành Quang: Hàn Phong, chúng ta mau đến sảnh giao dịch đi.

Có muối rồi, có thể xua đuổi sói đen lớn, không cần phải nơm nớp lo sợ nữa.

Liễu Sơ Sương: Mọi người chờ một chút, ta có chuyện muốn nói.

Lý Thành Quang: Chuyện gì? Nói nhanh lên.

Liễu Sơ Sương: Trong tay chúng ta cũng có muối, cũng có thể trao đổi với các ngươi, hơn nữa giá chắc chắn rẻ hơn Hàn Phong.

Hàn Phong: . . . .

Đến cướp mối làm ăn rồi?

Liễu Sơ Sương lấy muối ở đâu ra chứ?

Lý Thành Quang: Vậy dùng mấy quả cà chua thì đổi được một phần muối?

Liễu Sơ Sương: Bốn quả là đủ.

Lý Thành Quang: Hàn Phong, ta không giao dịch với ngươi nữa, ta giao dịch với Liễu Sơ Sương.

Hàn Phong cắn răng: Ta chỉ cần ba quả cà chua.

Không phải là phá giá sao?

Đến đây!

Ai sợ ai!

Lý Thành Quang: Liễu Sơ Sương, ta đổi ý rồi, ta vẫn muốn giao dịch với Hàn Phong.

Liễu Sơ Sương: Ta chỉ cần hai quả cà chua thôi.

"Mẹ kiếp!"

Hàn Phong trong lòng tức giận vô cùng!

Chơi kiểu này, chẳng phải là lưỡng bại câu thương sao?

Đến cuối cùng thì ai cũng đừng hòng chiếm được lợi lộc gì.

Lý Thành Quang: Hàn Phong, ngươi còn hạ giá nữa không? Không hạ thì ta giao dịch với Liễu Sơ Sương đây.

Hàn Phong tức giận nói: Không hạ.

Còn hạ nữa thì lỗ vốn mất, cho dù có thắng được Liễu Sơ Sương thì có ý nghĩa gì? Chẳng có chút lợi ích thực tế nào cả.

Lý Thành Quang: Liễu Sơ Sương, ta đồng ý giao dịch.

Tô Lâm: Liễu Sơ Sương, ta cũng giao dịch với ngươi.

Liễu Sơ Sương: Không thành vấn đề.

Những người khác cũng nhao nhao bày tỏ thái độ, đều muốn giao dịch với Liễu Sơ Sương.

Liễu Sơ Sương: Ta tạm thời chỉ có bốn phần muối, chỉ có thể giao dịch với bốn người. Nhưng đến tối sẽ có thêm mười mấy phần nữa. Ai muốn giao dịch thì tối liên hệ với ta.

Hứa Đại Mậu tò mò hỏi: Liễu Sơ Sương, ngươi lấy muối ở đâu ra vậy?

Liễu Sơ Sương: Thiên cơ bất khả lộ.

Hàn Phong khép hờ mắt trầm ngâm một hồi, lập tức đóng khung chat, nhắn tin riêng cho Nhạc Linh San: Nhạc Linh San, các ngươi lấy muối ở đâu ra?

Nếu hỏi trực tiếp Triệu Vân Tịch hay Liễu Sơ Sương, chắc chắn họ sẽ không nói chi tiết.

Mà Nhạc Linh San ngây thơ hơn nhiều, có lẽ có thể moi được chút tin tức hữu dụng từ miệng nàng.

Nhạc Linh San: Hàn Phong, không phải ta không muốn nói cho ngươi, mấu chốt là Triệu tỷ không cho nói.

Hàn Phong: Ngươi không nói, ta không nói, Triệu Vân Tịch làm sao biết được?

Nhạc Linh San: Đạo lý là vậy, thế nhưng mà. . .

Hàn Phong: Đừng thế nhưng là nữa, cho ngươi một cuộn giấy vệ sinh làm thù lao.

Nhạc Linh San: Hàn Phong, không được gạt người đấy.

Hàn Phong: Lát nữa đến chỗ ta mà lấy.

Nhạc Linh San: Một lời đã định.

Hàn Phong: Nói nhanh lên đi.

Nhạc Linh San: Chúng ta thu hoạch muối ăn bằng cách chưng cất nước biển.

Hàn Phong khẽ nhíu mày: Các ngươi làm sao biết được phương pháp này?

Nhạc Linh San: Là Địch Lệ Nhiệt Ba nói cho chúng ta biết.

Hàn Phong có chút khó hiểu: Tại sao Địch Lệ Nhiệt Ba lại nói cho các ngươi biết?

Nhạc Linh San: Địch Lệ Nhiệt Ba và Triệu tỷ là bạn bè.

Hàn Phong: Mẹ nó, thật hèn hạ!

Địch Lệ Nhiệt Ba tối hôm qua đã hứa với hắn là sẽ không nói cho người khác.

Không ngờ rằng, chớp mắt một cái đã tiết lộ tin tức cho Triệu Vân Tịch.

Còn chút tín nghĩa nào nữa không?

Quả thực quá vô sỉ!

Đối với hành vi này, Hàn Phong vô cùng khinh bỉ.

Nhạc Linh San hơi nhíu mày: Hàn Phong, ngươi mắng ta làm gì?

Hàn Phong: Không phải mắng ngươi, ta đang nói Địch Lệ Nhiệt Ba đấy.

Nhạc Linh San: . . . .

Địch Lệ Nhiệt Ba đã chọc giận Hàn Phong lúc nào thế?

Hàn Phong: Ta còn có việc, không nói chuyện nữa.

Lập tức, Hàn Phong lại nhắn tin riêng cho Địch Lệ Nhiệt Ba: Địch Lệ Nhiệt Ba, ngươi được lắm, sao ngươi có thể nuốt lời như vậy!

Địch Lệ Nhiệt Ba: Ta làm sao rồi?

Hàn Phong giận dữ nói: Không phải ngươi đã hứa với ta là không nói phương pháp chưng cất muối từ nước biển cho người khác sao? Tại sao lại nuốt lời?

Địch Lệ Nhiệt Ba không chút sợ hãi: Ta không hề nói cho người khác biết, đừng có mà nói xấu ta!

Hàn Phong: Ngươi không nói cho Triệu Vân Tịch, thì làm sao các nàng có nhiều muối ăn như vậy?

Địch Lệ Nhiệt Ba: Ta làm sao biết được?

Hàn Phong cười lạnh: Không thừa nhận đúng không?

Địch Lệ Nhiệt Ba có chút chột dạ, nhưng giọng điệu vẫn rất cứng rắn: Không phải ta làm thì tại sao ta phải thừa nhận?

Hàn Phong: Ta là người rất thù dai, ngươi tuyệt đối đừng rơi vào tay ta, nếu không nhất định sẽ cho ngươi biết thế nào là "tăng cường độ"!

Địch Lệ Nhiệt Ba nao nao: "Tăng cường độ" là gì?

Khóe miệng Hàn Phong nhếch lên một nụ cười tà ác: Phương thức "tăng cường độ" có rất nhiều, ví dụ như đánh nát mông ngươi chẳng hạn.

Địch Lệ Nhiệt Ba khinh thường: Nhắc nhở hữu nghị một chút, ngươi chưa chắc đã đánh lại ta đâu. Muốn cho ta "tăng cường độ", ý nghĩ của ngươi hơi nhiều rồi đấy.

Hàn Phong: Không sợ ngươi mạnh miệng, đến lúc đó xem ta có nắm được ngươi hay không là biết ngay.

Địch Lệ Nhiệt Ba khiêu khích nói: Đợi đấy, mau lại đây mà nắm ta đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...