Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Trọng Sinh Chi Đô [...] – Chương 46

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Nếu Lạc Trần ở phòng số 8, hắn vốn dĩ không dám tới quấy rầy Lạc Trần.

Chỉ là dù thế nào cũng phải tìm cách nịnh bợ Lạc Trần một chút.

Cho nên, ông chủ Hải Nguyệt Tiểu Trúc cầm hai bình Mao Đài đi vào.

“Ha ha, các vị, hai bình rượu này là ta biếu các vị, mọi người cứ chậm rãi dùng. Trong kho không còn nhiều, ta đã phái người đi lấy, lát nữa sẽ mang thêm tới. Không làm phiền các vị nữa, mời ngài vài vị cứ tự nhiên.” Nói xong, ông chủ liền tất cung tất kính lui ra.

Rượu này nói là biếu nhóm người này, chẳng bằng nói là biếu Lạc Trần.

Thế nhưng đám người Từ Văn Binh lại không nghĩ như vậy.

“Được đấy, Binh ca, ông chủ Hải Nguyệt Tiểu Trúc này cũng có lai lịch đấy, không ngờ lại đích thân tới mời rượu cậu.” Một người bạn học nịnh nọt nói.

“Đúng vậy Binh ca, cậu hỗn thế này thì không phải dạng vừa đâu, đây gọi là siêu cấp lợi hại rồi.”

Tức thì đám người sôi nổi cười nói, mà Lạc Trần lại bị trực tiếp bỏ mặc sang một bên, thậm chí lúc rót rượu cũng chẳng có ai rót cho hắn.

Cứ như vậy, Lạc Trần trong buổi tụ hội này trở nên lạc quẻ, thậm chí có thể nói những người này đều coi như Lạc Trần không tồn tại.

Nếu Lạc Trần có địa vị tốt, chắc chắn mọi người sẽ không lạnh nhạt với hắn, đáng tiếc Lạc Trần quá kém cỏi, cho nên mọi người trực tiếp khinh thường hắn.

“Lạc Trần.” Lúc này cuối cùng cũng có người đi tới.

Là hoa khôi lớp cũ, Tiểu Lâm.

Lạc Trần khẽ gật đầu với Tiểu Lâm.

Nhưng Tiểu Lâm lại mở túi xách, móc ra hai ngàn đồng đưa về phía Lạc Trần.

“Cảm ơn hảo ý của ngươi, nhưng ta không cần.” Lạc Trần từ chối, đây là tôn nghiêm của một người đàn ông, đừng nói Lạc Trần vốn dĩ không hề sa sút, dù có sa sút hắn cũng sẽ không nhận.

Hơn nữa, bất kể Tiểu Lâm là thật lòng hay cố ý, hành động này đều đã làm tổn thương lòng tự trọng của một người đàn ông.

“Đừng khách khí, mọi người đều là bạn học, ngươi nếu sống không tốt có thể nói với ta, bên ta còn thiếu một chân lý hóa viên, ngươi nếu nguyện ý tới, ta trả lương 5000 đồng một tháng, bao ăn bao ở!” Tiểu Lâm lên tiếng nói.

“Được rồi Tiểu Lâm, ngươi cũng đừng trêu chọc Lạc đại thiếu gia làm gì, dù sao trước kia ở trường học người ta cũng coi là nhân vật phong vân, ngươi làm vậy chẳng phải khiến người ta mất mặt sao?” Từ Văn Binh bỗng nhiên cười lạnh nói. Mọi người đều biết cái gọi là nhân vật phong vân kia là chuyện thế nào.

Chính là chuyện trước kia cùng Từ Văn Binh tranh giành Tiểu Lâm, nhưng đó là một trò cười, cho nên sau khi Từ Văn Binh nhắc tới, mọi người đều hùa theo cười rộ lên.

“Lạc Trần, ta biết làm vậy sẽ khiến ngươi rất mất mặt, nhưng đôi khi không nên sĩ diện hão có phải không?” Tiểu Lâm nói.

“Được rồi, tiền ngươi cứ nhận lấy đi? Hơn nữa ta cũng nghe nói, ngươi với Trương Tiểu Mạn chia tay rồi phải không?” Tiểu Lâm lại đưa tiền cho Lạc Trần.

Lạc Trần cau mày, sau đó nhìn về phía Từ Văn Binh. Từ Văn Binh lại vẻ mặt đắc ý cười lạnh, Lạc Trần lập tức khẳng định đây là cái bẫy do Từ Văn Binh cố ý giăng ra. Lạc Trần đang định lên tiếng thì lại có người bước vào.

Ba người cùng nhau đi vào ghế lô, hơn nữa bên trong cư nhiên còn có Trương Tiểu Mạn.

Chỉ là Trương Tiểu Mạn lại cố ý coi như Lạc Trần không có mặt, cùng những người khác nhiệt tình chào hỏi, cố tình làm lơ Lạc Trần.

Nàng đã ở bên Trần Siêu.

Lạc Trần đích xác khiến nàng có chút kinh ngạc, nhưng thì đã sao?

Lạc Trần có siêu xe, cũng có một công ty, nhưng sao có thể so với Trần Siêu?

Nhà người ta giá trị tài sản lên tới hàng trăm triệu, công ty của Lạc Trần kia liệu có đáng giá hàng trăm triệu không?

Lạc Trần tuy hiện tại cũng coi là ổn, nhưng thực sự so với Trần Siêu, thì Lạc Trần tính là cái gì?

Trương Tiểu Mạn chào hỏi Từ Văn Binh, sau đó một đám người tụ lại trò chuyện, mà Lạc Trần vẫn bị bỏ mặc một bên, căn bản không ai đoái hoài.

Đúng lúc này, Vương Phi cuối cùng cũng tới.

“Ai nha, Phi ca, tới tới tới.” Từ Văn Binh lập tức tỏ ra đặc biệt nhiệt tình.

“Tới tới tới, ta giới thiệu với mọi người một chút, người khiêm tốn nhất nhóm chúng ta chính là Vương Phi. Gã này âm thầm lặng lẽ, hiện tại trong tay đang nắm một dự án lớn.”

“Dự án kia trị giá tới mấy trăm triệu đấy.”

“Được đấy, ghê gớm thật, nhìn không ra đấy nhé, Vương Phi.” Mọi người sôi nổi phụ họa.

Vương Phi đang định lên tiếng giải thích, giới thiệu Lạc Trần ra, kết quả thấy Lạc Trần bị xếp ngồi ở góc, trong lòng lập tức có chút không vui.

Sau đó Vương Phi liền đi tới ngồi cạnh Lạc Trần.

“Ai, Vương tổng, ngươi ngồi bên kia làm gì, ta đã cố ý để dành cho ngươi một vị trí ở đây!” Từ Văn Binh đứng dậy, định đi kéo Vương Phi.

Vương Phi liếc nhìn Lạc Trần, Lạc Trần cười cười, sau đó ra hiệu cho Vương Phi cứ ngồi qua đó.

Vương Phi cuối cùng vẫn ngồi qua.

“Đúng rồi Vương Phi, ngươi không phải nói hôm nay tổng giám đốc dự án Bàn Long Loan kia sẽ tới sao? Đối phương tới chưa? Ngươi giới thiệu cho lão đồng học làm quen với!”

Giới thiệu?

Vương Phi có chút ngẩn người, chưa rõ tình hình, sau đó liếc nhìn Lạc Trần, hắn cần xin chỉ thị của Lạc Trần, nhưng Lạc Trần lại lắc đầu với hắn.

Vương Phi lập tức hiểu ý, liền lên tiếng nói:

“Có lẽ chưa tới đâu.”

“Được, vậy chờ một chút. Ai, đúng rồi, Tiểu Lâm, ngươi còn nhớ lúc đại học Lạc Trần theo đuổi ngươi từng viết thư tình không?” Từ Văn Binh dường như muốn khuấy động không khí, lại định dẫm đạp Lạc Trần.

Dù sao ở đây, lấy Lạc Trần ra làm trò cười là thích hợp nhất.

Nhưng lời vừa thốt ra, sắc mặt Vương Phi lập tức trầm xuống, bởi vì đừng nói là không có chuyện đó, dù có thì cũng không thể đem ra nói trước bàn dân thiên hạ như vậy.

Vương Phi nhìn Lạc Trần, Lạc Trần khẽ lắc đầu, Vương Phi đành nhẫn nhịn không lên tiếng.

“Không nhớ rõ.” Tiểu Lâm cũng cảm thấy lúc này nhắc chuyện đó không thích hợp lắm.

“Ta nhớ rõ mà, Lạc Trần, ngươi cũng thật là, người ta theo đuổi con gái đều là tặng hoa này nọ, thời đại nào rồi mà còn viết thư tình? Không có tiền thì theo đuổi con gái cái gì chứ?” Từ Văn Binh vừa nói vậy, tức thì khiến cả bàn cười ồ lên.

Đương nhiên đó là tiếng cười nhạo.

“Đúng rồi Tiểu Mạn, có phải ngươi đã đá Lạc Trần không?” Từ Văn Binh càng thêm không kiêng nể gì.

Điều khiến mọi người bất ngờ là, Trương Tiểu Mạn cư nhiên thực sự gật đầu.

“Cái này không phải ta nói ngươi đâu Lạc Trần, ngươi nhìn lại chính mình đi, rồi nhìn lại Tiểu Mạn xem, ngươi điểm nào…”

“Đủ rồi!” Vương Phi cuối cùng không nhịn được, đập bàn một cái đánh gãy lời Từ Văn Binh.

Toàn bộ tiệc rượu lúc này hoàn toàn xấu hổ, dù sao Từ Văn Binh là người khởi xướng, nhưng nhân vật chính thực sự chính là Vương Phi.

“Chuyện gì vậy Phi ca?” Từ Văn Binh cũng có chút ngẩn người, vội vàng cười làm lành, hôm nay hắn còn muốn dựa vào Vương Phi để lấy được dự án lớn kia.

Chỉ cần lấy được dự án đó, ít nhất cũng kiếm được mấy triệu.

“Từ Văn Binh, ta tới đây đã nhịn rất lâu rồi, ta hỏi ngươi, ngươi xếp Lạc Trần ngồi ở góc là có ý gì?” Vương Phi chất vấn nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...