Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
"Đúng là một hòn đá bình thường."
Cá mập Húc Húc né tránh ánh mắt.
Hàn Phong cười ha hả: "Lấy ra ta xem một chút."
Rốt cuộc là loại đá gì, thử giao tiếp với nó một chút là biết ngay.
Cá mập Húc Húc do dự một chút, cuối cùng cũng lấy hòn đá màu xám ra.
Nhìn bề ngoài thì hòn đá kia chẳng có gì đặc biệt, gần như không khác gì những hòn đá bình thường.
Nó không tin Hàn Phong có thể phát hiện ra mánh khóe gì.
Hàn Phong cầm trong tay cẩn thận quan sát, không chút biến sắc kết nối với hòn đá: "Hello, hòn đá nhỏ."
Hòn đá: "Có việc gì?"
Hàn Phong: "Ngươi không phải hòn đá bình thường sao? Ngươi có năng lực gì?"
Hòn đá: "Ta đúng là không phải hòn đá bình thường, ta là Vô Cực Thạch, có khả năng rút ngắn chu kỳ sinh trưởng của thực vật."
"Quả nhiên không phải hòn đá bình thường!"
Hàn Phong hơi động lòng, mở túi không gian ra thu nó vào trong.
Thứ có thể rút ngắn chu kỳ sinh trưởng của thực vật, không nghi ngờ gì chính là bảo vật.
Đối mặt với bảo vật, tự nhiên không có lý do gì để bỏ qua.
Cá mập Húc Húc trợn tròn mắt: "Nhân loại, một hòn đá bình thường mà ngươi cũng muốn sao?"
Hàn Phong cười hắc hắc: "Nếu chỉ là hòn đá bình thường, sao ngươi lại không nỡ đưa cho ta?"
Cá mập Húc Húc khóe miệng co giật: "Nếu ngươi thích đá, ta nhặt thêm cho ngươi, nhặt một trăm tám mươi khối cũng không thành vấn đề. Nhưng ngươi nhất định phải trả hòn đá đó cho ta, ta có tình cảm với nó."
Hàn Phong nhíu mày: "Xin lỗi, ta cũng thích hòn đá kia, không thể cho ngươi được."
Cá mập Húc Húc ngẩn ra, dùng giọng khẩn cầu: "Nhân loại, van cầu ngươi, trả hòn đá lại cho ta đi, nếu không ta sẽ mất mạng mất."
Hàn Phong lập tức hứng thú: "Nói ta nghe xem, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Cá mập Húc Húc thở dài, phiền muộn nói: "Hòn đá kia là ta trộm của Khỉ Lớn, nếu không trả lại cho nó, nó nhất định sẽ đánh chết ta!"
Hàn Phong xoa xoa mũi: "Liên quan gì đến ta?"
Cá mập Húc Húc: ". . . ."
Vấn đề mấu chốt là Hàn Phong đã cướp đi Vô Cực Thạch, sao lại không liên quan đến hắn được chứ?
Hàn Phong liếc nhìn Cá mập Húc Húc, hiếu kỳ hỏi: "Khỉ Lớn mà ngươi nói là ai?"
Trong mắt Cá mập Húc Húc xẹt qua vẻ kinh hãi: "Khỉ Lớn chính là một con tinh tinh khổng lồ, một con tinh tinh vừa mạnh mẽ vừa tàn bạo."
Hàn Phong ánh mắt lóe lên: "Tại sao Khỉ Lớn lại muốn giết ngươi?"
"Hòn đá kia là của Khỉ Lớn, là ta thừa dịp nó không chú ý mà trộm đi."
Cá mập Húc Húc chột dạ nói.
"Tại sao ngươi lại trộm đá của nó?"
Hàn Phong truy vấn.
Cá mập Húc Húc chậm rãi nói: "Ta và Khỉ Lớn cùng sống trên một hòn đảo, tên này cực kỳ bá đạo, gần như chiếm hết mọi tài nguyên trên đảo. Ta tức không nhịn nổi nên mới trộm hòn đá của nó."
"Thì ra là vậy."
Hàn Phong gật đầu, hỏi tiếp: "Khỉ Lớn cấp bậc gì?"
Cá mập Húc Húc trầm giọng nói: "Cấp bậc của Khỉ Lớn không cao lắm, chỉ cấp 6, nhưng nó có thiên phú Cuồng Bạo. Khi kích hoạt Cuồng Bạo, giống như uống thuốc cuồng bạo vậy, sức chiến đấu tăng vọt gấp mấy lần."
"Nghe vậy thì tên này đúng là rất mạnh."
Hàn Phong suy tư nói.
"Nhân loại, xin ngươi thương xót, trả hòn đá cho ta đi."
Cá mập Húc Húc sắp khóc đến nơi.
Hàn Phong ánh mắt lóe lên, kỳ quái hỏi: "Xét về thực lực, ngươi đúng là không bằng con Khỉ Lớn kia. Nhưng ngươi cũng đâu cần phải sợ nó? Khỉ Lớn cũng đâu biết bơi, ngươi đổi hòn đảo khác là được rồi mà?"
Cá mập Húc Húc cười khổ: "Ngươi không biết đấy thôi, Khỉ Lớn không chỉ biết bơi mà còn bơi nhanh hơn ta. Ngoài ra, khứu giác của nó cực kỳ nhạy bén, dù cách hàng trăm hàng ngàn cây số vẫn có thể ngửi được mùi của ta. Giờ phút này, có lẽ nó đang trên đường tìm ta rồi."
Hàn Phong ngẩn ra.
Khỉ biết bơi cũng không có gì lạ.
Mấu chốt là bơi nhanh hơn cá mập, cái này thì hơi quá rồi.
Hoàn hồn lại, Hàn Phong phân phó: "Lấy ba món đồ còn lại ra đây."
"Nhân loại, ta đưa hết cho ngươi, ngươi có thể trả hòn đá lại cho ta không?"
Cá mập Húc Húc thương lượng.
"Bớt nói nhảm đi, bảo ngươi làm gì thì làm cái đó! Còn dám cò kè mặc cả với ta, ta thiến ngươi ngay bây giờ."
Hàn Phong trừng mắt.
Cá mập Húc Húc sợ đến run lẩy bẩy, không tình nguyện lấy đồ vật ra.
Hàn Phong thu chuối tiêu và vỏ sò lớn vào túi không gian, sau đó nhìn lướt qua lọ thuốc cuồng bạo, hỏi: "Thứ này lấy được từ trong rương báu à?"
"Không phải."
Cá mập Húc Húc lắc đầu.
"Vậy ngươi lấy ở đâu ra?"
Hàn Phong vô cùng hiếu kỳ.
Cá mập Húc Húc nói thẳng: "Là Khỉ Lớn luyện chế."
"Khỉ Lớn có năng lực đó sao?"
Hàn Phong kinh ngạc.
Cá mập Húc Húc gật đầu: "Khỉ Lớn có hai thiên phú, ngoài thiên phú Cuồng Bạo ra còn có thiên phú Luyện Kim Thuật, thuốc cuồng bạo chính là do nó dùng thiên phú Luyện Kim Thuật luyện chế ra."
"Đúng là nhân tài!"
Hàn Phong cảm thán từ đáy lòng.
Cá mập Húc Húc liếc nhìn Hàn Phong, nhắc nhở: "Hòn đá kia là mệnh căn của Khỉ Lớn, một khi biết nó nằm trong tay ngươi, nó tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi! Khuyên ngươi một câu, tốt nhất nên trả hòn đá cho ta để tránh rước họa vào thân."
Hàn Phong nhíu mày: "Chỉ là một con khỉ mà thôi, ta chẳng hề để tâm."
Cá mập Húc Húc bĩu môi: "Nó không phải khỉ bình thường, nó là tinh tinh cuồng bạo cấp 6 đấy! Sức chiến đấu vô cùng khủng bố, ngươi thật sự không sợ chút nào sao?"
"Ta đây cũng không phải hạng ăn chay!"
Khóe miệng Hàn Phong nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Át chủ bài mạnh nhất của hắn chính là thiên phú không gian.
Chỉ cần một chiêu Không Gian Trói Buộc, dù Khỉ Lớn có cuồng bạo đến đâu cũng chỉ có nước thúc thủ chịu trói.
Cá mập Húc Húc nuốt nước bọt, thâm ý nói: "Đến cả ta mà ngươi còn chưa chắc đã thắng, lấy gì mà chống lại Khỉ Lớn? Rốt cuộc ngươi lấy đâu ra sự tự tin đó vậy?"
"Chẳng phải ngươi đã bị ta nhấn xuống đất ma sát rồi sao? Thế mà gọi là chưa chắc thắng được ngươi? Ngươi có thể đối mặt với hiện thực một chút không?"
Hàn Phong mỉa mai.
Cá mập Húc Húc lầm bầm: "Còn không phải do ngươi chơi trò hạ lưu sao? Nếu đao thật súng thật mà đấu, chưa biết chừng ai thắng ai đâu!"
Hàn Phong nghiêm mặt, chậm rãi nói: "Ngươi hoàn toàn không biết gì về thực lực của ta, vừa rồi chỉ là chơi đùa với ngươi thôi. Nếu thật sự nghiêm túc, chỉ cần động ngón tay là có thể nghiền nát ngươi rồi."
"Ách. . ."
Cá mập Húc Húc sửng sốt.
Chỉ cảm thấy Hàn Phong khoác lác quá mức điên rồ.
Hàn Phong bỗng nhiên đổi giọng: "Nếu ngươi thực sự muốn lấy lại hòn đá đó, có thể dùng thứ khác đổi với ta."
Công năng của Vô Cực Thạch là rút ngắn chu kỳ sinh trưởng của thực vật, đúng là có thể coi là bảo vật.
Nhưng đối với hắn mà nói, thực ra chẳng có tác dụng gì lớn.
Bởi vì thực vật ở đây sinh trưởng rất nhanh, thường chỉ vài ngày là đã chín.
Dù có rút ngắn một nửa chu kỳ sinh trưởng thì cũng chẳng ý nghĩa gì.
Chi bằng dùng nó để đổi lấy vài thứ hữu dụng hơn.
Bạn thấy sao?